Pages

Thiên Sứ Mùa Đông 5,6  

Posted by nt in

Tg: Tiêu Hà
PHẦN I

Tập 5
Dù vẫn còn hơi dần dật trong người, Nghi vẫn lao lên xe, phóng bạt mạng đến vũ trường. Ở nhà thì chết buồn! Mẹ mang một người đàn ông về nhà ăn cơm tối. Chẳng nói làm gì nếu ông ta không đưa đẩy mắt với Nghi... Thế mà mẹ vẩn lả lơi, sởi lởi. KHông biết mẹ có thấy hay không?
Gọi nguyên một chai rượu ngoại, Nghi ngồi uống một mình. Tự nhiên cô chẳng muốn nhảy, chìm ngập trong men cay cũng có cái thú riêng... Đã quá quen với mùi rượu, uống mãi mà không say. Không say thì cũng có nghĩa là không quên được hình ảnh đáng ghét tối nay... Mẹ không còn coi trọng nhân phẩm của mình khi cặp tay ông ta bước đi và dặn dò con gái:" Tối ngủ thì đóng cửa cẩn thận nghe. Mẹ không có về đâu!" Còn gì để nói nữa đây?
Gọi thêm một chai nữa, Nghi bỏ qua cái nheo mắt của anh bồi bàn. Phải uống cho đến lúc say thì thôi...

Vũ rời khỏi nhà Phong khoảng 8h. Thời gian còn lại của buổi tối thứ 7 này chắc chắn sẽ buồn nhiều lắm. Phong bỏ rơi Vũ khi nó xin phép được đi chơi mà không được. Nó đuổi cậu về luôn! Lang thang mãi trên các con phố, Vũ đảo qua con đường vắng dẫn đến nhà Nghi. Hương hoa sữa cuối mùa dịu dàng len lỏi trong không gian tĩnh mịch, mờ ảo... Vũ cho xe chạy chậm lại và đi sát vào lề đường. Ở Hà Nội , thật hiếm những con phố nào thật tĩnh lặng như thế...
Phía trước có một chiếc xe đổ kềnh bên đường. Vũ dừng xe và ngó tìm. Một cô gái đang loay hoay bên gốc cây. Trông cách cô ta đang làm, Vũ đoán là say rượu. Nhìn lại chiếc xe một lần nữa tim Vũ đứng lại. Vũ vội chống xe, bước nhanh về phía cô gái. Đôi vai mảnh khảnh run nhẹ, mái tóc rũ xuống che hết khuôn mặt. Vũ ngửi thấy hơi rượu nồng nặc...
_ NGHi!
Không có động tĩnh gì. Vũ lại thật gần, dịu dàng lên tiếng:
_ Có sao không Nghi?
Nghi quay ra. Dưới ánh điện vàng mờ, cô nhận ra một gương mặt thân quen... nhưng không nhớ được là ai. Cô vừa mới nôn một trận, đỡ mệt hơn, song cảm thấy ghê ghê vì cái đống hổ lốn ấy giây vào áo. Vũ giúp Nghi đứng dậy dìu cô tránh xa chỗ vừa nãy. Để cô ngồi xuống bên đường, Vũ cởi chiếc áo khoác choàng qua vai cô... Nghi nhíu mày:
_ Tôi quen anh hả?
_ Ừ! Quen! _ Vũ dịu dàng hơn_ Nghi thấy trong người ra sao?
_ Uống được nữa đấy!_ Nghi mỉm cười vu vơ_ Uống với tôi không?
Lấy chiếc di động ra, Vũ bấm số gọi Phong. Chắc cu cậu vẫn còn bực nhưng biết làm sao?
_ Phong à? Ra phố Ngọc La nhé? Đi bằng xe ôm thôi. Tao có chuyện nhờ, nhanh lên mày.
Cúp máy xong, cậu nhìn xuống nghi. Cô đang hát nho nhỏ một bài gì đấy, cười cười như trẻ nhỏ. Vũ ngồi xuống phía trước mặt, khẽ lắc đầu:
_ Sao Nghi uống say thế này cơ chứ?
_ Đâu có say...
_ Để từ từ Vũ đưa Nghi về nhà nhé?
NGhi hất đầu lên, cau có:
_ Không về nhà!
_ Sao lại không về nhà?
_ Buồn lắm!_ Nghi xịu mặt xuống_ Mẹ không về... Nghi phải ở một mình...
Giờ thì Nghi như một đứa trẻ đáng thương! Vũ siết nhẹ tay cô trong tay mình, nhói lòng vì bàn tay lạnh giá... Sao tội thế này hả Nghi ơi?
" Uống! Uống nữa đi... UỐng cho say nào! Uống một mình..." Nghi lẩm nhẩm giống như đang hát, đầu hơi gục xuống. Một cơn gió lạnh lùa qua, Nghi rùng mình.
_ Lạnh.
Kéo chiếc áo khoác thật chặt lại cho Nghi, Vũ ngồi lại bên cạnh cô. Nghi hơi cười, dựa đầu vào vai cậu, thiêm thiếp trôi vào giấc ngủ... Cứ thế, hương hoa sữa cũng như lặng dần đi...

Phong đến. Cứng người vì sửng sốt. Cậu ấp úng khi Vũ đưa chìa khóa xe:
_ Mang về nhà hộ tao!
_ Còn mày?
_ Có lẽ phải đưa bạn ấy về. Bạn ấy say quá.
_ Ờ... nhưng này...
Vũ nhăn mặt:
_ Rồi tao sẽ giải thích... Giờ tao phải đưa bạn ấy về nhà đã.
Ngay lúc ấy Nghi thức giấc, cô hét lên:
_ Không.. uống rượu nữa... uống nữa!
Phong chợt muốn cười khi thấy Vũ bối rối đỡ cô bạn gái trong tay. Nhưng xét đến cùng cách cô ta gục đầu vào ngực Vũ, cũng đủ thấy một sự tin cậy giữa hai người... Phong không thấy rõ mặt cô gái đó, và vì điều đó cậu gần như muốn chết vì tò mò.
Phong đi rồi,Vũ chật vật mãi mới dụ được Nghi ngồi lên sau xe để... đi uống tiếp.NGhi vui như mở hội, gục đầu vào lưng Vũ hát véo von.
KHi Vũ dừng xe trước cổng nhà Nghi thì cô ngừng bặt, tay ôm chặt eo Vũ và bật khóc nức nở. Vũ chỉ biết siết chặt đôi tay đang run rẩy trong tay , quành xe, đưa Nghi về nhà mình.

Đón cậu là hai đôi mắt sửng sốt ở phòng khách. Nghi riu ríu bước ở đằng sau, thi thoảng giật áo Vũ hỏi:
_ Rượu đâu? Rượu đâu?
_ Bạn ấy không muốn về!_ Vũ nói như giải thích_ Vì thế tao phải đưa bạn ấy đến đây. Ừ, đợi chút, mình mang rượu ra.
Chị Âu run run hỏi:
_ Hình như.. cô bé đó say?
_ Không say! _ Nghi nói to, bước hẳn lên trước. Phong lại được phen sửng sốt trước vẻ đẹp của Nghi. Dũ say, nhưng ở Nghi vẫn toát ra sức hút vừa dịu dàng vừa mãnh liệt. Phong chỉ biết ngồi im mà ngắm nhìn. Chị Âu thì hơi lùi lại, đưa ánh mắt cầu cứu . Vũ hơi giữ Nghi trong lòng, dịu dàng nói:
_ Để Vũ đưa Nghi lên treenlaauf.
_ Có rượu hả?_ Nghi hỏi với đôi mắt sáng rỡ.
Vũ chỉ gật đầu, nói với chị Âu:
_ Chị làm cho em cốc nước chanh nhé? Mày chờ tao được không?
_ Ờ đươc!
Vũ dìu Nghi lên lầu, còn cô thì ríu rít như chú chim nhỏ . Đưa NGhi vào phòng mình, Vũ dỗ dành:
_ Nghi phải thay đồ ra, rửa mặt thì mới uống tiếp được.
_ Ừ.
Nghi bỏ chiếc áo ngoài ra, toan cởi luôn chiếc áo len xám đang mặ trên người. Vũ vội can:
_ Khoan, từ từ...
NGhi dừng lại, đưa mắt dò hỏi. Cậu đưa cho Nghi chiếc áo mỏng của mình, và lại dỗ ngọt:
_ Thay thì phải mặt cái này vào đã!
Nghi mỉm cười. Trái tim Vũ đập loạn lên. Cậu quay đi, chờ Nghi thay đồ. Song, chờ mãi vẫn chẳng thấy cô nói gì, cậu quay lại, đỏ cả mặt vì Nghi hầu như chẳng ... mặc gì đang loay hoay chui vào cái áo của cậu từ... ống tay.
Vừa ngượng vừa buồn cười, Vũ lại gần giữ tay Nghi lại. Nghi gần như phát khóc:
_ Chật.. không mặc nữa...
_ Tại Nghi mặc sai đấy. Đưa hai tay lên nào. Rồi. Để Vũ mặc cho...
Luồn thật khéo cổ áo qua đầu Nghi làm sao cho cô khỏi đau, Vũ kéo nhẹ chiếc áo xuống. Nghi rất gầy... cô như nhỏ bé hơn trong chiếc áo rộng thùng thình. Vũ nắm chặt bàn tay Nghi,cúi xuống hôn thật nhẹ. Cậu thương Nghi quá đỗi...
Nghi lặng im. Cô lờ mờ nhận ra sự khác lạ của mọi vật xung quanh... Đôi bàn tay ấm nóng của ai đó khiến trái tim NGhi bớt lạnh giá. Cô khẽ mỉm cười, gục đầu xuống vai Vũ, ngủ ngon lành...
Đỡ Nghi nằm xuống giường ngay ngắn xong thì chị Âu vào. Chị bối rối khi thấy chiếc áo của NGhi nằm chỏng chơ dưới sàn. Vũ cúi xuống nhặ, nói nhỏ nhẹ:
_ Bạn ấy ngủ mất rồi! Chị cứ để cốc nước ở đó... Cảm ơn chị!
Chị Âu đưa cho Vũ chiếc khăn mát lạnh, rồi đỡ lấy chiếc áo trên tay cậu. VŨ chờ chị khép cửa lại rồi mới nhẹ nhàng lau những vết nhọ trên gương mặt Nghi... Trong giấc ngủ, Nghi dịu dàng như một thiên sứ...
_ Bạn ấy ngủ rồi!_ Vũ mỉm cười với Phong_ Có lẽ vẫn còn sốc hả?
Phong gật đầu:
_ Chứ sao? Từ trước giờ có thấy mày thế đâu?
Ngồi xuống cạnh phong, Vũ cười bâng quơ:
_ Vì không có cơ hội thôi!
_ Bạn ấy là ai?
_ Là Nghi... Một cô bạn lạ lùng nhất từ trước đến nay. Một người mới gặp mà tao đã muốn làm quen. Một người mà mất gần 3 năm tao vẫn chỉ là một người xa lạ...
Phong hiểu ra vấn đề. Tất cả những suy nghĩ trước đây của cậu về Vũ chỉ là những suy nghĩ nông cạn, chưa chín chắn... Vũ thật sự đã trưởng thành hơn cậu biết bao...
_ Nghi rất đẹp...
_ Và rất thờ ơ!_ Vũ nói thêm_ Khi say thì như trẻ nhỏ, còn khi tỉnh thì lạnh lùng như tảng băng..
_ Cùng lớp mày hả?
Vũ gật đầu. Cậu hơi ngại ngùng khi nghĩ tới cái cảnh ở trên phòng. Nói thật ra , hai đứa cũng vẫn chỉ là hai đứa trẻ con.
_ Sao đã uống rượu?
_ Có lẽ vì chuyện gì đó?_ Vũ trầm ngâm trả lời_ Phải tìm hiểu rõ hơn thôi. Tao cứ hơi lơ là một chút là sẽ để vuột mất NGhi. Cô ấy cứ như một thiên sứ. Mà thiên sứ thì có cánh, tự do bay lượn trên trời...
Phong thở dài. Cậu đứng dậy sau khi vỗ vào vai bạn vài cái động viên:
_ Tao về đây! Cố gắng lên nha. Thiên sứ là ở trong tim mình kìa!
_ Ừ! Thiên sứ ở trong tim!

Tập 6
Tiễn bạn về rồi, Vũ quay trở lại phòng mình. Nghi vẫn ngủ ngon lành, yên ổn giống như một người vô tư nhất đợi Vũ vuốt nhẹ vài sợi tóc loà xoà trên gương mặt trắng xanh của Nghi. Lần đầu tiên cậu được gần gũi với Nghi như thế này.Cảm giác hạnh phúc lan lan khắp không gian, tràn vào tận những ngóc ngách tối tăm, khiến Vũ thấy mọi cái đều sáng bừng lên... Nắm nhẹ bàn tay Nghi, Vũ như nhìn thấy một tương lai khác, dù hơi khó khăn ,trắc trở nhưng đến tương lai đó chắc chắn Vũ phải đến đươc... Một tương lai mà Nghi luôn hiệnn diện bên cạnh, cười nói vui vẻ.. Chỉ cần Nghi luôn tươi cười!
_ Ư.. nước...
Nghi khẽ xoay mình, đôi mắt hơi hé mở... Vũ vội đứng dậy, lấy cốc nước mà chị Âu để sẵn. Khẽ nâng người Nghi lên, thật nhẹ để cốc nước lên đôi môi hơi khô của cô, Vũ kiên nhẫn chờ đợi. Nghi uống chậm, mơ hồ nghe dòng nước chảy tràn trong ngươì... Sự tỉnh táo cũng theo dòng nước mắt mà trở lại. Đến khi hết cốc nước thì nGhi nhận ra sự khác biệt của cảnh vật . Phòng cô không có màu ghi xám lạnh thế này, cũng chẳng có nhiều sách... Đây là đâu? Hơi cựa mình, Nghi chợt thấy lạ lùng. Cô đang dựa vào ai đó, rất ấm và dịu dàng...
_ Nghi tỉnh hắn rồi hả?
Nghi quay đầu sang, gương mặt Vũ thật gần, với đôi mắt ấm áp yêu thương. Từ lâu, từ rất lâu rồi, Nghi không cảm nhận được sự yêu thương này...
_ Sao Nghi lại ở đây?_ Nghi hỏi nhẹ.
Vũ đỡ Nghi ngồi dựa vào thành gường, dịu dàng ngồi xuống bên cạnh. Cậu mỉm cười:
_Nghi không muốn về nhà...Và Vũ nghĩ thà về nhà Vũ còn hơn đi lang thang trong đêm.
Nghi nhìn thẳng vào đôi mắt Vũ, không bỗi rối nhưng cũng không còn thờ ơ nữa. Cô hỏi bằng giọng cật vấn:
_ Vũ gặp Nghi chỗ nào? Phải Nghi say lắm không? Nghi có nói gì không?
Vũ bật cười lớn. Cậu lắc nhẹ đầu, đôi măt chợt có những tia đùa cợt :
_ Nghi không nhớ thì sao Vũ nhớ? Lúc đó rối trí hết cả rồi...
_ Vậy sao?

Nghi đưa mắt ngắm lại căn phòng lần nữa. Màu ghi xám nhưng quả thực không hề lạnh... Nghi cảm được sự yêu thương, chăm chút trong cách bài trí căn phòng. Chắc hẳn Vũ sống trong tình yêu thương bao la lắm. Vì thế cậu mới có thể thừa thãi mà trao cho người khác. Không như Nghi...
_ Nghi có thấy nhức đầu không?
_ Không.
_ Vậy thì tốt. Nhưng tốt hơn cả là Nghi nên... ngủ tiếp đi.
_ Vũ không ngại chứ? _ Nghi dò hỏi, cô hất đầu lên _ Đây là gường của Vũ mà.
Vũ đứng dậy, cậu đặt cốc nước xuống bàn học, rồi bất chợt quay lại :
_ Thì sao? Cái gì của Vũ, Nghi cứ coi là của mình đi...
Nghi chớp nhẹ mắt. Trong một thoáng cô cảm động. Chưa một ai nói cho cô cái gì với vẻ nhẹ nhàng và vô tư như Vũ... Họ cho nhưng luôn muốn nhận của cô một cái gì đó... liệu Vũ muốn ở cô cái gì?
_ Chỉ thế thôi sao? _ Nghi buột miệng _ Vũ muốn ở Nghi điều gỉ
Vũ sững lại. Sự nghi ngờ của Nghi như một gáo nước lạnh, hất thẳng vào trái tim đang bừng lên ngọn lửa yêu thương của cậu. Gần như Vũ thấy mình tỉnh táo lại, đối diện thẳng thắn với người con gái ngồi trước mặt. Nghi gần như là một tảng băng, chìm đắm trong cái tôi cá nhân, tự nhận về mình những lẻ loi, cô độc. Vậy nhưng cô lại không lấy làm buồn bã, chấp nhận tất cả với sự nhiệt thành mà lẽ ra sự nhiệt thành đó nên dành để đó nhận cuộc sống sôi động này. Vũ không thể buông ra được. Vũ muốn giữ chắc Nghi, muốn biến đổi hướng nhìn của Nghi... Như vậy thì Vũ cũng cần phải lạnh lùng, và... độc ác một chút!
Lấy lại vẻ thản nhiên, Vũ cười nhẹ nhàng:
_ Nếu Nghi đã nghĩ thế... thì Vũ cũng không giấu giếm. Vũ muốn NGhi trở thành bạn gái Vũ!
" Mình mà cũng có thể nói sống sượng vậy ư?"_ Vũ nghĩ thầm. Cậu thấy trong một thoáng, mắt nghi mở to ngạc nhiên, nhưng cô định thần lại ngay, cất giọng lạnh nhạt:
_ Cái đó không khó. Chỉ sợ Vũ sẽ hối hận!
_ KHông hối hận.
_ Vậy thì được. Nhưng đến bao giờ?
_ Hết lớp 12.
_ Lâu thế à?
_ Cũng không hẳn...
_ Ừ, được thôi...
Đến bây giờ khi ngồi im nhớ lại cuộc nói chuyện ấy, Vũ vẫn không thôi buồn cười. Hai đứa như đang bàn giao mua bán một cái gfi cụ thể lắm. Vẻ mặt Nghi trầm ngâm, đôi mắt như suy nghĩ tính toán. Và hình như không suy nghĩ được gì , cô buông vũ khí đầu hàng. Sáng hôm sau đó, Vũ đưa Nghi về. Cô không nói gì trên suốt cả đường đi. Vũ huýt sáo nho nhỏ, cuộc đời như mở ra trước mắt với một màu tươi sáng chưa từng có. Chỉ cần Nghi đang ở cạnh cậu, hiện hữu trong thế giới xung quanh cậu...chỉ cần như thế thôi!

Gần hai tuần trôi qua, quan hệ hai đứa vẫn ở vạch xuất phát. Nghi đến lớp chỉ có ngủ hoặc nghe nhạc, còn Vũ thì lao đầu vào việc ôn tập cho kỳ thi. Tuy vậy, vẫn có một quan hệ ngấm ngầm giữa hai người, mà chỉ chờ thời gian và cơ hội, nó sẽ bùng nổ.
Và người mào đầu cho mối quan hệ này lại chính là Nghi. Một buổi tối có trăng, dù nhợt nhạt và phải đứng tít trên tầng thượng mới thấy,Nghi gọi điện đến nhà Vũ. Tiếp điện thoại là chị Âu, rồi giọng Vũ ấm áp:
_ Mình Vũ đây!
_ Nghi muốn đi chơi, mà chơi một mình thì chán lắm. Đến đón Nghi đi!
Vũ mỉm cười. Vậy là thời gian bắt đầu có hữu ích.
_ Đợi Vũ khoảng 10 phút !
_ Ok.
Gác máy xuống, Vũ mừng muốn phát điên. Cậu chạy băng qua cầu thang, vào phòng và lục tung tủ quần áo. Đi chơi với Nghi, dĩ nhiên sẽ chẳng là những con đường ngập bóng cây, hay những quán cà phê dịu dàng nhạc Trịnh. Vũ dường như cảm nhận được buổi chơi tối nay, cố gắng tìm bộ đồ thích hợp...
Phóng xe nhanh đến nhà nGhi, Vũ đã thấy cô đứng chờ ở cổng. Nghi mặc chiếc váy ngắn chưa đến đầu gối, màu xanhlam khói. Tuy vậy, bên trên lại khoác chiếc áo dạ ngắn to sụ, với chiếc khăn len màu nhung tím. Nhúng nhảy trên đôi bốt cao, Nghi lại gần Vũ. Cô lôi di động ra, gật đầu :
_ Đúng 10 phút!
_ Vũ không muốn trễ hẹn với Nghị Sao Nghi không ở trong nhà chờ? Ở ngoài này lạnh lắm.
Ngồi nhẹ lên yên xe, Nghi tự nhiên luồn tay qua eo Vũ, đút hai tay vào túi áo khoác của cậu. Lòng Vũ lâng lâng.
_ Đến vũ trường Thanh Niên được không? _ Nghi nhỏ nhẹ_ Bạn bè Nghi đang đợi ở đấy.
_ Nghi hay đến đó lắm hả?
_ Ừ.
Yên lặng. Vũ nghe thấy cả tiếng tim mình đập mạnh khi Nghi " ừ " nhẹ nhàng như thế. Sao cậu lại để Nghi ở xa mình lâu như vậy? Vũ luồn một tay vào túi áo, năm snhẹ bàn tay lạnh giá của Nghi. Nghi để im, tựa người vào lưng cậu... Xe cứ đi thật chậm trên con đường lạnh.
_ Sao Vũ lại chọn Nghi?
Vũ cười nhẹ :
_ Vì thích Nghi !
_ Gì?_ Nghi hỏi lại vì xe vừa đi qua một chiếc ô tô lớn.
_ Không có gì...
Vũ cho xe vào bãi, rồi khoác nhẹ tay Nghi vào trong. Cậu lóng ngóng mua vé. Thật ra, cái không khí này hoàn toàn xa lạ với cậu...

Nghi tự nhiên kéo cậu vào, và suýt nữa thì Vũ nhảy lùi lại vì tiếng nạhc chát chúa đập vào tai.Ánh đèn màu loang loáng. Người trong sàn nhảy dày đặc, nhìn muốn choáng. Nghi hét thật lớn vào tai cậu :
_ Sao?
_ Không có gì...
Nghi lắc đầu, đưa Vũ vào một bàn đầy nhóc người. Cả bọn kia ồ lên, vỗ tay cuồng nhiệt. Một con bé đầu hoe vàng kêu ré lên:
_ Bồ của con Nghi!
_ Đẹp trai quá... Thế mới giấu kỹ thế chứ?
Vũ khẽ gật đầu chào mọi ánh mắt nhìn mình, rồi theo đà kéo của nghi, cậu ngồi xuống ghế. Ghế hơi chật nên Vũ phải ngồi thật sát Nghi, cảm nhận được gần như cả hơi thở ấm áp của cô. Nghi cởi áo khoác ngoài ra, cười thật tươi:
_ Bạn trai của tao ! Tên Vũ. Còn đây là các bạn chơi của Nghi.
Con bé tóc vàng lại kêu lên:
_ Trông không giống dân chơi như tụi mình nhi?
_ Ờ đúng...
Vũ nhẹ nhàng trả lời :
_ Tôi cùng lớp với NGhi !
Con bé khác lại nhoài ra, hỏi tướng:
_ Nghe con Thảo bảo lớp chia làm 2 phe. Vũ thuộc phe nào?
_ Phe mọt sách !_ Nghi trả lời nhẹ tênh, rồi bỏ qua tất cả những con mắt ngạc nhiên, Nghi quay sang hỏi Vũ _ Vũ uống gì? Rượu hay bia?
_ Bia.
_ Cho 2 bia, mày! _ Nghi hất hàm bảo thằng trông rõ là non nớt. Thằng bé gật đầu đứng dậy.
_ Mọt sách thật à?
_ Ừ . Lớp trưởng đó! _ Nghi gật đầu, mỉm cười với Vũ.
Con bé ấy lại được phen trầm trồ. Nó nhìn ngắm Vũ như thể đang đánh giá một món hàng, rồi tặc lưỡi:
_ Lạ thật... Vì sao cậu lại thích Nghi nhỉ?
Bình thản nhìn trả lại con bé Vũ thong thả nhả từng chữ :
_ Vì Nghi thôi. Làm sao có thể nỏi được nguyên nhân vì đâu yêu vì đâu thích một người chứ?
_ Ờ há !
Bia được mang ra. Vũ bật nắp lon cho Nghi. Cả bọn gần như đang suy nghĩ, rồi một thằng phẩy tay, hất hàm hỏi Nghi :
_ Có dùng không?
_ KHông.
_ Còn thằng bạn mày?
_ Không.
_ Được thôi. Mỗi đứa một viên.
Và giờ mới hiểu hết nội dung câu chuyện ngắn gọn ấy,Vũ khẽ rùng mình nhìn vẻ thản nhiên của Nghi, và vẻ háo hức của những đứa coir bằng tuổi cậu hoặc ít hơn kia. Cả bọn tranh vội lấy một viên từ tay thằng bạn, cho vào miệng nuốt ngay và gần như không chờ được lũ lượt kéo nhau ra sàn nhảy. Chỉ còn NGhi và Vũ ngồi ở bên bàn chỏng chơ vỏ chai rượu và bia.
Nghi tu một hơi bia, nghiêng đầu hỏi:
_ Vũ muốn nhảy không?
_ Vũ không biết... Nghi có như thế không?
Nghi quay lại, nhìn thẳng vào mắt Vũ :
_ Vũ nghĩ sao?_ Nghi nhíu mày _ Nếu NGhi có dùng cái đó?
_ Thì hãy bỏ đi ! _ Vũ nổi nóng _ Vũ không muốn Nghi dùng cái đó... Hiện tại rất khó chịu!
Nghi đứng phát lên, bước qua Vũ hằm hằm. Vũ cũng đứng dậy, kéo tay Nghi lại:
_ Nghi theo Vũ về !
_ Không!
Nghi giằng ra nhưng không lại được cái nắm tay cứng như thép của Vũ. Không hiểu sao Vũ lại có thể kéo được Nghi ra khỏi vũ trường, bắt nghi lên xe để về theo mình. Nghi cũng phản ứng dữ dội lúc đầu, song gần như lạ lẫm với con người Vũ hiện tại, và cô hiểu là im lặng và ngoan ngoãn vẫn tốt hơn. Click xem tập 7,8

This entry was posted at 3/22/2009 and is filed under . You can follow any responses to this entry through the comments feed .

0 Ý Kiến

Post a Comment