Bạn em bảo bọn con gái thường mất cả đời để yêu ai đó nhưng chỉ cần mất một ngày để quên. Như vậy tình cảm của bọn con gái đâu có sâu sắc hở anh?
Anh không tin con người ta (dù là con gái hay con trai) chỉ cần một ngày để quên cái một đời. Nói ngược lại thì đáng tin hơn: bọn con gái có khi chỉ cần một ngày để yêu nhưng phải cần tới một đời để quên.
Làm sao biết được người con gái có yêu mình hay không khi họ nhìn thấy mình lần đầu tiên?
Sao lại không biết! Bởi tình yêu là thứ có tới 99% khả năng không thể nảy sinh từ cái nhìn đầu tiên.
Anh có từng mơ ước lấy được một người vợ thông minh, xinh đẹp, tháo vát và chung thủy không ạ?
Ồ, có chứ! Thậm chí người vợ trong mơ ước của anh còn thêm các đức tính: giỏi chiều chuộng, giỏi chịu đựng, vui tính, hoạt bát, hát hay đàn giỏi... nữa. Mơ ước thuộc phạm trù “miễn phí” mà, dại gì không mơ ước cho thật “hoành tráng” hả em!
Người ta tha thiết yêu mình, mình không yêu lại (vì chẳng thấy rung động chút nào hết), vậy có bất nhẫn không anh?
Đã không rung động thì làm sao yêu được hở em? Không rung động mà nói lời yêu mới là bất nhẫn, bất nhẫn với người ta và bất nhẫn với cả chính mình.
Đầu năm, nếu có được một điều ước, anh sẽ ước gì?
Anh sẽ ước có thêm... 99 điều ước nữa cho chẵn 100. Rồi mới từ từ ngồi tính!
Anh có tin có những người yêu nhau mà không cưới nhau không hở anh? (
Có chứ. Nếu không cần đám cưới mà họ vẫn có thể sống bên nhau suốt đời. Dù sao như vậy còn tốt hơn là những cặp cưới hỏi đàng hoàng mà sống với nhau có vài tháng ngắn ngủi rồi hối hả chia tay.
Có phải mùa xuân là mùa của tình yêu?
Đúng vậy. Hay nói thế này thì sát với thực tế hơn: Tình yêu biến tất cả các mùa thành mùa xuân!
Làm sao để cưới được một người vợ hoàn hảo? Có phải tìm kiếm lâu lắm không? Nếu không có một người con gái như vậy thì sao hả anh?
Để... dễ sống hơn, em nên tập nghĩ ngược lại: không có người con gái nào hoàn hảo trước khi lấy chồng, chỉ khi thành vợ rồi họ mới trở nên hoàn hảo!
Hắn yêu em nhưng em không hề yêu hắn. Nhưng hắn theo đuổi em ráo riết, bám theo em mọi lúc mọi nơi, còn đón đường đánh bạn trai em bầm mặt. Hắn còn hăm dọa sẽ hành hung bất cứ ai có tình cảm với em. Em sợ quá nhưng không biết làm sao? Mong anh cho em một lời khuyên!
Cách hành xử theo kiểu “xã hội đen” của hắn rõ ràng không còn ở trong lĩnh vực tình cảm nữa mà đã thuộc về hành vi xã hội, thậm chí vi phạm pháp luật. Nếu cuối cùng vẫn không có cách giải quyết nào êm thấm, em phải nhờ đến các cơ quan bảo vệ pháp luật thôi.
Khi chia tay trong tình yêu, ai sẽ đau khổ hơn hở anh, người nam hay người nữ?
Hạnh phúc và khổ đau không phân biệt giới tính em à! Có lẽ người đau khổ hơn là người nhìn người kia hý hửng “chia tay” cho lẹ để vội vã chạy đến “chìa tay” cho một người thứ ba đang đợi sẵn.
Em tỏ tình với năm người con gái, đều bị từ chối. Bây giờ có người thứ sáu tỏ tình với em, em có nên từ chối để trả thù không?
Trả thù ư? Tình yêu chân chính không có khái niệm “trả thù”. Hơn nữa, nếu “trả thù” thì “trả thù” năm cô gái từ chối em chứ sao lại “trả thù” ngay chóc cái cô yêu em? Cái này ông bà kêu là “giận cá chém thớt”, trường hợp của em còn tệ hơn: em không chỉ chém thớt mà chém luôn... bàn tay đang cầm thớt của mình!
Người vợ lý tưởng phải chăng là người vợ luôn biết nghe lời chồng?
Không. Người vợ lý tưởng là người vợ luôn biết nghe những lời hay lẽ phải của chồng. Chồng nói bậy phải biết cãi lại.
Một người con trai luôn chiều chuộng mình tức là hắn đang có “ý đồ” với mình phải không anh?
Chưa chắc. Một người con trai đang có “ý đồ” với mình dĩ nhiên hắn luôn chiều chuộng mình. Nhưng một người con trai luôn chiều chuộng mình có thể hắn đang có “ý đồ” với... ai đó trong nhà mình! Em phải rà soát xem em có chị gái hay em gái gì không nhé!
Có cách nào từ chối tình yêu mà vẫn giữ được tình bạn không hở anh?
Điều đó tùy thuộc vào tính cách và quan niệm của người bị từ chối. Không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận làm bạn sau khi đã thất bại trong nỗ lực làm người yêu.
Có thể tìm tình yêu ở đâu trên cõi đời bao la này hở anh? Em vốn sống khép kín nên chuyện đó xem ra khó khăn lắm anh à!
Vậy thì em đừng “sống khép kín” nữa. Cõi lòng chúng ta như chiếc gương soi, em phủ một tấm vải dày cui lên đó thì làm sao tình yêu phản chiếu được. Chỉ sợ không tìm ra nguyên nhân, chứ đã tìm ra rồi thì em sẽ khắc phục được thôi mà.
Bạn trai của em kỳ cục ghê! Không hiểu ảnh nghe ai xúi mà gần đây mỗi lần gặp em ảnh đều kêu em làm “chuyện ấy” để chứng minh tình yêu của em đối với ảnh. Em không chịu thì ảnh trách là em không yêu ảnh thực lòng! Em phải làm sao đây anh?
Em không cần phải “làm sao” cả. Bởi làm “chuyện ấy” không phải là cách duy nhất chứng minh tình yêu, ngược lại ép người ta làm “chuyện ấy” có thể là cách tốt nhất chứng minh mình không thật lòng yêu người ta!
Em nghe nói tình yêu bao giờ cũng chông gai trắc trở phải không anh? Có con đường tình nào rải đầy hoa hồng để mình có thể yên tâm bước vào không hở anh?
Một mối tình mà chưa bước vào ta đã biết trước nó sẽ êm đềm, suôn sẻ thì nó chẳng giống tình yêu nữa. Tình yêu bao giờ cũng là một điều gì đó huyền nhiệm, bí ẩn, luôn tạo ra cảm giác hồi hộp, ngất ngây. Nó xây lên những rào cản để ta vượt qua, tạo ra những thử thách để ta chinh phục, và quan trọng là qua đó nó giúp ta trưởng thành về mặt tình cảm. Vì vậy, cho dù tối hôm trước em mua hoa hồng rải đầy con đường từ nhà em đến nhà người em yêu thì em cũng chỉ giải quyết được “vấn đề hoa hồng” theo nghĩa đen thôi, còn những “vấn nạn” mà một người yêu đích thực sẽ phải giải quyết vẫn còn nguyên phía trước em à.
Em thầm để ý nhỏ bạn từ lâu nhưng chưa có dịp nào thổ lộ (nhưng có dịp chắc em cũng không dám). Hôm trước cả nhóm bạn đi du lịch dã ngoại, lúc băng qua một con mương, thấy nhỏ có vẻ ngập ngừng, em liền đánh bạo cầm tay nhỏ giúp nhỏ nhảy qua. Theo anh, em làm như vậy nhỏ có biết đó là cách bày tỏ tình cảm của em không?
Không! Khi nào em cầm tay nhỏ để không nhảy qua một con mương nào, nhỏ mới biết là em bày tỏ tình cảm với nhỏ!
Em thương thầm cô ấy lâu nay nhưng quá nhút nhát em đã không dám nói cho cô ấy biết. Em cứ dặn lòng khi nào có cơ hội thuận tiện sẽ ngỏ lời nhưng khi có dịp không hiểu sao em lại làm thinh. Đến khi em quyết định sẽ bộc lộ tình cảm với cô ấy thì em chết điếng phát hiện cô ấy vừa có bạn trai khoảng nửa tháng trước đây. Thật là bất hạnh cho em quá phải không ?
- Trong cuộc sống cũng như trong tình yêu, cơ hội đến với con người ta không nhiều, hễ có cơ hội là phải nắm lấy ngay. Nếu mình không nắm thì thế nào nó cũng sẽ trôi qua hoặc có kẻ khác... thò tay ra nắm. Vận may của chúng ta đâu có giống như tài khoản ký gửi ở ngân hàng, không muốn xài lúc này thì lúc khác lấy ra xài. Cũng may là trong lãnh vực tình cảm, không đến được với người này thì ta có thể đến với người khác. Tình yêu là chiếc áo duy nhất nhưng có nhiều người có thể mặc vừa chiếc áo đó. Vì vậy em cũng không đến nỗi bất hạnh lắm. Chỉ cần rút kinh nghiệm thôi.
Yêu có bao giờ trở thành thói quen không hở anh? Sao thằng bạn cùng phòng với em gặp cô nào xinh xinh nó cũng tán tỉnh?
Đó không phải là yêu, mà là thói trăng hoa.
Theo anh thì tình yêu có lấy nhiều thì giờ của con người ta không vậy?
Lấy quá nhiều! Yêu rất tốn thời gian. Công đoạn nào cũng tốn thời gian, từ lúc đeo đuổi đến lúc thành công, sau đó lại phải nuôi dưỡng, bảo quản. Đó là thứ tình cảm dễ bị tổn thương nhất trong các loại tình cảm, nó luôn đòi hỏi được nuôi nấng bằng sự quan tâm. Thờ ơ với nó thì nó sẽ chết. Nhưng em đừng băn khoăn, bởi sống mà không dành nhiều thì giờ cho tình yêu thì cuộc sống sẽ trở nên buồn tẻ vô cùng.
Yêu có phải là “tưng”?
Không phải là “tưng” mà là “quá tưng”. Nghe “chàng trai đang yêu” Hàn Mặc Tử thắc mắc: “Thuyền ai đậu bến sông trăng đó/Có chở trăng về kịp tối nay?” là biết “tưng” rồi. Thuyền làm sao chở trăng được? Nhà thơ si tình Nguyễn Bính “lệnh” cho người yêu: “Chân cô in vết trên đường bụi/Chẳng bước chân nào được giẫm lên” lại càng “tưng” hơn nữa. Nhưng đó là cái “tưng” hiền lành, ngộ nghĩnh và đáng yêu, và nhờ vậy chúng ta mới có được những vần thơ tuyệt tác về tình yêu.
Có nên tỏ tình trong lúc say xỉn không hở anh? Tại lúc tỉnh táo thì em lại không dám nói, anh à.
Nhút nhát thì phải học cách làm sao cho đừng nhút nhát, chứ mượn rượu để tỏ tình là hạ sách. Bởi lỡ say mà nói bậy, đối phương sẽ nghĩ là em nói chứ không phải “rượu nói”. Bằng như nói đúng nói hay, đối phương sẽ cho là “rượu nói” chứ không phải là em nói. Đằng nào cũng lỗ!
Khi chat thì nhỏ nói chuyện với em rất vui vẻ, cởi mở nhưng khi hai đứa gặp nhau, nhỏ hổng nói gì hết. Giống như có hai con người khác nhau vậy. Như vậy nhỏ là người khó hiểu quá phải không anh?
Nhỏ chẳng có gì khó hiểu hết. “Chat” là hình thức trò chuyện hai bên không nhìn thấy nhau (tất nhiên nếu không cố ý mở “webcam”); tâm lý thoải mái cho phép người này có thể “vui vẻ, cởi mở” với người kia. Còn đối diện trực tiếp ngoài đời là một bối cảnh hoàn toàn khác, nhỏ không thể “hoạt bát” như lúc “chat” là chuyện bình thường. Em đừng hiểu sai bạn mình nhé!
Ông xã em lúc nào cũng kêu em là con mèo nhỏ của anh. Nhưng ra đường ổng toàn bắt em chở là sao hả anh?
Chắc ổng muốn biết cảm giác ngồi sau lưng một con mèo nhỏ là như thế nào! Lỡ lấy nhau rồi, em ráng đi, kẻo ổng cao hứng muốn ngồi sau lưng một con mèo nhỏ khác thì mệt! Hy vọng là ổng bắt em chở bằng xe gắn máy chứ không phải bằng xe đạp!
Làm sao để biết chắc người yêu mình không đi chơi với những người con trai khác khi không ở cạnh mình?
Gấp rút cưới cô ta.
Thằng bạn cùng lớp em không phải là đứa siêng học lắm. Vậy mà gần đây ngày nào hắn cũng qua nhà em hỏi mượn hết cuốn tập này đến cuốn tập khác rồi rề rà trò chuyện cả buổi. Sao lạ vậy anh? Có phải là hắn ham học đột xuất không?
Ngày nào cũng qua nhà bạn gái kiếm cớ mượn tập để trò chuyện hàng giờ, hiện tượng đó cho thấy hắn sắp bỏ bê học tập thì có!
Có phải khi trở thành vợ mình, người yêu mình mới để lộ ra những khuyết điểm mà trước đó cô ấy cố tình che giấu hoặc vì quá yêu cô ấy mà mình không để ý? Bạn em nó bảo vậy, em không biết có đúng không, nhưng bây giờ nghĩ đến chuyện lấy vợ tự nhiên em thấy hơi ngài ngại anh à!
Bạn em chỉ nhìn vấn đề ở một khía cạnh thôi. Còn một góc nhìn khác: Khi trở thành vợ mình, người yêu mình mới để lộ ra những ưu điểm mà trước đó do không có điều kiện gần gũi nhiều nên mình không có cơ hội phát hiện.
Em có nên gấp rút yêu một người để quên đi người đối xử tệ bạc với em trước đó?
Nên, nếu em tin rằng trong tình cảm chuyện thay thế hình bóng này bằng một hình bóng khác cũng đơn giản như thay một cái lốp xe.
Thân xác có đóng vai trò quan trọng trong tình yêu?
Quá sức quan trọng! Bởi mọi ngôn ngữ của tình yêu đều bộc lộ chủ yếu qua thân xác. Liếc mắt, cười duyên, nắm tay, hổng có thân xác thì đâu có làm được!
Gần nhà em có một nhỏ rất xinh. Mỗi lần gặp nhỏ là em nhe răng cười một cái. Cười hoài như vậy thì nhỏ có biết là em yêu nhỏ không anh?
Khó nói lắm em à. Có thể nhỏ sẽ nghĩ là em yêu nhỏ. Có thể nhỏ nghĩ em là người vui tính. Cũng có thể thấy em lúc nào cũng nhe răng ra cười, sáng cũng cười tối cũng cười, mưa cũng cười nắng cũng cười, nhỏ tưởng em bị “tưng tưng”!
Nếu mình không biết cô gái mình quen có đồng ý cho mình hôn hay không thì mình có nên hôn cổ không?
Hỏi như vậy chẳng khác nào em hỏi: Nếu không biết con cá sấu có đớp mình hay không thì mình có nên đút đầu vào miệng nó không? Em có thể tự trả lời được mà
Người ta bảo tính tự ái sẽ hủy hoại tình yêu, có đúng không anh?
Quá đúng. Tính tự ái không chỉ hủy hoại tình yêu mà còn giết chết tươi bất cứ thứ tình cảm nào mà nó tóm được: tình bạn, tình đồng nghiệp, tình hàng xóm...
Anh ấy bảo anh ấy có cảm tình với em, vậy sao khi đi ăn đi uống anh ấy cứ ngồi im, toàn để em móc tiền ra trả vậy hở anh? Khó hiểu quá à!
Chuyện dễ hiểu vậy mà em kêu khó hiểu. Vì nếu em không móc tiền ra trả thì anh ấy... đâu có cảm tình với em!
Em mới quen nhỏ chừng một tháng nay, thấy nhỏ vui tính và có vẻ có cảm tình với em. Đã ba lần em hứa chở nhỏ đi chơi nhưng lần nào đến phút chót em cũng kẹt công chuyện, rốt cuộc em không đi được. Em thấy nhỏ có vẻ giận em mà không biết làm sao. Theo anh, em có nên rủ nhỏ đi chơi lần thứ tư không?
Rủ thì cứ rủ. Nhưng biết có lần thứ tư đó hay không. Em làm như chỉ có mình em biết rủ nhỏ đi chơi, còn những người con trai “đúng hẹn” khác không biết rủ chắc?
Gặp người đó lần đầu tiên mình đã thấy thinh thích, như vậy có phải là yêu?
Lần đầu tiên chưa nói lên điều gì cả. Khi nào gặp người đó lần cuối cùng mình vẫn thấy thinh thích, mới thật là yêu!
Em hai mươi hai tuổi mà chưa có người yêu, có đáng thương không hả anh?
Đáng thương sơ sơ. Khi nào vì để thoát ra khỏi cảnh “đáng thương” đó, em bộp chộp yêu bừa một người không ra gì, lúc đó mới “đáng thương” dữ!
Anh không tin con người ta (dù là con gái hay con trai) chỉ cần một ngày để quên cái một đời. Nói ngược lại thì đáng tin hơn: bọn con gái có khi chỉ cần một ngày để yêu nhưng phải cần tới một đời để quên.
Làm sao biết được người con gái có yêu mình hay không khi họ nhìn thấy mình lần đầu tiên?
Sao lại không biết! Bởi tình yêu là thứ có tới 99% khả năng không thể nảy sinh từ cái nhìn đầu tiên.
Anh có từng mơ ước lấy được một người vợ thông minh, xinh đẹp, tháo vát và chung thủy không ạ?
Ồ, có chứ! Thậm chí người vợ trong mơ ước của anh còn thêm các đức tính: giỏi chiều chuộng, giỏi chịu đựng, vui tính, hoạt bát, hát hay đàn giỏi... nữa. Mơ ước thuộc phạm trù “miễn phí” mà, dại gì không mơ ước cho thật “hoành tráng” hả em!
Người ta tha thiết yêu mình, mình không yêu lại (vì chẳng thấy rung động chút nào hết), vậy có bất nhẫn không anh?
Đã không rung động thì làm sao yêu được hở em? Không rung động mà nói lời yêu mới là bất nhẫn, bất nhẫn với người ta và bất nhẫn với cả chính mình.
Đầu năm, nếu có được một điều ước, anh sẽ ước gì?
Anh sẽ ước có thêm... 99 điều ước nữa cho chẵn 100. Rồi mới từ từ ngồi tính!
Anh có tin có những người yêu nhau mà không cưới nhau không hở anh? (
Có chứ. Nếu không cần đám cưới mà họ vẫn có thể sống bên nhau suốt đời. Dù sao như vậy còn tốt hơn là những cặp cưới hỏi đàng hoàng mà sống với nhau có vài tháng ngắn ngủi rồi hối hả chia tay.
Có phải mùa xuân là mùa của tình yêu?
Đúng vậy. Hay nói thế này thì sát với thực tế hơn: Tình yêu biến tất cả các mùa thành mùa xuân!
Làm sao để cưới được một người vợ hoàn hảo? Có phải tìm kiếm lâu lắm không? Nếu không có một người con gái như vậy thì sao hả anh?
Để... dễ sống hơn, em nên tập nghĩ ngược lại: không có người con gái nào hoàn hảo trước khi lấy chồng, chỉ khi thành vợ rồi họ mới trở nên hoàn hảo!
Hắn yêu em nhưng em không hề yêu hắn. Nhưng hắn theo đuổi em ráo riết, bám theo em mọi lúc mọi nơi, còn đón đường đánh bạn trai em bầm mặt. Hắn còn hăm dọa sẽ hành hung bất cứ ai có tình cảm với em. Em sợ quá nhưng không biết làm sao? Mong anh cho em một lời khuyên!
Cách hành xử theo kiểu “xã hội đen” của hắn rõ ràng không còn ở trong lĩnh vực tình cảm nữa mà đã thuộc về hành vi xã hội, thậm chí vi phạm pháp luật. Nếu cuối cùng vẫn không có cách giải quyết nào êm thấm, em phải nhờ đến các cơ quan bảo vệ pháp luật thôi.
Khi chia tay trong tình yêu, ai sẽ đau khổ hơn hở anh, người nam hay người nữ?
Hạnh phúc và khổ đau không phân biệt giới tính em à! Có lẽ người đau khổ hơn là người nhìn người kia hý hửng “chia tay” cho lẹ để vội vã chạy đến “chìa tay” cho một người thứ ba đang đợi sẵn.
Em tỏ tình với năm người con gái, đều bị từ chối. Bây giờ có người thứ sáu tỏ tình với em, em có nên từ chối để trả thù không?
Trả thù ư? Tình yêu chân chính không có khái niệm “trả thù”. Hơn nữa, nếu “trả thù” thì “trả thù” năm cô gái từ chối em chứ sao lại “trả thù” ngay chóc cái cô yêu em? Cái này ông bà kêu là “giận cá chém thớt”, trường hợp của em còn tệ hơn: em không chỉ chém thớt mà chém luôn... bàn tay đang cầm thớt của mình!
Người vợ lý tưởng phải chăng là người vợ luôn biết nghe lời chồng?
Không. Người vợ lý tưởng là người vợ luôn biết nghe những lời hay lẽ phải của chồng. Chồng nói bậy phải biết cãi lại.
Một người con trai luôn chiều chuộng mình tức là hắn đang có “ý đồ” với mình phải không anh?
Chưa chắc. Một người con trai đang có “ý đồ” với mình dĩ nhiên hắn luôn chiều chuộng mình. Nhưng một người con trai luôn chiều chuộng mình có thể hắn đang có “ý đồ” với... ai đó trong nhà mình! Em phải rà soát xem em có chị gái hay em gái gì không nhé!
Có cách nào từ chối tình yêu mà vẫn giữ được tình bạn không hở anh?
Điều đó tùy thuộc vào tính cách và quan niệm của người bị từ chối. Không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận làm bạn sau khi đã thất bại trong nỗ lực làm người yêu.
Có thể tìm tình yêu ở đâu trên cõi đời bao la này hở anh? Em vốn sống khép kín nên chuyện đó xem ra khó khăn lắm anh à!
Vậy thì em đừng “sống khép kín” nữa. Cõi lòng chúng ta như chiếc gương soi, em phủ một tấm vải dày cui lên đó thì làm sao tình yêu phản chiếu được. Chỉ sợ không tìm ra nguyên nhân, chứ đã tìm ra rồi thì em sẽ khắc phục được thôi mà.
Bạn trai của em kỳ cục ghê! Không hiểu ảnh nghe ai xúi mà gần đây mỗi lần gặp em ảnh đều kêu em làm “chuyện ấy” để chứng minh tình yêu của em đối với ảnh. Em không chịu thì ảnh trách là em không yêu ảnh thực lòng! Em phải làm sao đây anh?
Em không cần phải “làm sao” cả. Bởi làm “chuyện ấy” không phải là cách duy nhất chứng minh tình yêu, ngược lại ép người ta làm “chuyện ấy” có thể là cách tốt nhất chứng minh mình không thật lòng yêu người ta!
Em nghe nói tình yêu bao giờ cũng chông gai trắc trở phải không anh? Có con đường tình nào rải đầy hoa hồng để mình có thể yên tâm bước vào không hở anh?
Một mối tình mà chưa bước vào ta đã biết trước nó sẽ êm đềm, suôn sẻ thì nó chẳng giống tình yêu nữa. Tình yêu bao giờ cũng là một điều gì đó huyền nhiệm, bí ẩn, luôn tạo ra cảm giác hồi hộp, ngất ngây. Nó xây lên những rào cản để ta vượt qua, tạo ra những thử thách để ta chinh phục, và quan trọng là qua đó nó giúp ta trưởng thành về mặt tình cảm. Vì vậy, cho dù tối hôm trước em mua hoa hồng rải đầy con đường từ nhà em đến nhà người em yêu thì em cũng chỉ giải quyết được “vấn đề hoa hồng” theo nghĩa đen thôi, còn những “vấn nạn” mà một người yêu đích thực sẽ phải giải quyết vẫn còn nguyên phía trước em à.
Em thầm để ý nhỏ bạn từ lâu nhưng chưa có dịp nào thổ lộ (nhưng có dịp chắc em cũng không dám). Hôm trước cả nhóm bạn đi du lịch dã ngoại, lúc băng qua một con mương, thấy nhỏ có vẻ ngập ngừng, em liền đánh bạo cầm tay nhỏ giúp nhỏ nhảy qua. Theo anh, em làm như vậy nhỏ có biết đó là cách bày tỏ tình cảm của em không?
Không! Khi nào em cầm tay nhỏ để không nhảy qua một con mương nào, nhỏ mới biết là em bày tỏ tình cảm với nhỏ!
Em thương thầm cô ấy lâu nay nhưng quá nhút nhát em đã không dám nói cho cô ấy biết. Em cứ dặn lòng khi nào có cơ hội thuận tiện sẽ ngỏ lời nhưng khi có dịp không hiểu sao em lại làm thinh. Đến khi em quyết định sẽ bộc lộ tình cảm với cô ấy thì em chết điếng phát hiện cô ấy vừa có bạn trai khoảng nửa tháng trước đây. Thật là bất hạnh cho em quá phải không ?
- Trong cuộc sống cũng như trong tình yêu, cơ hội đến với con người ta không nhiều, hễ có cơ hội là phải nắm lấy ngay. Nếu mình không nắm thì thế nào nó cũng sẽ trôi qua hoặc có kẻ khác... thò tay ra nắm. Vận may của chúng ta đâu có giống như tài khoản ký gửi ở ngân hàng, không muốn xài lúc này thì lúc khác lấy ra xài. Cũng may là trong lãnh vực tình cảm, không đến được với người này thì ta có thể đến với người khác. Tình yêu là chiếc áo duy nhất nhưng có nhiều người có thể mặc vừa chiếc áo đó. Vì vậy em cũng không đến nỗi bất hạnh lắm. Chỉ cần rút kinh nghiệm thôi.
Yêu có bao giờ trở thành thói quen không hở anh? Sao thằng bạn cùng phòng với em gặp cô nào xinh xinh nó cũng tán tỉnh?
Đó không phải là yêu, mà là thói trăng hoa.
Theo anh thì tình yêu có lấy nhiều thì giờ của con người ta không vậy?
Lấy quá nhiều! Yêu rất tốn thời gian. Công đoạn nào cũng tốn thời gian, từ lúc đeo đuổi đến lúc thành công, sau đó lại phải nuôi dưỡng, bảo quản. Đó là thứ tình cảm dễ bị tổn thương nhất trong các loại tình cảm, nó luôn đòi hỏi được nuôi nấng bằng sự quan tâm. Thờ ơ với nó thì nó sẽ chết. Nhưng em đừng băn khoăn, bởi sống mà không dành nhiều thì giờ cho tình yêu thì cuộc sống sẽ trở nên buồn tẻ vô cùng.
Yêu có phải là “tưng”?
Không phải là “tưng” mà là “quá tưng”. Nghe “chàng trai đang yêu” Hàn Mặc Tử thắc mắc: “Thuyền ai đậu bến sông trăng đó/Có chở trăng về kịp tối nay?” là biết “tưng” rồi. Thuyền làm sao chở trăng được? Nhà thơ si tình Nguyễn Bính “lệnh” cho người yêu: “Chân cô in vết trên đường bụi/Chẳng bước chân nào được giẫm lên” lại càng “tưng” hơn nữa. Nhưng đó là cái “tưng” hiền lành, ngộ nghĩnh và đáng yêu, và nhờ vậy chúng ta mới có được những vần thơ tuyệt tác về tình yêu.
Có nên tỏ tình trong lúc say xỉn không hở anh? Tại lúc tỉnh táo thì em lại không dám nói, anh à.
Nhút nhát thì phải học cách làm sao cho đừng nhút nhát, chứ mượn rượu để tỏ tình là hạ sách. Bởi lỡ say mà nói bậy, đối phương sẽ nghĩ là em nói chứ không phải “rượu nói”. Bằng như nói đúng nói hay, đối phương sẽ cho là “rượu nói” chứ không phải là em nói. Đằng nào cũng lỗ!
Khi chat thì nhỏ nói chuyện với em rất vui vẻ, cởi mở nhưng khi hai đứa gặp nhau, nhỏ hổng nói gì hết. Giống như có hai con người khác nhau vậy. Như vậy nhỏ là người khó hiểu quá phải không anh?
Nhỏ chẳng có gì khó hiểu hết. “Chat” là hình thức trò chuyện hai bên không nhìn thấy nhau (tất nhiên nếu không cố ý mở “webcam”); tâm lý thoải mái cho phép người này có thể “vui vẻ, cởi mở” với người kia. Còn đối diện trực tiếp ngoài đời là một bối cảnh hoàn toàn khác, nhỏ không thể “hoạt bát” như lúc “chat” là chuyện bình thường. Em đừng hiểu sai bạn mình nhé!
Ông xã em lúc nào cũng kêu em là con mèo nhỏ của anh. Nhưng ra đường ổng toàn bắt em chở là sao hả anh?
Chắc ổng muốn biết cảm giác ngồi sau lưng một con mèo nhỏ là như thế nào! Lỡ lấy nhau rồi, em ráng đi, kẻo ổng cao hứng muốn ngồi sau lưng một con mèo nhỏ khác thì mệt! Hy vọng là ổng bắt em chở bằng xe gắn máy chứ không phải bằng xe đạp!
Làm sao để biết chắc người yêu mình không đi chơi với những người con trai khác khi không ở cạnh mình?
Gấp rút cưới cô ta.
Thằng bạn cùng lớp em không phải là đứa siêng học lắm. Vậy mà gần đây ngày nào hắn cũng qua nhà em hỏi mượn hết cuốn tập này đến cuốn tập khác rồi rề rà trò chuyện cả buổi. Sao lạ vậy anh? Có phải là hắn ham học đột xuất không?
Ngày nào cũng qua nhà bạn gái kiếm cớ mượn tập để trò chuyện hàng giờ, hiện tượng đó cho thấy hắn sắp bỏ bê học tập thì có!
Có phải khi trở thành vợ mình, người yêu mình mới để lộ ra những khuyết điểm mà trước đó cô ấy cố tình che giấu hoặc vì quá yêu cô ấy mà mình không để ý? Bạn em nó bảo vậy, em không biết có đúng không, nhưng bây giờ nghĩ đến chuyện lấy vợ tự nhiên em thấy hơi ngài ngại anh à!
Bạn em chỉ nhìn vấn đề ở một khía cạnh thôi. Còn một góc nhìn khác: Khi trở thành vợ mình, người yêu mình mới để lộ ra những ưu điểm mà trước đó do không có điều kiện gần gũi nhiều nên mình không có cơ hội phát hiện.
Em có nên gấp rút yêu một người để quên đi người đối xử tệ bạc với em trước đó?
Nên, nếu em tin rằng trong tình cảm chuyện thay thế hình bóng này bằng một hình bóng khác cũng đơn giản như thay một cái lốp xe.
Thân xác có đóng vai trò quan trọng trong tình yêu?
Quá sức quan trọng! Bởi mọi ngôn ngữ của tình yêu đều bộc lộ chủ yếu qua thân xác. Liếc mắt, cười duyên, nắm tay, hổng có thân xác thì đâu có làm được!
Gần nhà em có một nhỏ rất xinh. Mỗi lần gặp nhỏ là em nhe răng cười một cái. Cười hoài như vậy thì nhỏ có biết là em yêu nhỏ không anh?
Khó nói lắm em à. Có thể nhỏ sẽ nghĩ là em yêu nhỏ. Có thể nhỏ nghĩ em là người vui tính. Cũng có thể thấy em lúc nào cũng nhe răng ra cười, sáng cũng cười tối cũng cười, mưa cũng cười nắng cũng cười, nhỏ tưởng em bị “tưng tưng”!
Nếu mình không biết cô gái mình quen có đồng ý cho mình hôn hay không thì mình có nên hôn cổ không?
Hỏi như vậy chẳng khác nào em hỏi: Nếu không biết con cá sấu có đớp mình hay không thì mình có nên đút đầu vào miệng nó không? Em có thể tự trả lời được mà
Người ta bảo tính tự ái sẽ hủy hoại tình yêu, có đúng không anh?
Quá đúng. Tính tự ái không chỉ hủy hoại tình yêu mà còn giết chết tươi bất cứ thứ tình cảm nào mà nó tóm được: tình bạn, tình đồng nghiệp, tình hàng xóm...
Anh ấy bảo anh ấy có cảm tình với em, vậy sao khi đi ăn đi uống anh ấy cứ ngồi im, toàn để em móc tiền ra trả vậy hở anh? Khó hiểu quá à!
Chuyện dễ hiểu vậy mà em kêu khó hiểu. Vì nếu em không móc tiền ra trả thì anh ấy... đâu có cảm tình với em!
Em mới quen nhỏ chừng một tháng nay, thấy nhỏ vui tính và có vẻ có cảm tình với em. Đã ba lần em hứa chở nhỏ đi chơi nhưng lần nào đến phút chót em cũng kẹt công chuyện, rốt cuộc em không đi được. Em thấy nhỏ có vẻ giận em mà không biết làm sao. Theo anh, em có nên rủ nhỏ đi chơi lần thứ tư không?
Rủ thì cứ rủ. Nhưng biết có lần thứ tư đó hay không. Em làm như chỉ có mình em biết rủ nhỏ đi chơi, còn những người con trai “đúng hẹn” khác không biết rủ chắc?
Gặp người đó lần đầu tiên mình đã thấy thinh thích, như vậy có phải là yêu?
Lần đầu tiên chưa nói lên điều gì cả. Khi nào gặp người đó lần cuối cùng mình vẫn thấy thinh thích, mới thật là yêu!
Em hai mươi hai tuổi mà chưa có người yêu, có đáng thương không hả anh?
Đáng thương sơ sơ. Khi nào vì để thoát ra khỏi cảnh “đáng thương” đó, em bộp chộp yêu bừa một người không ra gì, lúc đó mới “đáng thương” dữ!
This entry was posted
at 4/06/2009
and is filed under
Góc Băn Khoăn (love)
. You can follow any responses to this entry through the
comments feed
.
