Pages

Bầy Chim Trắng Trong Sân Trường 3-4  

Posted by nt in

Tg: Đinh Tiến Luyện


Chương 3
Ngà xích lại gần Uyên:
- Đôi khi nhìn nghiêng thấy mi đẹp thật đấy Uyên ạ.
- Thôi đừng tán nhảm nữa, không làm bài ngồi yên để người khác làm.
- Ta không hiểu cái tên ngu xuẩn ngốc nghếch nào đã bày ra cái môn toán rắc rối mù học xong rồi chẳng để làm gì cả.
-...
- Theo ta thì nên dẹp cái môn toán trừu tượng vô bổ này đi. Ít ra là với bọn con gái, nó chỉ sớm làm mình phai tàn sắc đẹp. Mi đồng ý không?
- Nhỏ thôi, thầy nhìn kìa.
Có tiếng râm ran hỏi nhau nho nhỏ truyền lan khắp lớp lúc bài toán đã bước sang phần khó hơn. Khi thầy bước ra ngoài hành lang thì tiếng ồn vượt khỏi các bàn và nhảy tràn qua các bàn khác:
- Hỏi cái máy vi tính Vỹ xem nó có đáp số chưa?
Vỹ ngồi bàn trên cùng. Vì mắt kém nên xin được ngồi sát bảng nhìn cho rõ, cô bé vẫn cắm cúi như muốn dán lấy tờ giấy trên bàn. Mai ngồi bên cạnh quay lại tuyên bố:
- Đã xong nhưng máy vi tính còn đang kiểm lại lần chót, kết quả sẽ thông báo sau.
Dãy bàn con trai lộn xộn hơn, Thọ nhoài người lên bàn trên:
- Ê Khôi, xong rồi ưu tiên cho tao phô-tô-cóp-pi hai mắt trước đấy nhé.
Việt quay lại:
- Còn khuya, muốn gì phải thông qua tao trước đã.
- Ê Khôi, bữa nay mày không nhặt được cái gì rơi trong lớp nữa sao?
- Câm cái mồm lại. Người khôn của khó, ai dại mà đánh rơi mãi cho mày lượm.
Thầy Luận bước vào lớp gợi sự chú ý yên lặng bằng tiếng cây thước dài gõ xuống bàn liên tục:
- Đủ rồi. Bây giờ tôi hỏi xem có em nào muốn nạp bài không?
- Thưa thầy khó quá.
- Thầy để kỳ sau đi, thầy.
- Yên lặng tôi hỏi rồi đưa tay lên. Những em nào đã làm hết phần đầu?
Hầu như cả lớp đưa tay lên.
- Những em nào làm hết phần hai?
Một nửa lớp.
- Có ai đã làm xong cả ba phần?
Lác đác vài ba cánh tay đưa lên nhưng không được thẳng lắm, ý chừng vẫn không chắc là mình đúng.
Thầy kết luận:
- Tôi đã biết qua trình độ các em. Bài kiểm này các em cứ mang về nhà làm tiếp. Như thế các em được quyền tham khảo lại các bài học, có thì giờ để bàn bạc nhóm với nhau nếu thấy cần. Giờ toán kỳ tới tôi sẽ chọn bất chợt một bài của em nào đã làm để kiểm tra trên bảng. Các em nhớ chứ?
Trên bàn đầu có trò đứng dậy:
- Thưa thầy nếu xong có thể nộp ngay bây giờ được không ạ?
Thầy Luận tròn mắt:
- Em à? Cứ nạp cho thầy!
Mai bẽn lẽn:
- Thưa thầy không phải em mà là bạn Vỹ.
- Còn em trai, có em nào?
Các bạn đổ mắt về Khôi và Tùng. Khôi và Tùng có thể đã xong nhưng vẫn còn ở trên giấy nháp.
- Thế là thua nữ nhi cả nhé.
Thầy Luận đến tận bàn nhận bài kiểm của Vỹ, vui vẻ tiếp:
- Mới đầu thế kỷ 20 chỉ lác đác các nữ danh nhân mà trong thế kỷ này vai trò lãnh đạo số 1 trong các quốc gia phụ nữ không phải là hiếm. Cứ cái đà này sang đến thế kỷ 21 vai trò lãnh đạo thế giới sẽ về tay phụ nữ hết mất thôi.
Một trò nam lên tiếng:
- Thưa thầy có phải vì thế mà từ trước tới nay các đầu bếp nổi tiếng thế giới vẫn chỉ là các ông?
- Một an ủi không lấy gì đáng hãnh diện.
- Thưa thầy nếu chỉ theo kịp được thì cũng đâu có gì hãnh diện.
Một trò nữ lớn tiếng:
- Thế đàn ông con trai có bao giờ mang bầu và sanh đẻ được không?
Câu hỏi không lời giải đáp. Cả lớp ồn lên cùng với tiếng chuông báo hiệu giờ chơi.
Một tướng nhảy lên bàn, cừng xổ:
- Bạn nào vừa đặt câu hỏi ấy?
- Ai không trả lời được thì hỏi ai làm gì.
Bọn con gái át giọng. Kẻ đứng trên bàn la to hơn:
- Tôi muốn mời bạn ấy ghi tên tham dự Olympic môn cử tạ.
Đợi cho tiếng ồn đắc thắng của phái khỏe lắng bớt, phái yếu có kẻ lên tiếng:
- Năm nay thành phố không tổ chức thi Hoa hậu nữa mà tổ chức thi... Bướm hậu, nếu bạn nào chưa ghi tên thì nên đi ghi tên mau kẻo trễ.
Kẻ được mời ghi tên dự thi Bướm hậu đang... đậu trên bàn vội bay ra ngoài hành lang và lẫn vào trong đám đông những hoa những bướm đang tung tăng tràn sân nắng, đầy tiếng cười.
Giữa sân tiếng thầy hiệu phó vang lên trong chiếc loa phóng thanh nhắc nhở học sinh về 10 Điều kỷ luật của trường đồng thời phát động phong trào thi đua giữ gìn kỷ luật giữa các lớp. Giọng thầy rắn rỏi, dứt khoát như những nhát búa thúc vào đầu đinh:
-... Sẽ không có một học sinh nào vô kỷ luật trong trường tạ Trường ta nhất định phải là một trường điểm, đi đầu trong vấn đề kỷ luật.
- Kỳ này ba thằng Thọ được bầu làm hiệu phó, cả trường mình sẽ là tai thỏ hết mày ơi.
- Sao lại tai Thỏ?
- Lơ mơ là xoắn tai liền. Năm ngoái ông ấy xoắn rách tai một đứa cơ mà.
- Lý do?
- Thầy đi qua không chào lại còn hí lên.
- Vô lý
- Mày quên thầy hiệu phó mình tên Ngọ à?
- Đáng đời, biết hí mà không biết phi nước đại, chậm chân rách tai là phải.
- Chạy đi đâu mà thoát, họa chăng có trốn khỏi trường. Mày phải biết, chuyện gì ở đâu trong trường này lại không tới tai thầy Hiệu phó.
- Thế chuyện tao và thằng Việt bị gọi lên văn phòng đứa nào đi báo cáo?
- Còn phải hỏi.
- Bọn con gái phải không?
- Không đời nào.
- Chẳng lẽ thằng Thọ?
- Còn phải hỏi.
- Thằng hèn, a dua rồi còn lén lút đi chọt.
- Mày dám đụng tới nó không?
- Cứ để đó, tao không tha đâu. Thà rằng nó thẳng thắn phê bình tao chấp nhận.
Khôi hậm hực đi tìm Việt ngaỵ Việt đang bị Ngà và Hằng bao vây xỉa xói gì đó. Khôi toan nhào vào cứu bồ nhưng liếc thấy có cả Uyên gần đấy, tự dưng Khôi lảng đi.
- Các cậu hẹn lèo làm tụi này ngóng dài cổ?
- Con gái cổ dài càng đẹp chứ sao.
- Đừng có rủa tụi này làm con cò phải đứng một chân. Trả lời đi, cớ "siu" gặp tui hẹn lát nữa tới rồi lại lặn luôn?
- Làm ế rổ bánh xèo của người ta.
- Tội nghiệp con Ngà suýt bội thực.
- Thế ngày mai còn bánh xèo không, các bạn?
- Còn khuya.
- Tiếc thật, tại Khôi hết.
- Tại sao lại tại Khôi?
- Đã gần tới nhà Hằng rồi tự dưng hắn lại đổi ý nhất định quay về.
- Phải hỏi tội tay này mới được.
- Dám coi thường lời hẹn của con gái.
Hằng mím môi, Ngà trừng mắt. Uyên xem vào:
- Thôi, tha cho hắn đi, các chị. Có hằn thù chi nhau thì bữa nào hẹn giải quyết trên bàn ping-pong.
Ngà reo lên:
- Phải đấy. Ngay chiều naỵ Yêu cầu Việt giữ lời hứa... lượm banh cho tới đến khi nào tôi thắng Việt.
- Hứa thì giữ chứ sợ chi ai.
Buổi chiều tại tụ điểm bóng bàn của chú Thuyên từ 3 giờ đã đông đủ Hằng, Ngà, và Uyên. Việt tới có một mình.
- Còn Khôi đâu?
- Báo cáo vắng mặt không lý do.
Rất nhanh Uyên nghĩ tới bài toán và những lời của thầy Luận.
Bài toán của Khôi sẽ xong và đầy đủ. Còn bài toán của mình? Cũng sẽ như của Ngà của Hằng của Việt hay phần đông các bạn khác trong lớp, chỉ xong một nửa - Còn một nửa kia nó ở đâu? Ở trong sợ thông minh hay sự chăm chỉ? Nhưng chắc chắn nó không bao giờ nằm trong sự lười biếng.
Có rất nhiều điều người ta mong muốn nhưng chẳng phải thường nó ở trong tầm taỵ Có một điều người ta chẳng muốn nghĩ tới mà lúc nào nó cũng chực chờ ngay bên: Đó là sự biếng nhác. Nó chọn những càn gần cái dễ. Nó đặt tên cho bao công việc sẽ làm ở ngày mai nhưng không bao giờ làm xong. Nó đổ thừa cho người này việc nọ, lúc đó chuyện kia.
- Nếu không quyết tâm sẽ không bao giờ làm được việc gì cháu ạ.
Chú Thuyên rít một hơi thuốc dài từ cái "pip" lâu nay đã nằm chung vào khuôn mặt người đàn ông tóc bạc như cước mỗi lần Uyên nghĩ tới. Dù có khó hay không, cái "píp" ấy vẫn nằm ở khóe môi ông như một trang sức.
- Thời bằng cháu, chú cũng mộng nhiều thứ lắm chứ. Rốt cuộc rồi cũng chẳng đâu ra đâu cả. Vừa vì ham vui, vừa vì không biết đặt cho mình một hướng nào nhất định.
- Chú không đổ thừa cho cái số lận đận nữa à?
- Đổ thừa cho cái số với cái thời cũng chỉ là một cách nói an ủi thôi, cháu ạ. Chỉ vì thiếu quyết tâm nên cái lười nó nuốt chửng tất cả. Cháu đã bao giờ nghĩ tới tương lai chưa?
- Hình như chưa chú ạ.
- Có đấy mà chưa định hình rõ được. Hướng nghiệp học đường chỉ là hình vẽ nhưng cánh cửa mà cuộc sống thực sự mới là bàn tay để đẩy những cánh cửa đó ra cho ta thấy có gì quyến rũ mình ở hướng ấy.
Uyên ngập ngừng, cúi xuống:
- Cháu nói chú đừng cười nhé... hồi nhỏ cấp 1 cháu mê làm cô giáo lắm. Một người hiểu biết được nhiều kẻ mến phục là một hình ảnh đẹp đối với cháu suốt một thời gian dài.
- Nhưng không được dài lắm phải không cháu?
Người chú cười. Uyên mạnh dạn:
- Cho đến bây giờ thì cháu biết đó chỉ là hình ảnh xa vời. Vì thú thực với chú là cháu học dốt quá.
- Có thực là cháu dốt không?
- Cháu thấy mình kém hơn nhiều bạn khác.
- Thường là môn Toán và môn Ngoại ngữ dễ nhận ra trình độ của mình nhất. Nếu đuối ở môn nào thì cháu nên đặc biệt trau dồi thêm ở môn đó. Điều cần nhất là đừng bao giờ nản chí. Cái khó đối với một số người trở thành quyến rũ muốn chinh phục bằng được, nhưng phần đông là buông xuôi tệ hại, cháu ạ. Điều đáng nói là bây giờ cháu có còn nuôi mộng là cô giáo?
- Cháu vẫn mê hình ảnh ấy.
- Còn mê thì còn mệt. Có mệt thì có thành công. Hạnh phúc cho những ai còn có gì để say mê đeo đuổi. Chứ như chú bây giờ nè, chả còn cái gì làm chú say mê nữa, tất nhiên trở thành người bỏ đi.
Chú Thuyên cười ha hả, thoải mái. Chợt nhận ra Uyên đang nặng trĩu tư lự, ông đánh thức cô bé bằng cái tẩu thuốc gõ lên đầu:
- Thôi đi chơi tiếp với các bạn đi cháu, không nên ưu tư quá đáng. À, hình như trong nhóm cháu hôm nay vắng mất một tay phải không?
Khi vắng Khôi làm Uyên nhớ ngay tới bài toán và lời dặn của thầy Luận. Uyên muốn bỏ về ngay lập tức lúc ấy. Nhưng không thể thế được, những cái miệng của Ngà và Hằng đâu dễ tha thứ. Nó sẽ phát ầm lên rằng Khôi thế này, Uyên thế nọ. Kỳ chết được. Uyên phải bấm bụng ở lại. Chơi với Hằng được hết một "xéc" banh, Uyên chán bỏ ra tìm chú Thuyên nói chuyện.
Bây giờ các bạn đã buông vợt. Ngà mát mẻ khỏe mạnh trong chiếc áo thun rộng và "soóc" trắng đúng điệu thể thao, tươi cười bên Hằng bước ra.
- Trông Ngà như một kiện tướng bóng bàn.
Uyên nói. Hằng sửa lại:
- Một kiện tướng bóng dưới gầm bàn mới đúng.
Ngà nhìn sang Việt:
- Huấn luyện viên, ngài nỡ để khán giả xỉ vả gà nhà thế sao?
Việt lau mồ hôi trán, nhận định:
- Ngà chơi có khá hơn nhưng vẫn cái lối xử dụng sức mạnh cả cánh tay, có ngày chẳng thấy banh đâu mà nhặt.
Ngà tung cái khăn tay rút từ túi mình cho Việt:
- Huấn kuyện viên kiêm nhặt banh viên, ngài nên nghĩ rằng có ngày ngài sẽ hãnh diện đứng bên tôi đấy.
Cả bọn cười vui vẻ. Khi ra tới cửa, Uyên khẽ nói vào tai bạn:
- Ngà ơi, mi làm ơn cài bớt cái nút áo cổ lại, bọn con trai đang nhìn mi kìa.
Ngà đẩy bạn ra, nói to:
- Nóng quá, để cho mát mẻ một tí có chết chóc ai đâu mà lo.
Uyên cảm thấy tự nhiên mình xa bạn, hơn một cái đẩy tay.

Chương 4
Giờ tan học Uyên như nghe có tiếng ai gọi mình giữa sân. Nhưng không phải, Ngà và Hằng đã về trước rồi với các bạn. Những cảnh áo trắng ùa ra khỏi cổng rồi túa ra các ngả đường như một đàn chim. Trong nắng trưa, những cánh chim làm như trắng hơn, trong hơn và rộn rả hơn trong bầu trời thênh thang mà Uyên đứng nhìn từ hành lang trên cao. Không chen chúc cũng chẳng vội vã, Uyên để các bạn về hết rồi mới một mình lững thững dắt xe ra cổng.
Hình như hôm nay trời nắng to hơn mọi ngày. Hình như hôm nay những chùm lá ở trên cao kia đang có âm nhạc. Và cây cối chung quanh đây có phải đang vào mùa mới? Một mùa nào đó không có tên gọi trong năm. Nó đậu trên những ngọn tóc bay bay mơn man trước trán, nằm sâu trong vùng mắt trong, rơi xuống đôi môi ướt mọng trái chín. Nó nói gì với cặp sách nhẹ tênh với bước chân nhẹ tênh trước cổng trường. Nó đã chép câu thơ mượt mà nào trên đôi tà áo mềm vừa ngập ngừng khép mở tuổi con gái. Phải rồi, ở một góc ngực sâu kín mình, Uyên đã nhận ra một nỗi buồn vơ vẩn không đâu.
Vừa ra khỏi cổng trường, Uyên "đụng" ngay phải một tia mắt đang nhìn mình ở bên đường. Cái anh chàng nào thế nhỉ? Hình như trông quen quen. Uyên cúi xuống bối rối. Con cái nhà ai đi học mà chưa chịu về còn đứng lơ ngơ đấy chờ ai thế nhỉ? Hình như anh ta lại còn "dám" cười với mình nữa. Thôi đúng rồi, cái anh chàng lớp 12 bị tông xe hôm nào trước ngõ nhà mình chứ còn ai nữa.
Quần xanh áo trắng đi xe "cuộc" là đích thị hắn rồi. Sách vở giặt giũ hết mấy ký xà bông chắc đã sạch sẽ còn bắt đền chi nữa đây. Ngà ơi là Ngà, sao mi lại vắng mặt lúc này. Phải lên tiếng sao đây khi tìm đâu ra "đa số áp đảo" tấn công trước. Con Ngà chứ không phải tôi đòi dạy dỗ bạn đâu nhạ Vòng xe của Uyên đạp luống cuống khi biết có vòng xe khác cũng đang lăn theo mình.
- Uyên còn nhớ tôi?
Người con trai lên tiếng. Uyên nép sát vào lề chỉ khẽ nhìn ngang, im lặng. Đã có sự âm thầm đeo đuổi và dò dẫm tên mình tự bao giờ thế nhỉ?
- Tôi là Văn, học cùng trường...
Giọng người con trai ngập ngừng, lúng túng trước sự im lặng của người con gái:
- Tôi... tôi xin lỗi... hôm nọ đã đụng vào các bạn.
Uyên mím môi để dấu một nụ cười tự nhiên. Kẻ xin lỗi là bọn này mới đúng. Từ trong hẻm phóng xe ra thiếu cẩn thận không ai vô nhà thương là maỵ Uyên không nói, vẫn im lặng đạp xe.
- Thật đáng tiếc...
Đáng tiếc sao không có cái miệng con Ngà ở đây. Uyên muốn nói điều gì đấy song lại để lộ sự ngượng ngập không thường của mình - Bình thường cái miệng Uyên cũng đâu dễ gì chịu yên, sao bữa nay nó lại khớp thế! Có phải đối với con trai nếu mình không lên tiếng trước thì mình chỉ còn biết im lặng.
- Bữa đó các bạn có sao không?
- Thôi, quên chuyện đó đi.
Mãi Uyên mới nói được câu ấy rồi lại im lặng cắm cúi. Thôi quên chuyện đó đi. Và không còn chuyện gì để nói nữa, người con trai cũng im lặng với những vòng bánh xe lăn chậm lại. Qua một ngã tư rồi qua những ngã tư, người con trai tự để mình lọt lại phía sau một khoảng cách. Cái trò chơi này... nhột lưng quá. Uyên không dám quay lại nhưng cảm thấy có một đôi mắt cứ dõi mình từ đằng sau mãi thế này quả là chỉ còn tìm đường trốn. Rẽ trái rồi rẽ phải, đi chậm rồi đi nhanh. Cuối cùng Uyên mới giật mình là đã lạc đường về khá xạ Không biết cái anh chàng kia có còn theo mình? Uyên không dám quay lại và tìm một đường thẳng ngắn nhất để về nhà.
Cả buổi chiều Uyên ở trên lầu. Mẹ hỏi Uyên đau hả? Không, con chỉ chóng mặt chút chút thôi. Và để được ngồi yên, Uyên ngồi vào bàn học mở vở ra như là rất chăm chỉ. Bài sinh vật rắc rối lắm từ lắm tên như dài bất tận, học hoài không thuộc. Còn bài văn này, chữ nghĩa đâu mà lắm thế. Ai đã đan lấy nhau, gài lấy nhau để gỡ hoài không hiểu một câu. Rõ ràng là đã có một đôi mắt in trên những trang vở này. Thôi xếp lại, Uyên mở vở toán ra, các con số và công thức, những hình cong và đường thẳng rủ nhau biến đâu mất hết, chẳng làm sao bảo ban chúng thế thống lại để tìm ra được một đáp số.
Chỉ còn những vòng bánh xe lăn đều, lăn đều...
Tôi tên Văn. Làm như cái tên mình hay lắm vậy, tự nhiên khoẹ Mà hắn điều tra đâu ra cái tên mình ngon lành vậy nhỉ? Con Ngà chăng? Chắc chắn là không, nếu có Ngà đã "phát thanh" tức thời và rộng rãi toàn lớp toàn trường rồi. Tội nghiệp anh ta, Uyên cười thầm, có một chuyện đụng xe tự bao giờ để cứ "đau" mãi. Mà sao mình cũng lạ, với bạn khác phái trong lớp mình có bao giờ mất tự nhiên đến khớp miệng đến thế đâu. Đáng lẽ mình phải nói câu gì đó như là: không sao, lỗi tại bọn này. Hay: bạn thế nào, sách vở có bị hỏng nhiều không. Chẳng ai như mình, hết câu nói lại chặn một câu: thôi quên chuyện đó đi, làm người ta cụt hứng. Anh chàng ta đã nghĩ về mình như thế nào nhỉ? Một con bé nhút nhát hay lì lợm? Một con bé khó chịu và bất lịch sự?
Chắc chắn không có từ nào như từ "đẹp" hay là "dễ thương" dành cho mình, Uyên nghĩ thế. Và sau khi ở phòng tắm bước ra Uyên đã soi mình trong gương lâu lắm. Uyên vuốt tay lên tóc, rờ rẫm trên mặt, thăm hỏi môi mắt và những thay đổi trên mình... Tất cả đều lạ lẫm, huyền hoặc như mới hiện ra tự cõi nào của tuổi con gái. Cả những xôn xao này, rạo rực này. Cả những e ấp này, bối rối này. Có phải là Hằng là Ngà là An hoặc bất cứ những bạn đồng tuổi nào đều như Uyên? Đến một lúc nào đó mình cảm nhận trong lồng ngực mình có một trái tim, trái tim ấy đang giữ gì đó, đang luân chuyển một cái gì đó như không phải là bình thường, không chỉ là máu là oxy trong cơ thể. Một cơn gió, một cơn triều dâng. Hay chỉ là hạt sương nhỏ vừa đọng lại, long lanh rồi rơi rụng. Để được gọi là sớm mai và hoàng hôn, tinh khôi và mơ màng lãng đãng.
- Thôi chị Ơi, làm ơn quấn chặt cái khăn lại không rớt trái tim ra bây giờ.
Uyên trừng mắt nhìn Chuyên, nhỏ em đang từ trên lầu chạy xuống.
- Trưa nay chị bỏ dép dưới gầm chạn rồi bỏ chén đĩa trong thau rửa mặt chưa đủ sao...
Uyên giật mình ép lấy cái khăn tắm trước ngực rồi về phòng mình thay quần áo.
- Nãy giờ chị có thấy ai gọi em không?
-...
- Một húi cua bốn mắt ấy mà.
A! Cái con bé này, Uyên nghĩ nhanh, mi cũng biết mình có một trái tim từ bao giờ vậy?
Buổi tối, Uyên tập trung để học được một số bài. Uyên nghĩ rằng mình sẽ cố gắng thức thật khuya để làm được một số bài tập khác còn lại. Nhưng ở dưới nhà tiếng hát trong Tivi lôi cuốn quá đã kéo Uyên ra khỏi bàn học cho đến hết chương trình.
Trở lại bàn học đã gần 10 giờ. Ngồi thật lâu nhìn ra cửa sổ, Uyên chẳng nghĩ được gì. Âm hưởng của những bài hát, chập chờn những vòng bánh xe lăn theo... Rồi tự dưng Uyên khóc vu vơ. Click vào đây xem P5-6

This entry was posted at 3/08/2009 and is filed under . You can follow any responses to this entry through the comments feed .

0 Ý Kiến

Post a Comment