Pages

Thiên Sứ Mùa Đông 3,4  

Posted by nt in

Tg: Tiêu Hà
PHẦN I

Tập 3
Vũ chẳng thể biết được Nghi ra sao vào giữa đêm khuya khoắt vì cậu hoàn toàn không hiểu hết sự nổi loạn của cô gái 17 tuổi này. Nghi lao vào vũ trường từ chập tối với lũ bạn cấp hai. Đứa thì bỏ hoc, đứa thì làng nhàng ngày một buổi trên ghế một trường dân lập nào đó... tựu chung lại giống nhau ở điểm là chơi bời và quậy phá. Không lo bị cắt viện trợ, không lo bị công an tóm! Chẳng lo gì kể cả việc lo cho bản thân mình! Cuộc sống về đêm của Nghi chìm ngập trong tiếng nhạc chói tai, trong khói thuốc, trong rượu bia nồng nặc. Ngửa cổ tu hết chai bia, một thằng trong nhóm nháy mắt. Con bé ngồi đối diện móc trong túi ra một nắm các viên thuốc màu hồng. Cả lũ ré lên tán thưởng. COn bé trịch thượng nói:
_ Mỗi đứa một viên. Đêm nay bay đã đời!
Liền đó, mỗi đứa đã chộp ngay viên của mình, cho vào miệng và tu rượu bia. Còn lại một viên, cả lũ nhìn sang Nghi. Nghi lắc đầu:
_ Tao không chơi!
_ Sợ nghiện hả? Đừng lo, không nghiện đâu. Bọn tao dùng nhiều rồi mà.
Nghi nhếch môi cười, tay lắc nhẹ ly rượu đỏ:
_ Tao thích có cảm giác mệt rã rời vào lúc đêm khuya. Chứ dùng cái này có mà... bay đến tận sáng, chán chết. Lần sau trừ tao ra!
Theo cái hất đầu của thằng con trai, con bé vừa cấp thuốc cầm lấy viên thuốc cất đi. ồi cả lũ kéo nhau ra sàn nháy, mạnh ai người lấy... lắc. Lộn xộn, bát nháo, mịt mùng như trong chốn quỷ sứ âm binh. Uống hết ly rượu, Nghi cũng ra nhập bọn. Nhạc cuốn người đi như thác. Cuốn theo cả những ấm ức, bực bội, đắng cay... Cuốn trôi hết!
Nghi chơi đến nửa đêm thì mệt, cô lặng lẽ rời vũ trường một mình. Ngoài trời mưa lắc rắc làm không khí thêm se sắt. Nghi cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài vắt lên xe, chỉ mặc độc chiếc áo mỏng, phong phanh. Phóng xe thật nhanh trên đường, mặc cho cái rét, cái giá và những
hạt mưa cắm vào da thịt. Nghi không cảm thấy gì, đầu óc trống rỗng vô hồn. Không hề có cảm giác tồn tại và khao khát tồn tại. Hầu như đêm nào cũng thế... Nghi cứ hành xác mình trên những con đường vắng xa lạ. Tiếng xe cũng bị đêm nuốt chửng... Trời vẫn cứ mưa...
_ Sáng rồi cô Nghi!
Ánh sáng chiếu thẳng một luồng vào mắt Nghi nhức nhối. Cố mở thật to đôi mắt nặng trĩu, Nghi từ từ ngồi dậy. Đầu óc váng vất và cả không gian như đổ ngược.
_ Mình ốm rồi...
Lẩm bẩm trong miệng, Nghi chậm chạp đi vào nhà vệ sinh.Trên gương là một khuôn mặt nhợt nhạt, hốc hác" Giống như một hồn ma !". Bật cười nho nhỏ vì ý nghĩ ấy, Nghi lập câp xả nước." Sao mà lạnh ghê người!" Định bỏ dở mọi việc để vào giường nằm tiếp thì Nghi nhớ đến buổi học sáng nay. Nghi không sợ gì cả trừ ông thầy dạy toán. Ông ta vốn ghét Nghi ra mặt và ìm đủ mọi cách để có thể gọi mẹ NGhi lên trường... mắng vốn. Mẹ Nghi sau nhiều lần như thế rất cáu. Bà mắng mỏ cô xong rồi dùng nước mắt than thân. Nghi không thể chịu nổi những lúc như thế. Dần dà cô cố không làm gì ... nổi bật trong giờ toán, kể cả việc nghỉ học... Bây giờ mà không đến trường coi như... tới số!
Ngồi trước gương chảo tóc, Nghi không ưa nổi gương mặt mình. " Họ sẽ biết mình ốm, rồi thương hại, an ủi... Thật không chịu nổi những ánh mắt ấy..." Cầm lấy hộp phấn lên, Nghi quyết định che giấu sự mệt mỏi. Phải trang điểm thật đẹp, thật nổi bât... giống như một thiên thần vậy.... Từ một con ma chốn địa ngục trở thành một thiên thần trên cõi thần tiên... chỉ bằng cách đơn giản này... Cuộc đời cũng lạ kỳ thật!
Chon chiếc váy dạ ngắn đến khuỷu chân và chiếc áo len cổ thuyến cùng màu ghi xám, Nghi lấy làm hài lòng. Cô ra khỏi nhà với những bước chân cố gắng thật vững vàng. Mọi thứ vần còn chao đảo trước mắt. Cả người cô vẫn ran lên cảm giác lạnh buốt từng đợt... Tối qua có lẽ cô đã hành mình quá sức. Mưa và gió như thế thì ai mà chịu cho nôi?
Chệnh choạng bước dọc hành lang vắng, Nghi cố đi thật nhẹ. Giờ là lúc kiểm tra trước giờ học của bọn cờ đỏ. Nghi chúa ghét bọn chúng vì nhiều lần bị ghi tên trong sổ theo dõi. Không biết hôm nay ra sao? Hy vọng cờ đỏ chưa xuống lớp...
Nhưng niềm hy vọng của Nghi sụp đổ ngay khi cô đứng ở cửa lớp. Một tên cờ đỏ đang hỏi lớp trưởng về sỹ số lớp và ánh mắt cậu ta chạm ngay vào Nghi. Liền đó là hàng chục cặp mắt tò mò. NGhi nghe thấy tiếng Kiều Thỏ rú lên:
_ Trời... Nghi đẹp quá chừng!
Đâu đó tiếng cười râm ran, và cả tiếng huýt gió của tụi thằng Nam. NGhi bình thản bước vào hẳn lớp. Thật ra cô đang cố điều khiển đôi chân đang run cầm cập. " Chỉ cần than rnhieen bước qua tên cờ đỏ này thôi" Không may cho NGhi, đúng lúc bước qua tên cờ đỏ, Nghi không thể kiểm soát nổi và ngã chúi vào cậu ta. Cả lớp ồ lên. Cậu cờ đỏ đỡ vội lấy Nghi trong khi Nghi cô gắng đứng thẳng dậy. Cô hất tay ten đó ra khỏi cánh tay mình, làu bàu nói câu cam rơn. Rồi không thèm nhìn cậu ta một cái, Nghi chậm rãi đi về phía bàn mình. Gần như có một khoảng lặng trong lớp. sau đó thì tên cờ đỏ lên tiếng:
_ Vậy là lớp đủ hết rồi phải không Vũ?
Vũ mỉm cười:
_ Dĩ nhiên là thế...
_ Lớp không bị trừ điểm nào! Chào cả lớp nha...
Trước khi ra khỏi lớp, hắn còn hìn về phía NGhi một lần và mỉm cười chào tạm biệt. Nghi thì ddnag mệt muốn chết chỉ muốn gục ngay xuống bàn. Tụi Kiều Thỏ bắt đầu lích trích bàn tán. Thắng Nam ngó sang, ngang nhiên ngắm nghía Nghi và tán thưởng:
_ NGhi bình thường đã đẹp rồi. Giờ trang điểm vào còn đẹp hơn nữa. Nhất lớp.. à không nhất trường ấy chứ?
_ Cảm ơn... Tôi không có tiến lẻ đâu!_ Vừa vén chỏm tóc lòa xòa tên trán, Nghi vừa kênh kiệu trả lời. TỤi Kiều Thảo lại vỗ tay:
_ Nhòm mình toàn... mỹ nhân thôi mà. Hơn đứt bọn kia.
Ý của Thỏa là nhắm vào nhóm của Phương Mai một cách đắc thắng. Qua quan sát thấy hầu như tụi con trai tronmg lơp, dù trong khoảng khắc cũng đã ngưỡng mộ vẻ xinh đẹp của Nghi rồi, vậy là hơn trội hẳn Phương MAi và LAnh Anh.
_ Xì... toàn một lũ ngốc mới tôn thờ một đứa siêu quậy!
Phương MAi trả đũa bằng một cậu... động chạm tới đa số. TUy vậy cũng chẳng ai nói gì, coi đó là những sự đó kỵ tầm thường cảu con gái ma fhtooi. Và vì thế Phương Mai muốn điên lên. Con bé cắm mạnh đầu bút xuống bàn, ném tia mắt hằn học về phía Kiều Thảo và NGhi.

Thầy dạy toán bước vào lớp, hiên ngang mà ngấm ngầm đe dọa. Vừa ngồi xuống ghế thầy đã để mắt tời NGhi ngay:
_ Em nổi trội quá nhỉ?
Nghi cúi đầu lặng thinh.
_ Mời em lên bảng cho tôi, Nghi?
Phân nửa lớp là đắc ý cười thầm. Ai chẳng biết Nghi mù tịt về môn toán. Lúc đầu thầy còn gọi cô lên nhưng đâm chán không gọi đến nữa. Hôm nay chắc thấy có chuyện gì bực mình ơ rnhaf, lên lớp lại thấy Nghi... chơi nổi quá càng thêm bực mình....
Nghi mệt mỏi đứng dậy. Quả là một ngày... đại xui, gặp bao nhiêu là chuyện đáng ghét. Cố bước thật vững nhưng đầu óc Nghi trở nên mụ mị. Cô suýt vấp ngã ở dãy bàn thứ hai may mà bám kịp vào cạnh bàn. Nở một nụ cười... ngô nghênh với thấy giáo, Nghi rụt rè nói:
_ HÌnh như ... đôi guốc hơi cao!
_ MAu lên bảng đi!
_ Em không nói là em sẽ về chỗ!_ Nghi phản ứng lại. Cô bước lên bục giảng, tay cầm viên phấn vẻ quyết tâm_ Thầy ra đề bài đi...
Thầy vừa cúi xuống tráng ách tìm đề thì Nghi buông rơi viên phấn. Chân cô nhũn ra, căn phòng chao đảo. Đâu đó vang lên tiếng thét thất thanh. Cô rơi tõm vào một vùng đen tối...
Lúc NGhi ngất xỉu là lúc Vũ kịp phóng lên đỡ cô từ đằng sau. Cả lớp còn chưa hết bàng hoàng thì Vũ đã xốc NGhi lên, chạy ra khỏi lớp. Mãi sau thầy giáo mới chạy theo cùng Kiều Thảo. Bên cạnh thầy, Thảo lắp bắp:
_ NÓ... nó bị sao hả thầy?
_ Tôi sao biết được! _ Ông thầy cáu kỉnh_ Ốm sao còn đi học?
_ Vì... nó sợ thầy quá mà!
Câu nói như xuyên thủng lớp băng giá dày trong trái tim đá lạnh của người thầy. Quả thực thầy đã sai khi trút hận lên người con bé! Mười bảy năm , cùng với gánh nặng của nỗi oán hận dồn xuống đôi vai bé nhỏ của Nghi... Thầy đâu còn xứng đáng được học sinh tôn trọng nữa?
_ Bác sỹ?
_ A... thầy Hiền... Học sinh của thầy phải không?
Cô bacsy sỹ vừa hỏi vừa nhìn xuống NGhi đang nằm thiêm thiếp trên giường. Vũ đứng ngẩn bên cạnh như mất hết trí lực. Câu lo cho NGhi đến phát điên lên. Nếu như Vũ không đỡ kịp thì chuyện gì sẽ xảy ra với NGHi?

_ Vâng...
_ CÔ bé bị thương hàn. Chưa nặng lắm nhưng vẫn có thể xấu đi nếu như không biết cách ủ ấm. Quá liều khi ra ngoài đường với cách ăn mặc phong phanh thế.
Nhìn lướt qua Vũ, cô khẽ mỉm cười:
_ EM đừng lo quá, bạn ấy sẽ không sao đâu! Cứ an tâm mà về lớp học tiếp, cô sẽ trông cho!
_ Để em! _ Thảo lên tiếng, ánh mắt van nài thầy giáo. Thầy để em chăm sóc bạn ấy cho đến khi bạn ấy tỉnh được không thầy?
Người thầy rũ đôi vai xuống, gật đầu rồi quay lưng bước đi. Vũ nhìn Thảo một cái như dặn dò như đặt niềm tin, rồi chào cô bác sỹ đi ra. Thảo ngồi xuống cạnh giường nhìn NGhi. Khuôn mặt Nghi hơi tái, vầng trán nhíu lại như đau ớn lắm. Thao rnawms tay bạn, rùng mình vì cái lạnh vừa truyền sang cơ thê mình. Thảo đã quá vô tâm khi không biết người bạn thân của mình đang đau ốm. Chẳng có một ai biết... trừ Vũ ra.Sao lại như vậy chư?
_ Cậu con trai đó...
_ Dạ...?
Cô bác sỹ khẽ lắc đầu, mỉm cười:
_ Chắc... quá yêu thương cô bé này nên mới lo lắng như thế. KHi cậu ấy đẩy cửa bước vào, ánh mắt cậu ta như truyền sang cô sự lo lắng ấy. CŨng làm cô cuống lên vài phút đấy.
_ Thế ạ?
_ Nếu cô bé tỉnh lại thì cháu cho bạn uống 2 viên nayg ngay nhé? _ Cô bác sỹ đặt viên thuốc vào tay Thảo dặn dò_ Đừng để bạn ra lạnh vội. CỨ đợi tan học đã! TRÔng bạn nhé?
_ Vâng.

THảo lơ ngo hẳn đi. Những điều cô vừa nghe được quá bất ngờ giống như một cơ bão vừa thổi qua... Thảo không định hình được ý nghĩ của mình, cô ngập ngừng bước tới nỗi thất vọng. Nỗi thất vọng đang lan vào cô, thấm thía và đau buồn. Chẳng thà Vũ ở thế giới ấy, xa xôi như thế... Chứ Vũ tạo cho cô cảm giác gần gũi như thế này nhưng lại chẳng thể sở hữu được...Vũ tự bước sang thế giới của cô và NGhi, toan dắt Nghi đi... Thảo rồi cũng mất nốt NGhi sao?
Như một đòn giáng mạnh vào ý thức, Thảo bật đứng dậy, định bước đi. NHưng cô đứng chựng lại. Chẳng thể làm thế! Nghi có thể bỏ rơi Thảo chứ Thảo không thể xa Nghi. Cả hai đã làm bạn với nhau từ rất lâu, Thảo hiểu và thương NGhi vô cùng. Không thể trách bạn khi người mình thích ... lại không thích mình mà thích chính bạn mình... Thảo muốn ích kỷ, nhưng... Ngước mắt nhìn NGhi ngủ mệt mỏi, Thảo ngậm ngùi ngồi xuống. Tìm bàn tay lạnh giá của bạn để ủ ấm, Thảo gần khóc. Đôi bàn tay cũng giống như trái tim... Liệu Vũ có thể là người sưởi ấm trái tim NGhi chăng?
_ Này... sao tao lại ở đây?
Thảo giật mình, ngẩng lên. Mắt NGhi mở to như chưa hết ngạc nhiên:
_ Tưởng tao phải ở trong... nhà xác rồi chứ?
_ Bậy nào... mày nằm trong đó thì tụi tao còn tre thế này chắc?
Nghi hơi cười. Đầu cô vẫn váng vất những hình ảnh méo mó. Nghi cố gắng hỏi :
_ HÌnh như... tao bị nặng lắm hả?
Thảo loay hoay lấy thuốc và rót nước vào cốc cho NGhi. Cô nhẹ nhang đỡ lưng bạn dây, dỗ dành:
_ MÀy uống thuốc đi. Làm gì mà bị cảm nặng thế này?
_ Bỏ những viên thuốc li ti vào miệng, NGhi uống một hơi hết cốc nước đầy. Vừa nàm xuống giường xong, Nghi đã muốn ngủ, cô quay lưng vào trong, ói vọng ra:
_ Tao không sao đâu. Về lớp đi! NGủ đây.
_ Ơ ... này...
Thảo định kể cho Nghi nghe về Vũ nhưng vẻ thờ ơ của cô làm Thảo nản. Có biết thì NGhi cũng chẳng có một câu cảm ơn người ta đâu!

Đợi mãi cũng đến lúc tan học, ĐÔng và Hoa láu táu chạy xuống. Hai đứa lau chau hỏi NGhi , rổi ra vẻ không tin khi Nghi nói không sao. Vẻ mặt Nhi vẫn còn nhợt nhạt và yếu ớt như một tàu lá...vừa qua một trận bão. Thảo kéo tay Đông , nhíu mày như đang suy tính:
_ Có lẽ mày để xe lại đây thôi Đông ạ. tao chở mày và Nghi về, chứ nó làm sao mà ngồi dậy được!
Nghi chồi dậy ngay, nhăn nhó:
_ Đừng coi tao là cọng bún chứ? Tao đến được thì cũng về được. Bọn mày cứ về trước đi.
_ Nhưng...
_ Nhưng nhị gì? _ Nghi lừ mắt_ Chẳng lẽ chúng mày quên mất tính tao thế nào rồi?
Hoa ngồi xuống cạnh giường, dịu dàng khuyên:
_ Ốm thế này thì không về được đâu. Nhỡ mày lại có chuyện gì thì bọn tao sẽ ra sao?
Nghi nguẩy đầu im lặng. cả bọn cũng không biết nói gì. Vừa lúc ấy, Vũ đẩy cửa bước vào. Đông , Hoa mở to mắt nhìn ngạc nhiên không thể nói được gfi. Thảo quay mặt nhìn đi chỗ khác, tim đập dồn dập. Vũ bình thản đi lại chỗ giường của Nghi , nhìn cô bạn đầy vẻ quan tâm:
_ NGhi thấy sao rồi?
_ KHông sao.
_ Nhưng không được về một mình đâu!_ Vũ buông nhẹ, rồi quay ra nhìn ba cô bạn vẫn đứng im như thóc_ Các bạn hãy về trước đi. Vũ sẽ đưa NGhi về!
_ Không cần Vũ quan tâm! _ Nghi lạnh nhạt nói_ NGhi này mà yếu đến mức đó ư?
Nói rồi cô hất chăn ra, thả chân xuống giường. cái lạnh ùa vào người theo từng đợt. Đầu NGhi hoa lên khi cô đứng dậy. Thảo phải đỡ lấy NGhi , nhẹ nhàng ấn cô ngồi xuống. Thảo bóp nhẹ vai NGhi, lắc đầu chê trách:
_ Mày thật bướng bỉnh đến mức ngốc nghếch thế chăng? Tưởng bọn tao sẽ để yên cho ý thích của mày được tung hoàng một cách... tai hại à?
_ Thảo...
_ Mày để tao nói... cái NGhi nó không quan tâm đến sức khoẻ và mạng sống của nó thì còn có tụi mình chứ?
Thảo quát ầm lên:
_ Nếu không có Vũ đỡ thì nó đã đập đầu vào cạnh bàn mà... chết ngắc rồi... Giờ còn bướng bỉnh được ư?
Nghi níu lấy tay Thảo, vỗ nhè nhẹ lên nó rồi bình thản chấp nhận:
_ Được rồi... được rồi. Giờ thì tao làm theo ý của tụi mày chứ gì? _ Nghi quay sang Vũ, hất mặt lên_ Để cậu ta ra tay đến chót đi... Tụi mày về trước Vũ sẽ đưa tao về, được chưa?
Đông và Hoa lại tròn mắt ngạc nhiên, riêng Thảo thì mỉm cười vẻ hài lòng. Cô khoác ba lô lên vai, cười tươi:
_ Thế thì tụi này yên tâm rồi. Cồ gắng uống thuốc và tránh gió mưa nhé? Chiều tụi tao tới nhà mày... Nhờ Vũ nhé? Bye...
Thảo đẩy Đông và Hoa ra mà không để hai đứa kịp phản ứng. Còn lại NGhi và Vũ trong phòng, tự nhiên không gian như rộng thêm ra. Vũ lại gần Nghi, cố tỏ ra vô tư khi nhìn thẳng vào mắt cô bạn:
_ Có lẽ chúng ta cũng phải về thôi! Nghi có đứng lên được không?
_ Cứ đứng lên là muốn ngã vì chóng mặt...
_ Vậy để Vũ đỡ...
Vũ với lấy chiếc túi sách của NGhi, khoác lên vai rồi tự nhiên đỡ lấy tay Nghi. Cậu giúp Nghi đứng lên , để Nghi dựa hẳn vào người mình rồi mới từ từ bước đi. Lúc đầu Nghi còn đi chệnh choạng sau vững dần. Cả hai ra đến nhà xe, chỉ còn xe của Nghi ở đó. Nghi nhỏ nhẹ:
_ Vũ lấy chìa khóa trong túi ấy. Ngăn ngoài cùng.
Để NGhi đứng tựa vào chiếc cột to ngoài cổng trước rồi Vũ mới chạy vào lấy xe. Nghi đứng co ro vì lạnh. Cô mặc có độc chiếc áo len, lại hở cổ nên cái lạnh càng được thể ngấm sâu vào người. Vũ rà xe lại gần, nhìn Nghi một cái như không hài lòng. Cậu bước xuống, cởi chiếc áo dạ của mình ra, đưa cho Nghi.
_ Thôi... mình không sao!
_ Người lạnh run thế kia mà bảo không sao ư? Nghi xem thường sức khỏa của mình quá nhỉ?
Nói rồi Vũ tự mình khoác áo lên người Nghi buộc cô phải mặc vào. Hơi ấm từ chiếc áo làm Nghi bớt lạnh hẳn, đầu óc tỉnh táo hơn. Vì thế trên suốt đoạn đường đi, Nghi và Vũ không ai phải lo lắng về chuyện tự nhiên Nghi... ngất xỉu nữa. Vũ cho xe chạy chậm để tránh gió lùa mạnh vào NGhi. Vả chăng thì cậu cũng muồn gần Nghi lâu hơn nữa. Khoảng cách này tuy chưa nói là gần nhưng Vũ đã lấy làm hài lòng. Rồi từ từ Vũ sẽ làm thân được với Nghi, Vũ chấp nhận làm một người bạn của Nghi trước. Thời gian luôn ủng hộ người có lòng!
Một tay đỡ lấy Nghi, một tay giữ xe, Vũ mỉm cười tươi:
_ Nghi thấy đỡ không?
_ Cũng... đỡ ... rồi...
Nghi bước lên bấm chuông cổng. Cô quay sang Vũ, thản nhiên hỏi:
_ Sao Vũ lại giúp đỡ NGhi?
_ Chẳng sao cả! _ Vũ nhún vai_ Mà cũng có thể là vì Vũ là lớp trưởng tốt.
_ Vậy thì ... cám ơn lớp trưởng!
Cổng mở. Chị người làm bước ra, không hề tỏ ra ngạc nhiên khi chị thấy Vũ. Nghi hất tay:
_ Chị dắt xe vào đi. Chào Vũ nhé!
Nghi không hề quan tâm việc Vũ sẽ về như thế nào. Cô đợi chị người làm đi hẳn vào rồi mới đóng cỏng. Vũ lắc nhẹ đầu. Cậu gọi một chiếc xe ôm ở phía bên kia đường lại. May mà sáng nay không đi xe chứ không thì lại phải quay lại trường thì quả ... chán hết sức. Vũ bây giờ chỉ muốn về nhà thật nhanh... ghi lại những gì đã trải qua với Nghi vào cuốn sổ nhỏ_ Cuốn sổ mà Vũ mua từ ngày gặp Nghi... Những cảm xúc này Vũ chỉ có thể vui vẻ một mình mà thôi. Chưa một ai biết và sẽ là như thế cho đén lúc Nghi thật sự là... của Vũ!

Tập 4
Hai ngày sau Nghi mới đi học. Cô bỏ chiếc áo của Vũ vào túi nhỏ và mang đến trường. Cũng còn khá sớm, Nghi ghé vào căn tin để ăn sáng. MÃi đến giờ truy bài cô mới thong thả về lớp. Gặp tên cờ đỏ vừa đi ra, Nghi hơi lách người ra xa.
_ Chào Nghi!
Nghi nhíu mày:
_ Tôi lại đến muốn à?
_ Tôi thấy NGhi ở căn tin rồi! _ Tên cò đỏ mỉm cười_ Nhưng tốt hơn nếu Nghi rời đó sớm hơn một chút!
Nhún một cái vẻ không quan tâm, Nghi bước thêm một bước. Rồi như chợt nhớ ra mình chưa chào theo lịch sự, Nghi quay người lại, bắt gặp ngay ánh mắt của tên con trai kia. Không một chút bối rối, Nghi mỉm cười:
_ Dù sao cũng cam rơn vì đã bỏ qua cho. Và bây giờ thì... xin chào!
_ Chào nghi! Chuc một ngày vui vẻ nhé?
Nghi bỏ đi ngay, cô cũng bỏ qua những cái nhìn soi mói của một số người ganh ghét trong lớp. Bọn Kiều Thảo mừng rú lên, đứa thì nắn tay, đứa thì sờ trán. Nghi háy mắt:
_ DĨ nhiên là khoẻ... như trân mộng rồi.
_ thật hả? Không đột nhiên ngất nữa chứ?
_ Con khỉ...
Đông chú ý đến túi đựng áo của Nghi ngay lập tức. Nghi nhíu mày, bỏ xuống ngăn bàn. Đông thôi ngay, không nhìn nữa. Cả bọn ai cũng biết tính của Nghi. Nghi có thể nổi giận nếu ai đó quá tò mò vào cuộc sống của cô, kể cả những thứ tồn tại quanh cô cũng vaayh. Nếu có tò mò thắc mắc thì cũng phải.. lờ đi, làm như không biết và không muốn biết! Chơi thân với nhau mà ca bọn vẫn sợ Nghi giận kinh khủng!
Nghi cố lờ đi những caua hỏi thăm dai dẳng của thằng Nam. Cô lôi chiếc phôn ra và bắt đầu nghe nhạc. Hoa và Đông quay lên khi biết đó là dấu hiệu chấm dứt... buôn dưa lê. Đôi khi NGhi làm người ta ... yêu đến chết nhưng đa phần làm người ta cụt hứng vì sự lạnh nhạt, thờ ơ. Những người tiếp xúc lần đầu tiên với Nghi đều thấy khó chịu và hầu như họ không muốn quan hệ lại nữa. Nghi dường như không hay biết ngoài bọn Kiều Thảo ra, cô không có bạn trong ngôi trường này!
Trên đường vê fnhaf Vũ cứ thấy buồn cười mãi vì nét mặt hình sự của Nghi khi cô đưa chiếc áo cho Vũ. Rồi làm như không còn quan hệ gì, Nghi lạnh nhạt xoay người bỏ đi. Đã quá quen vói phong cách ấy, Vũ không còn thấy bất ngờ như lần đàu tiên cậu chứng kiến nữa. Vũ nhớ như in NGhi của ngày hôm ấy. Gương mặt xinh xắn nhưng mang nét lạnh nhạt cố ý, cô bạn gái cùng lớp ấy đứng cách Vũ một đoạn. Vũ định đến làm quen giống như với bao bạn khác nhưng đã thấy có người nhanh chân hơn. Đó là một anh lớp trên, chắc thấy NGhi xinh xắn quá nên lại làm quen. anh ta nở một nụ cười thật tươi, rồi nhẹ nhàng hỏi han:
_ Em là học sinh mới đúng không? Chắc còn bỡ ngỡ lắm?
Nghi không cười mà chỉ nhếch môi lên, trả lời trống không:
_ Còn mới... nhưng không bỡ ngỡ.
Anh lớp trên hơi cứng người lại. Song có lẽ vì tự tin, anh ta vẫn tiếp tục... màn làm quen.
_ Anh là Vương, học lớp 12 lý... Còn em?
_ Tôi không hỏi tên anh, làm gì mà anh hỏi tên tôi?
Nói xong Nghi bỏ đi ngay một nước, không hề quan tâm tới anh chàng đang đứng như trời trồng phía sau. Vũ thì không ngờ được một người trông mềm mại đáng yêu là thế mà lại thốt ra được những câu lạnh nhạt, khó chịu nhường kia...
Đến bây giờ thì đã quen, và nếu NGhi xử sự khác đi thì Vũ sẽ còn ngạc nhiên hơn cả lần đầu tiên ấy nữa chứ! Tính cách ấy đã thật sự gây ấn tượng cho Vũ, ngày một sâu sắc thêm...
_

Để chiếc túi mà Nghi đưa cho Vũ lên giường, Vũ cũng ngã dài lên đó. Chiếc giường lún xuống vì sức nặng, kéo theo chiếc túi đổ ụp. Vũ nghe thấy tiếng kêu rất nhỏ và lấy làm ngạc nhiên. Cậu bỏ hẳn chiếc áo ra, phát hiện chùm chìa khóa xe của Nghi. Ngay lập tức, cậu lao ra khỏi nhà, gọi chiếc xe ôm gần đấy. Không biết Nghi còn ở đó không? Tan học đến giờ cũng được hơn 30 phút rồi...
Chạy thật nhanh đến nhà xe, Vũ thoáng thấy vui khi Nghi vẫn còn đứng đó, bên cạnh chiếc xe. Cậu đến trước mặt NGhi, mỉm cười:
_ Nghi đợi lâu không?
Nhìn nụ cười tươi của Vũ mà Nghi cảm thấy mình quá... ngốc. Chỉ vì tính đểnh đoảnh mà vất chìa khóa vào túi xách, Nghi đã tạo cho Vũ một cơ hội... tiếp cận mình. Vũ là người thông minh, chẳng mấy chốc cậu ta sẽ biết được con người Nghi ra sao mất thôi! Ôi... như thế thì thật tệ hại!
_ Sao? Nghi định không cần chìa khóa hay sao?
Nghi chìa tay ra nhưng không buồn nói gì. Vũ hơi lắc đầu, song cậu vẫn đặt chìa khía vào lòng bàn tay Nghi. Nhận được chìa khóa rồi, Nghi tra ngay vào ổ. Ngồi trên xe, Nghi nghiêng đầu, lãnh đạm nói:
_ Nghi không bảo Vũ đưa chìa khóa cho... vì thế Nghi không có trách nhiệm gì...
_ Kể cả cảm ơn cũng không có sao?
_ Đúng!_ Nghi gật đầu_ Việc chờ Vũ chạy về rồi chạy đến đây cũng đến phát sốt ruột rồi... Lẽ ra Vũ nên phát hiện sớm thì hơn. Thôi.. chào nhé?
Nói rồi Nghi tỉnh bơ tăng ga, phóng vọt đi. Vũ chỉ còn biết nhìn theo mà thôi. Cậu đã vội vã chạy đến đây chỉ vì sợ Nghi chờ. Vậy mà... đến một câu cảm ơn cũng không có. Tự nhiên Vũ bật cười, lẩm bẩm một mình...
_ Ơ... kìa Vũ...
Quay ra, Vũ không ngạc nhiên chút nào khi thấy Lan Anh.
_ Vũ chưa về sao?
_ Lan ANh giờ mới họp xong à?Chắc mệt lắm nhỉ?
Lan anh khẽ lắc đầu. Cô ngó xung quanh, ngạc nhiên:
_ Xe Vũ đâu?
_ A`... Vũ để quên đồ ở lớp, về nhà rồi lại chạy vội ra...
_ Đồ gì vậy?
Vũ nhún vai bật cười:
_ Không thấy! Thế mà mình đã cuống lên, gọi xe ôm đến đây đấy.
Lan Anh chỉ còn biết lắc đầu. Cô không ngờ Vũ lại có thể đáng trí đến thế. Cô đẩy xe lên một chút, cười tươi như hoa:
_ Vậy Lan anh sẽ... đưa Vũ về. Nhưng... Vũ sẽ là người... chở đó!
_ Được thôi! Có người giúp đỡ thì may quá còn gì?
Lan Anh nhường xe cho Vũ và lui lại phía sau. Đã rất lâu Vũ và cô mới đi chung một xe kể từ lần đầu tiên vào năm lớp mười. Hồi ấy, tuy đã ấn tượng vì cậu bạn lớp trưởng học giỏi nhưng Lan anh vẫn chưa quan tâm lắm. Sau hôm Vũ đưa Lan Anh về nhà, cô không thể không nghĩ về Vũ được. Vũ là người biết cách quan tâm người khác, khiến họ an tâm và tin tưởng!
_ Lan anh thấy... đói quá! Ta vào quán nào đó ăn chút gì đi?
_ KHông sợ...mẹ mắng hay sao?_ Vũ hỏi đùa.

Lan anh lắc nhẹ đầu:
_ Không... mẹ Lan Anh biết hôm nay Lan Anh về muộnmaf. Chắc Vũ cũng đói đúng không? Hơn 12 giờ rồi.
Vũ dừng xe trước một quán ăn nhẹ khá nổi tiếng. Lan anh cười trêu chọc.
_ Vũ đủ tièn không vậy?
_ Để Lan anh... lại cắm cũng được vài bữa ăn đấy...
_ Thật là...
Vũ bật cười. Cậu chọn một bàn gần ngoài cửa, rồi vẫy tay gọi nhân viên quán. Một cô gái trẻ đi ra, mỉm cười:
_Hai bạn dùng gì?
Vũ nhìn sang Lan anh, khuyến khích:
_ Lan anh thích gì cứ gọi. KHông lo bị Vũ bỏ lại đâu.
Lan anh nhìn xuống thực đơn. Thực đơn toàn những tên mĩ miều nhưng lại không kê khai giá. Cô bấm bụng gọi hai món rồi thôi. Lan anh sợ Vũ không đủ tiền để trả, dù gì thì hai đứa cũng vẫn chỉ là học sinh.
_ Chị cho thêm một ly nước cam và ly cà phê sữa nhé?
Đợi chị nhân viên đi rồi, Lan anh mới hồi hộp hỏi:
_ Vũ gọi gì nhiều thế? quán ăn này chắ chắn đắt lắm đấy.
Vũ nhún vai, cậu trêu già:
_ Lo gì... không đủ tiền thì mình ... ghi sổ!
Lan anh đỏ bừng mặt. KHông ngờ chỉ vì bốc đồng mà cô dồn Vũ vào ... thế bí vậy sao? Nếu vậy Vũ sẽ giận cô mất thôi!
_ Thôi mà Lan anh...
Thấy Lan anh đang sợ, Vũ áy náy:
_ Vũ đùa thôi. Đã đưa LAn anh vào đây thì Vũ biết chắc.. túi tiền của mình chứ? Nhiều thì Vũ không có nhưng để đãi Lan anh, Vũ làm được mấy lần ấy chứ? Cứ tự nhiên đi!
Ánh mắt động viên của Vũ làm Lan Anh hết lo. Cô trở nên tự nhiên hơn. KHi món ăn được đưa ra, cô còn ngạc nhiên hơn vì thức ăn rất nhiều. Vũ giải thích ngay:
_ Vì Vũ là khách quen ở đây! Vũ chỉ thích mấy món này thôi. Cứ đến là họ mang ra.
_ Nhưng...
_ Giá cũng mềm...
Vũ nháy mắt, cậu vui vẻ cầm ngay đũa lên. Lan anh chỉ còn biết làm theo. Giờ thì Lan anh mới thấy Vũ không đơn giản như cô nghĩ. Ngoài con người ở trường học, Vũ còn có những tính cách khác, cũng thú vị và bất ngờ không kém!

Vừa ăn Lan anh vừa đưa mắt quan sát khung cảnh của quán. Giữa trưa, quán vắng hơn là buổi sáng khi Lan anh đi học qua. Có lác đác những bàn có người ngồi. Hầu như là các đôi nam nữ vừa ăn vừa thì thầm với nhau. Vẻ thân mật của họ làm Lan Anh thấy ngượng. KHông biết Vũ có nghĩ như cô không nhỉ? Lúc này, chẳng phải cả hai đang hòa cùng với không khí lãng mạn của các đôi tình nhân?
_ Cô em.. anh ngồi cùng nhé?
Tiếng tên con trai vang lên phá tan bầu không khí dịu êm. Lan anh nhìn về phía ấy, ngạc nhiên khi thấy Nghi.
_ Ở đây chỉ có mình anh và em là lẻ... Mình ngồi chung cho hợp cảnh?
Không đợi NGhi nói gì, hắn ta kéo chiếc ghế ngồi sát cô. Nghi thản nhiên cho mẩu bánh mì vào miệng nhai nhỏ nhẹ.
_ Nhìn em thật xinh đẹp!
Nghi uống một thứ nước màu hổ phách từ một chiếc ly nhỏ. Lan Anh không đoán được nó là thứ gì nếu anh chàng kia không kêu lên thán phục:
_ Em uông rượu ư? Chịu chơi đấy nhi?
Lan Anh vội kéo tay Vũ:
_ Vũ...
_ Gì vậy? _ Vũ ngạc nhiên_ Lan Anh muốn gọi món gì nữa?
Lan Anh nhíu mày. Ồn ào thế mà Vũ không đế ý ư?
_ Em hút thuốc chứ?
Bây giờ thì Vũ mới nhìn lại. Cậu lặng thinh khi thấy Nghi rút điếu thuốc từ tay tên con trai kia, gài lên môi rất điệu nghệ.
_ trời... sao Nghi lại có thể như thê? Đã biết hút thuốc ư?
Nghi nhả một vòng khói. Tên con trai cười tán thưởng. Hắn kéo dịch ghế lại, nghiêng đầu hỏi:
_ Đi chơi chứ? Em ít nói quá...
Rít một hơi thuốc dài, rồi nhìn tên con trai một cái, Nghi kéo ghế đứng lên.
_ Ê... em bỏ đi đâu?
Nghi cúi xuống, phà một hơi thuốc vào mặt hắn khiến hắn nhăn mặt. Cô nhếch môi:
_ Tôi ghét mấy thằng lăng xăng như anh lắm. Đừng làm tôi gai mắt chứ?
Nói rồi Nghi bỏ đi. Khi ngang qua bàn của Vũ và Lan Anh, Nghi bị Vũ gọi lại. Cô nghiêng đầu nhìn sang, bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Vũ, hơi ngạc nhiên nhưng cô vẫn yên lặng. Vũ hừ nhẹ:
_ Nghi giỏi thật... Quên mình vẫn còn là một học sinh sao?
_ Cũng vẫn còn nhớ! _ Nghi vung vẩy điếu thuốc_ Nhưng có làm sao?
_ Đừng hút thuốc và uống rượu nữa... nếu không muốn bị đuổi học.
_ Dào ôi! Có ai biết đâu! _ NGhi mỉm cười, đưa một ngón tay lên môi_ Bí mật giùm nghe hai bạn... Chúc ngon miệng. Bye, bye!
Nhìn theo bóng Nghi cho đến khi nó mất hút sau cánh cửa, Lan Anh mới quay vào. Nhận thấy vẻ trầm ngâm trên khuôn mặt Vũ, cô hơi do dự. Chưa bao giờ thấy Vũ lại lạnh lùng như thế này.
_ Vũ... Chắc không sao đâu!
_ Có lẽ thế! _ Vũ buông ra nhẹ nhàng, rồi cậu mỉm cười_ Ăn mau đi không nguội hết!
LAn anh thở ra thật nhẹ như trút được gánh nặng. Con người Vũ vừa rồi xa lạ quá, làm cô thấy hụt hẫng chơi vơi... Cô đã quen và thích một Vũ dịu dàng, tế nhị và hòa nhã; một lớp trưởng tài hoa...
_ Vũ... mình về thôi!
Vũ gật đầu. Trên đường về không khí giữa hai người trở nên lặng lẽ. Lan anh không hiểu vì sao, dù cô cố gợi ý vài chủ đề... Vũ đáp lại không mấy nhiệt tình. Cậu dừng lại ở đâu fphoos và bảo sẽ đi bộ vào. Lan anh thở dài... Cô boeets khoảng cách giữa cô và Vũ vân xkhoong có gì thay đổi cả... Chỉ là một lớp trưởng và một cô lớp phó học tập mà thôi!
Vũ thơ thẩn đi dọc con phố để về nhà. Nắng hanh hao trải vàng trên đường, sáng nhấp nháy qua những tấm gương xa máy, phản chiếu vào các cửa hiệu... Bình thường, Vũ thấy màu sắc này vui nhộn và đáng yêu lắm... Nhưng bây giờ, cậu cảm thấy bực bội lẫn lo lắng. Nghi dường như đang ở phía rất xa, vượt qua tầm tay của cậu mất thôi. Ba năm, Vũ đã rút ngắn được khoảng cách đâu? Để đến giờ, bắt gặp Nghi đang bị tán tỉnh bởi người con trai khác, Vũ mới chợt tỉnh. Chắc chắn đã có rất nhiều người thấy ở Nghi những nét đẹp hiếm có ở bất kỳ cô gái nào , họ đến với Nghi, theo đuổi nghi...
Vũ đá mạnh một viên sỏi dưới chân. Càng nghĩ càng thấy mình thật ngốc nghếch. Nghi thì làm gì có chuyện tự nhận ra tình cảm người khác dành cho mình? Vẻ mặt ấy, cách thờ ơ ấy thì biết đến bao giờ?
Vừa đến cổng nhà, cậu sực nhớ ra hôm nay bố mẹ bắt đầu chuyến du lịch xuyên Việt một tuần. Ở nhà chỉ còn mình cậu và chị Âu! Thật là buồn... Trong đầu cậu vẩn vơ những ý nghĩ xa xôi. Cậu vẽ ra khung cảnh chỉ có cậu và Nghi. Chắc chắn khi ấy cô sẽ cười, dù không dịu dàng nhưng sẽ chẳng thể lạnh lùng như cái nhếch môi vừa nãy. Đúng! Chỉ cần Nghi không đề phòng, không xa cách với Vũ nữa mà thôi...
Bỏ qua câu hỏi của chị Âu, Vũ bước lên lầu. Cậu liếc qua tờ giấy mẹ để lại, hơi cười vì sự cẩn thận thái quá. Mẹ lo cậu bỏ bê ăn chỉ lo hoc... Giờ thì còn đầu óc nào mà nghĩ tới chuyên đó nữa?
_ Alo.. Vũ đây!
_ Vũ hả? Sang tao đi! Ở nhà buồn chết!
Vũ ngẫm nghĩ đôi chút, rồi gật đầu như thể có PHong ở đó.
_ Ừ! Tao cũng đang chán muốn chết!
Phong chắc sẽ đang rất băn khoăn khi nghe Vũ nói câu đó mà lại cúp máy ngay. Vũ bật dậy, dứt khoát tư tưởng khi cố nhớ đến bao chuyện cần quan tâm khác. Đường nào thì cũng tới La Mã mà, phải biết tính toán lại một chút... một chút thôi! Click xem tập 5,6

This entry was posted at 3/22/2009 and is filed under . You can follow any responses to this entry through the comments feed .

0 Ý Kiến

Post a Comment