Tg: Tiêu Hà
PHẦN II
Tập 29
Nghi đẩy cửa bước vào Ciao, một nhân viên phục vụ dẫn cô lên tầng hai, nơi có một vị khách đặc biệt đang chờ. Nghi gật đầu cảm ơn anh ta, rồi mới tiếp tục bước về phía chiếc bàn góc phòng. Ánh sáng nơi đó có màu vàng đậm nét, tôn lên vẻ đẹp kiêu sa đầy tự tin của cô gái đã ngồi đợi Nghi từ trước. Nghi khẽ đặt chiếc sắc tay lên ghế, mỉm cười: _ Chị không tới muộn chứ?
Không. Chị luôn xuất hiện đúng lúc! Mai nhếch môi trả lời. Ánh mắt lạnh lẽo của cô lộ hẳn sự khinh ghét người ngồi trước mặt. Nghi biết, nhưng vẫn bình thản đón nhận. Cô đã không còn quan tâm tới những gì người ta nghĩ và đối xử với cô nữa, dù cả thế giới quay lưng lại… chỉ cần anh còn tồn tại… Thế thôi!
Chị biết vì sao tôi hẹn gặp chị không? _ Có. Mai bật cười, nhún vai: _ Vậy chị nghĩ sao?
Tôi không nghĩ gì hết. _ Đã có lúc tôi nghĩ chị là một thiên sứ đấy!_ Mai nhăn mặt, như cố gắng để không nghĩ tới điều gì tồi tệ, rồi cô phá lên cười. Nghi im lặng, chờ đợi. Dù sao, cô gái này cũng sẽ có tất cả…
Nhưng thật ra chị là một con cáo già… cao tay ấn đấy chứ? Chị giả vờ ngoan hiền yếu đuối khiến anh tôi bị xoay như chong chóng, điên dại vì yêu chị. Rồi lại còn mồi chài cả Vũ của tôi… Anh tôi còn chưa đủ thỏa mãn chị sao?
Anh cô cũng là anh tôi!_ Nghi nhấn giọng. _ Đừng nói cái kiểu đó với tôi!_ Mai gắt lên_ Chị tưởng với thái độ bất cần đó là tôi sẽ chịu thua ư? Vũ là của tôi, của tôi, chị hiểu không?
Tôi hiểu. Mai sững lại, nhìn Nghi chằm chằm. Vẻ mặt bình lặng của Nghi làm tiêu tan mọi suy nghĩ ghen tuông trong cô. Mai bối rối nhìn xuống cốc cà phê, trong khoảnh khắc, không biết nói gì. _ Tôi hiểu chỉ có cô mới xứng đáng với Vũ. Một cô gái danh giá, có tài, có học vị, lại có tấm lòng lương thiện… Cô được gia đình Vũ chọn lựa, và cô yêu Vũ thật lòng… Tôi hiểu rất rõ những điều đó có giá trị như thế nào. Với cô, Vũ sẽ có hạnh phúc, không phải chống đối gia đình, không phải dằn vặt khi chọn lựa…Vậy nên, Mai à, cô đừng ghen tuông với tôi. Cô và tôi, không có gì để phải ghen tỵ cả! _ Chị? Nghi cười, ánh mắt đọng lại trên gương mặt xinh đẹp của Mai, buồn bã: _ Tôi sắp vào lại trong Nam.
Chị bỏ đi thật à? _ Ông bà của cu Cún ở trong đó, muốn tôi mang nó vào để ông cháu gặp nhau. Tôi chẳng thể từ chối được. Ở đây, hãy làm Vũ hạnh phúc nghe. Mai quay đi, khó chịu trong lòng. Đây chẳng phải là điều cô mong đợi?
Còn anh Duy? Chị biết anh ấy yêu chị, phải không? Nghi cười nhẹ, khẽ vuốt ngược mái tóc về đằng sau. Nghĩ tới Duy, lòng lại cồn cào một niềm thương yêu… Vô tình, cô lại làm anh bị đau… _Nếu có thể, xin chị đừng quay lại!
Mai lạnh lẽo nhìn thẳng mắt Nghi, nhả từng chữ_ Chị chỉ khiến mọi người đau khổ thôi. Tôi sẽ bảo vệ những người tôi yêu thương bằng hết sức mình. Tôi sẽ ngăn cản chị nếu chị khiến anh Duy đau khổ, và chị sẽ thấy tôi là như thế nào nếu chị chạm vào Vũ của tôi… Tôi nói vậy thôi. Hôm nay cảm ơn chị đã đến đây. Mai đứng dậy, cầm túi bỏ đi. Nghi ngồi nhìn vào khoảng trống trước mặt, mệt mỏi rã rời. Nước mắt lăn xuống gò má, từng hạt từng hạt rơi xuống đôi tay đang nắm chặt. Có phải chỉ một mình cô ấy yêu anh đâu? Em cũng yêu anh mà… yêu đến có thể chết đi được…Nhưng tại sao em không thể được nói ra như cô ấy? Tại sao chứ? Trở về nhà như người mộng du quen lối, Nghi lặng lẽ dắt xe vào sân. Vào đến phòng khách, khi nghe Cún gọi cô mới thật sự tỉnh táo trở lại. Ánh mắt cô chạm vào cái nhìn đau đáu của Duy.
Mẹ…bác Duy chờ mẹ lâu rồi! Cún sà vào lòng Nghi, hôn rối rít lên mặt mẹ, kêu ré lên: _ Mặt mẹ lạnh quá, lại không đeo khẩu trang rồi. Mẹ không ngoan như Cún đâu! _ Ừ… Mẹ xin lỗi!_ Nghi hôn lên mặt con, thì thầm_ Mẹ xin lỗi.
Tha lỗi cho mẹ đấy!_ Cún cười, hôn mẹ một cái thật kêu. Nó quay ra, kéo mẹ về phía Duy, quở trách như người lớn_ Mẹ để bác Duy chờ lâu quá cơ, bác Duy nhỉ?
Không sao. Bác lúc nào cũng chờ mẹ con được hết mà! _ Em xin lỗi! Duy đứng dậy, kéo Nghi vào lòng mình, ôm thật chặt. Cu Cún ngơ ngác một hồi, rồi nó cũng lẳng lặng bỏ lên trên nhà, theo như lời dặn của vú Ba. _ Dù phải đợi cả đời, anh cũng sẽ đợi em! Duy thì thầm. Hơi ấm của Nghi, hương thơm của Nghi… tất cả đánh thức mọi cảm xúc trong anh. Anh yêu cô, ngay từ khi chỉ là một thằng nhóc con… qua năm tháng tình yêu ấy ngày càng sâu nặng. Làm sao anh có thể sống thiếu cô lần nữa? _ Em không tốt…
Em là bé Bống, là Nghi, là cả cuộc đời anh. _ Em… _ Đừng nói gì cả! Duy ôm siết Nghi trong vòng tay, vùi đầu vào vai cô, môi anh chạm vào những sợi tóc mềm mại đen nhánh. Bất giác, anh hôn nhẹ lên chúng, rồi mơn man lên vành tai cong cong, trượt xuống vùng gáy trắng nõn… Tình yêu trong anh bừng lên khao khát…
Không… Không… anh Duy! Không được đâu. Nghi giật mạnh người ra khỏi vòng tay Duy, cúi gằm mặt xuống, nức nở: _ Em không có quyền làm anh khổ… Em không cho phép mình… _ Nghi! Nghi! Nghi lắc đầu, trượt người xuống sàn nhà, vai run bần bật.
Em… em… không thể đâu… _ Được rồi, được rồi mà. Đừng khóc nữa! Duy ngồi xuống, ôm Nghi vào lòng, vỗ về: _ Anh xin lỗi. Tại anh! Đừng khóc nữa nhé! Xoa nhè nhẹ lên lưng Nghi, Duy ngồi im để đợi cô nín khóc. Trái tim anh như vỡ ra theo những tiếng rấm rức của cô…
PHẦN II
Tập 29
Nghi đẩy cửa bước vào Ciao, một nhân viên phục vụ dẫn cô lên tầng hai, nơi có một vị khách đặc biệt đang chờ. Nghi gật đầu cảm ơn anh ta, rồi mới tiếp tục bước về phía chiếc bàn góc phòng. Ánh sáng nơi đó có màu vàng đậm nét, tôn lên vẻ đẹp kiêu sa đầy tự tin của cô gái đã ngồi đợi Nghi từ trước. Nghi khẽ đặt chiếc sắc tay lên ghế, mỉm cười: _ Chị không tới muộn chứ?
Không. Chị luôn xuất hiện đúng lúc! Mai nhếch môi trả lời. Ánh mắt lạnh lẽo của cô lộ hẳn sự khinh ghét người ngồi trước mặt. Nghi biết, nhưng vẫn bình thản đón nhận. Cô đã không còn quan tâm tới những gì người ta nghĩ và đối xử với cô nữa, dù cả thế giới quay lưng lại… chỉ cần anh còn tồn tại… Thế thôi!
Chị biết vì sao tôi hẹn gặp chị không? _ Có. Mai bật cười, nhún vai: _ Vậy chị nghĩ sao?
Tôi không nghĩ gì hết. _ Đã có lúc tôi nghĩ chị là một thiên sứ đấy!_ Mai nhăn mặt, như cố gắng để không nghĩ tới điều gì tồi tệ, rồi cô phá lên cười. Nghi im lặng, chờ đợi. Dù sao, cô gái này cũng sẽ có tất cả…
Nhưng thật ra chị là một con cáo già… cao tay ấn đấy chứ? Chị giả vờ ngoan hiền yếu đuối khiến anh tôi bị xoay như chong chóng, điên dại vì yêu chị. Rồi lại còn mồi chài cả Vũ của tôi… Anh tôi còn chưa đủ thỏa mãn chị sao?
Anh cô cũng là anh tôi!_ Nghi nhấn giọng. _ Đừng nói cái kiểu đó với tôi!_ Mai gắt lên_ Chị tưởng với thái độ bất cần đó là tôi sẽ chịu thua ư? Vũ là của tôi, của tôi, chị hiểu không?
Tôi hiểu. Mai sững lại, nhìn Nghi chằm chằm. Vẻ mặt bình lặng của Nghi làm tiêu tan mọi suy nghĩ ghen tuông trong cô. Mai bối rối nhìn xuống cốc cà phê, trong khoảnh khắc, không biết nói gì. _ Tôi hiểu chỉ có cô mới xứng đáng với Vũ. Một cô gái danh giá, có tài, có học vị, lại có tấm lòng lương thiện… Cô được gia đình Vũ chọn lựa, và cô yêu Vũ thật lòng… Tôi hiểu rất rõ những điều đó có giá trị như thế nào. Với cô, Vũ sẽ có hạnh phúc, không phải chống đối gia đình, không phải dằn vặt khi chọn lựa…Vậy nên, Mai à, cô đừng ghen tuông với tôi. Cô và tôi, không có gì để phải ghen tỵ cả! _ Chị? Nghi cười, ánh mắt đọng lại trên gương mặt xinh đẹp của Mai, buồn bã: _ Tôi sắp vào lại trong Nam.
Chị bỏ đi thật à? _ Ông bà của cu Cún ở trong đó, muốn tôi mang nó vào để ông cháu gặp nhau. Tôi chẳng thể từ chối được. Ở đây, hãy làm Vũ hạnh phúc nghe. Mai quay đi, khó chịu trong lòng. Đây chẳng phải là điều cô mong đợi?
Còn anh Duy? Chị biết anh ấy yêu chị, phải không? Nghi cười nhẹ, khẽ vuốt ngược mái tóc về đằng sau. Nghĩ tới Duy, lòng lại cồn cào một niềm thương yêu… Vô tình, cô lại làm anh bị đau… _Nếu có thể, xin chị đừng quay lại!
Mai lạnh lẽo nhìn thẳng mắt Nghi, nhả từng chữ_ Chị chỉ khiến mọi người đau khổ thôi. Tôi sẽ bảo vệ những người tôi yêu thương bằng hết sức mình. Tôi sẽ ngăn cản chị nếu chị khiến anh Duy đau khổ, và chị sẽ thấy tôi là như thế nào nếu chị chạm vào Vũ của tôi… Tôi nói vậy thôi. Hôm nay cảm ơn chị đã đến đây. Mai đứng dậy, cầm túi bỏ đi. Nghi ngồi nhìn vào khoảng trống trước mặt, mệt mỏi rã rời. Nước mắt lăn xuống gò má, từng hạt từng hạt rơi xuống đôi tay đang nắm chặt. Có phải chỉ một mình cô ấy yêu anh đâu? Em cũng yêu anh mà… yêu đến có thể chết đi được…Nhưng tại sao em không thể được nói ra như cô ấy? Tại sao chứ? Trở về nhà như người mộng du quen lối, Nghi lặng lẽ dắt xe vào sân. Vào đến phòng khách, khi nghe Cún gọi cô mới thật sự tỉnh táo trở lại. Ánh mắt cô chạm vào cái nhìn đau đáu của Duy.
Mẹ…bác Duy chờ mẹ lâu rồi! Cún sà vào lòng Nghi, hôn rối rít lên mặt mẹ, kêu ré lên: _ Mặt mẹ lạnh quá, lại không đeo khẩu trang rồi. Mẹ không ngoan như Cún đâu! _ Ừ… Mẹ xin lỗi!_ Nghi hôn lên mặt con, thì thầm_ Mẹ xin lỗi.
Tha lỗi cho mẹ đấy!_ Cún cười, hôn mẹ một cái thật kêu. Nó quay ra, kéo mẹ về phía Duy, quở trách như người lớn_ Mẹ để bác Duy chờ lâu quá cơ, bác Duy nhỉ?
Không sao. Bác lúc nào cũng chờ mẹ con được hết mà! _ Em xin lỗi! Duy đứng dậy, kéo Nghi vào lòng mình, ôm thật chặt. Cu Cún ngơ ngác một hồi, rồi nó cũng lẳng lặng bỏ lên trên nhà, theo như lời dặn của vú Ba. _ Dù phải đợi cả đời, anh cũng sẽ đợi em! Duy thì thầm. Hơi ấm của Nghi, hương thơm của Nghi… tất cả đánh thức mọi cảm xúc trong anh. Anh yêu cô, ngay từ khi chỉ là một thằng nhóc con… qua năm tháng tình yêu ấy ngày càng sâu nặng. Làm sao anh có thể sống thiếu cô lần nữa? _ Em không tốt…
Em là bé Bống, là Nghi, là cả cuộc đời anh. _ Em… _ Đừng nói gì cả! Duy ôm siết Nghi trong vòng tay, vùi đầu vào vai cô, môi anh chạm vào những sợi tóc mềm mại đen nhánh. Bất giác, anh hôn nhẹ lên chúng, rồi mơn man lên vành tai cong cong, trượt xuống vùng gáy trắng nõn… Tình yêu trong anh bừng lên khao khát…
Không… Không… anh Duy! Không được đâu. Nghi giật mạnh người ra khỏi vòng tay Duy, cúi gằm mặt xuống, nức nở: _ Em không có quyền làm anh khổ… Em không cho phép mình… _ Nghi! Nghi! Nghi lắc đầu, trượt người xuống sàn nhà, vai run bần bật.
Em… em… không thể đâu… _ Được rồi, được rồi mà. Đừng khóc nữa! Duy ngồi xuống, ôm Nghi vào lòng, vỗ về: _ Anh xin lỗi. Tại anh! Đừng khóc nữa nhé! Xoa nhè nhẹ lên lưng Nghi, Duy ngồi im để đợi cô nín khóc. Trái tim anh như vỡ ra theo những tiếng rấm rức của cô…
Giống như ngày xưa, em lại vùi đầu vào ngực anh mà khóc. Sao anh có thể bỏ em mà đi lâu như thế chứ? Làm thế nào để em lại là Nghi của anh ngày xưa, hả Nghi?
Tập 30
Sao lại có chuyện này?
Giám đốc Tùng giận dữ ném phong thư có đề gửi cho chính mình xuống bàn ngay trước mặt Nghi. Anh gắt ầm lên:
_ Tôi đã bảo là không thể giải quyết bất cứ đề nghị gì của cô cơ mà, kể cả chuyện cô xin nghỉ việc…
Đám vịt giời liếc mắt nhìn nhau, môi nở nụ cười. Loan chạy lại, cầm phong thư lên xem, giở vội vã tờ A4 đang gập 3 ra. Đập vào mắt chị là bốn chữ “ Đơn xin thôi việc” gọn gàng, chị đưa mắt về phía Nghi, bàng hoàng.
_ Em không còn cách nào khác, xin giám đốc hiểu cho!_ Nghi nhẹ nhàng_ Như đã trình bày trong đơn, gia đình em có việc, em không thể không trở về! Dù giám đốc có không chấp nhận, em cũng không thể tiếp tục được. Em xin lỗi.
_ Cô… thật là ngoan cố quá đi!
Tùng bực mình, hầm hầm bỏ ra ngoài. Loan ngó xuống cái đơn, cố đọc cho hết nội dung của nó, nhưng không một chữ nào vào đầu chị được.
_ Sao em lại làm thế? Tội gì em phải làm thế chứ hả Nghi?
Nghi mỉm cười, nắm chặt lấy tay chị, nhẹ nhàng:
_ Em cảm ơn chị… Nhưng đây là con đường em phải đi!
Nụ cười xa vắng của Nghi như một vết cắt vào trái tim đa cảm của Loan, tự nhiên, mắt chị cay xè. Quay đi và len lén lau những giọt nước bắt đầu trào ra từ khóe mi, Loan nén tiếng thở dài. Thực tâm chị coi Nghi như cô em gái nhỏ, đồng cảm với nỗi đau của cô mà không cần phải biết nguyên do. Nhưng nếu ở lại đây khiến nỗi buồn trong mắt Nghi thêm bất tận, chị cũng không cam lòng…
- Thôi em ạ… nếu trở vào trong đó, em hạnh phúc hơn.. thì chị cũng thấy vui lắm!
Loan mỉm cười, chị quay lại bàn làm việc của mình, quyết tâm không để Nghi thấy mình khóc. Kể từ khi tình cờ thấy những giọt nước mắt của cô gái được mệnh danh là sắt đá, chị biết rằng đã có nhiều nhiều nước mắt hơn thế, rằng trái tim của đá còn mong manh hơn pha lê…
Nghi gấp lại lá đơn, bỏ gọn vào trong phong thư, vuốt nhẹ những chỗ bị nhàu. Cô biết ý của giám đốc Tùng, biết vì sao anh lại gay gắt như thế… Nhưng nếu không biến mất thì anh làm sao được hạnh phúc?
Cả ngày không làm được việc gì nên hồn, Nghi lê tấm thân mệt mỏi về nhà. Cu Cún đã được vú Ba đón về, đang líu lo trong bếp. Thấy mẹ về, nó lao ra, ôm ghì lấy cổ mẹ mà hôn rối rít. Nghi vì thế mà cũng bớt mệt mỏi phần nào.
- Mẹ… mẹ mệt lắm à? Mẹ ở nhà để Cún đi kiếm tiền nuôi mẹ thôi nhé?
- Ừ…
Nghi cười, hôn vào má con, thì thầm:
- Mẹ chỉ cần có Cún là hết mệt ngay. Chỉ cần Cún của mẹ thôi.
- Vậy mẹ ở nhà suốt ngày nhé?
- Có lẽ…
- Mẹ Nghi mà ở nhà, lấy tiền đâu mua KFC cho Cún chứ? _ Vú Ba quẩy quả đi ra, liếc ngọt Cún một cái _ Có ai gọi cửa kìa Cún?
Cún rời mẹ, lon ton chạy ra ngoài. Miệng lại láu táu:
- Cún ra ngay đây aaaaaaaaaaaa…
Nghi ngồi lại trên ghế, đón lấy cốc nước từ vú Ba, lảng tránh cái nhìn dò hỏi của bà. Vú Ba thở dài, lại quay vào trong bếp.
- Mẹ… có khách … lạ!
Cu Cún chạy vào, nhanh nhảu:
- Nhưng chú ấy bảo là bạn mẹ.. giống chú Vũ ấy.
Nghi ngẩng lên, nhìn ra ngoài. Tựa hồ như có một cơn ớn lạnh chạy rần rật sống lưng, Nghi vươn tay ra ôm gọn Cún vào lòng, mắt không rời khỏi người đàn ông đang bước vào.
- Chào em! Lâu quá rồi phải không?
Nụ cười nơi khóe miệng của người đàn ông lạnh lẽo như những gì anh ta sắp mang tới. Nghi ôm chặt cu Cún, cố gắng giữ bình tĩnh. Đó là quá khứ… đã là quá khứ rồi…
- Em tệ thật… không mời anh vào sao?
Hoàng cuối cùng cũng bước tới trước mặt Nghi, cúi xuống để có thể nhìn rõ gương mặt hoảng hốt của Nghi, anh bật cười lớn:
- Anh thật sự không muốn sự xuất hiện của anh lại khiến em … ngạc nhiên tới mức này đâu. Người cũ mà được đón tiếp vậy… không mát lòng tý nào cả, Nghi ạ!
- Anh… sao lại tới đây?
Nghi đã lấy lại được bình tĩnh, cô buông con ra, nhẹ nhàng đẩy nó về phía phòng bếp.
- Con vào trong với vú Ba để mẹ tiếp khách nhé?
- Dạ.
Cún lon ton đi vào, không quên ngoái lại vẫy vẫy tay với Hoàng. Hoàng cũng chào lại, trên môi anh điểm một nụ cười dịu dàng.
- Tôi nói trước… ở đây không hoan nghênh anh!_ Nghi đứng dậy, cười nhạt. Những ký ức không hề vui vẻ lần lượt hiện ra, bóp nghẹt trái tim cô tới mức tưởng như không thở nổi. Nụ cười nhợt nhạt của Vân, đến chết vẫn là nỗi ám ảnh không thể tha thứ…
Hoàng lại cười. Anh nhàn nhã ngồi xuống ghế, từ tốn ngắm nghía ngôi nhà. Quả là không tệ… Một cô gái giàu nghị lực và quá tàn nhẫn. Dù có trôi qua bao nhiêu năm đi chăng nữa, em vẫn luôn ngạo mạn và ác độc…Vẫn gương mặt thánh thiện, đôi mắt u buồn và khóe môi kiêu hãnh. Vẫn mái tóc đen mượt ngát hương, vóc dáng mảnh mai yếu đuối… và sự xa cách vô tận mà em dành cho anh không hề bớt đi!
- Em tàn nhẫn thật! – Hoàng lên tiếng. Âm vực lành lạnh theo thói quen anh có được kể từ khi ra nước ngoài với trái tim đầy uất hận. Vĩnh viễn không tha thứ được những gì em đã làm, đã lợi dụng tôi…- Cũng không bằng anh.
Nghi hất đầu lên, bật cười khi những đêm ôm Vân trong vòng tay khóc nức nở vẫn còn đâu đó trong tim. Vì cớ sao không yêu được mà vẫn còn dày vò, lừa dối?
- Được rồi. Anh luôn luôn không tranh cãi được với em mà! – Hoàng giơ tay lên, điệu bộ đầu hàng. Anh đứng dậy, đối diện với Nghi, nhẹ nhàng buông gọn – Anh chỉ đến lấy lại cái mà em đã giữ của anh 5 năm qua thôi.
Lùi lại một bước, Nghi gần như phải cố gắng lắm mới lấy lại được hơi thở và giữ cho mình đừng hốt hoảng. Hoàng liếc mắt vào phòng bếp, thì thầm:
- Em biết rất rõ mà, phải không?
Ngồi phịch xuống ghế, Nghi không thốt lên lời. Tâm can và trí óc chấn động như vừa trải qua một cơn bão lớn… Sức lực phản kháng trong cô bay biến hết, Nghi chỉ biết đưa ánh mắt thất thần nhìn kẻ đối diện, van nài… Đó là nguồn sống duy nhất của cô… Cô không thể mất Cún được!
Hoàng ngồi xuống trước mặt Nghi, khao khát được chạm vào cô như mọi giấc mơ của 5 năm qua. Nhưng ánh mắt của Nghi lại khơi dậy sự căm hận trong anh, ngùn ngụt như có cơn gió thổi bùng lên ngọn lửa lớn. Ta đã là gì trong em? Một kẻ đã hết giá trị lợi dụng? Một kẻ bị vứt bỏ không thương tiếc dù chỉ là một chút cảm động trước tấm chân tình không tỳ vết? Là gì chứ hả Nghi?
Anh đứng bật dậy, gằn giọng:
- Cô không có quyền làm tôi đau khổ, không có quyền gì hết. Đó là quyền của tôi. Tôi sẽ lấy lại… hoàn toàn. Rất nhanh thôi!
Rồi không nhìn lại, Hoàng bỏ đi. Anh nghĩ tới những nỗi đau mà Nghi phải gánh chịu, giống như anh khi cô phủ nhận hoàn toàn tình yêu mà anh dành cho cô… Đếm từng ngày, từng tháng, chỉ để chờ những giây phút gặp lại này. Nhưng trái tim… sao vẫn đau đớn như thế?
Sao lại có chuyện này?
Giám đốc Tùng giận dữ ném phong thư có đề gửi cho chính mình xuống bàn ngay trước mặt Nghi. Anh gắt ầm lên:
_ Tôi đã bảo là không thể giải quyết bất cứ đề nghị gì của cô cơ mà, kể cả chuyện cô xin nghỉ việc…
Đám vịt giời liếc mắt nhìn nhau, môi nở nụ cười. Loan chạy lại, cầm phong thư lên xem, giở vội vã tờ A4 đang gập 3 ra. Đập vào mắt chị là bốn chữ “ Đơn xin thôi việc” gọn gàng, chị đưa mắt về phía Nghi, bàng hoàng.
_ Em không còn cách nào khác, xin giám đốc hiểu cho!_ Nghi nhẹ nhàng_ Như đã trình bày trong đơn, gia đình em có việc, em không thể không trở về! Dù giám đốc có không chấp nhận, em cũng không thể tiếp tục được. Em xin lỗi.
_ Cô… thật là ngoan cố quá đi!
Tùng bực mình, hầm hầm bỏ ra ngoài. Loan ngó xuống cái đơn, cố đọc cho hết nội dung của nó, nhưng không một chữ nào vào đầu chị được.
_ Sao em lại làm thế? Tội gì em phải làm thế chứ hả Nghi?
Nghi mỉm cười, nắm chặt lấy tay chị, nhẹ nhàng:
_ Em cảm ơn chị… Nhưng đây là con đường em phải đi!
Nụ cười xa vắng của Nghi như một vết cắt vào trái tim đa cảm của Loan, tự nhiên, mắt chị cay xè. Quay đi và len lén lau những giọt nước bắt đầu trào ra từ khóe mi, Loan nén tiếng thở dài. Thực tâm chị coi Nghi như cô em gái nhỏ, đồng cảm với nỗi đau của cô mà không cần phải biết nguyên do. Nhưng nếu ở lại đây khiến nỗi buồn trong mắt Nghi thêm bất tận, chị cũng không cam lòng…
- Thôi em ạ… nếu trở vào trong đó, em hạnh phúc hơn.. thì chị cũng thấy vui lắm!
Loan mỉm cười, chị quay lại bàn làm việc của mình, quyết tâm không để Nghi thấy mình khóc. Kể từ khi tình cờ thấy những giọt nước mắt của cô gái được mệnh danh là sắt đá, chị biết rằng đã có nhiều nhiều nước mắt hơn thế, rằng trái tim của đá còn mong manh hơn pha lê…
Nghi gấp lại lá đơn, bỏ gọn vào trong phong thư, vuốt nhẹ những chỗ bị nhàu. Cô biết ý của giám đốc Tùng, biết vì sao anh lại gay gắt như thế… Nhưng nếu không biến mất thì anh làm sao được hạnh phúc?
Cả ngày không làm được việc gì nên hồn, Nghi lê tấm thân mệt mỏi về nhà. Cu Cún đã được vú Ba đón về, đang líu lo trong bếp. Thấy mẹ về, nó lao ra, ôm ghì lấy cổ mẹ mà hôn rối rít. Nghi vì thế mà cũng bớt mệt mỏi phần nào.
- Mẹ… mẹ mệt lắm à? Mẹ ở nhà để Cún đi kiếm tiền nuôi mẹ thôi nhé?
- Ừ…
Nghi cười, hôn vào má con, thì thầm:
- Mẹ chỉ cần có Cún là hết mệt ngay. Chỉ cần Cún của mẹ thôi.
- Vậy mẹ ở nhà suốt ngày nhé?
- Có lẽ…
- Mẹ Nghi mà ở nhà, lấy tiền đâu mua KFC cho Cún chứ? _ Vú Ba quẩy quả đi ra, liếc ngọt Cún một cái _ Có ai gọi cửa kìa Cún?
Cún rời mẹ, lon ton chạy ra ngoài. Miệng lại láu táu:
- Cún ra ngay đây aaaaaaaaaaaa…
Nghi ngồi lại trên ghế, đón lấy cốc nước từ vú Ba, lảng tránh cái nhìn dò hỏi của bà. Vú Ba thở dài, lại quay vào trong bếp.
- Mẹ… có khách … lạ!
Cu Cún chạy vào, nhanh nhảu:
- Nhưng chú ấy bảo là bạn mẹ.. giống chú Vũ ấy.
Nghi ngẩng lên, nhìn ra ngoài. Tựa hồ như có một cơn ớn lạnh chạy rần rật sống lưng, Nghi vươn tay ra ôm gọn Cún vào lòng, mắt không rời khỏi người đàn ông đang bước vào.
- Chào em! Lâu quá rồi phải không?
Nụ cười nơi khóe miệng của người đàn ông lạnh lẽo như những gì anh ta sắp mang tới. Nghi ôm chặt cu Cún, cố gắng giữ bình tĩnh. Đó là quá khứ… đã là quá khứ rồi…
- Em tệ thật… không mời anh vào sao?
Hoàng cuối cùng cũng bước tới trước mặt Nghi, cúi xuống để có thể nhìn rõ gương mặt hoảng hốt của Nghi, anh bật cười lớn:
- Anh thật sự không muốn sự xuất hiện của anh lại khiến em … ngạc nhiên tới mức này đâu. Người cũ mà được đón tiếp vậy… không mát lòng tý nào cả, Nghi ạ!
- Anh… sao lại tới đây?
Nghi đã lấy lại được bình tĩnh, cô buông con ra, nhẹ nhàng đẩy nó về phía phòng bếp.
- Con vào trong với vú Ba để mẹ tiếp khách nhé?
- Dạ.
Cún lon ton đi vào, không quên ngoái lại vẫy vẫy tay với Hoàng. Hoàng cũng chào lại, trên môi anh điểm một nụ cười dịu dàng.
- Tôi nói trước… ở đây không hoan nghênh anh!_ Nghi đứng dậy, cười nhạt. Những ký ức không hề vui vẻ lần lượt hiện ra, bóp nghẹt trái tim cô tới mức tưởng như không thở nổi. Nụ cười nhợt nhạt của Vân, đến chết vẫn là nỗi ám ảnh không thể tha thứ…
Hoàng lại cười. Anh nhàn nhã ngồi xuống ghế, từ tốn ngắm nghía ngôi nhà. Quả là không tệ… Một cô gái giàu nghị lực và quá tàn nhẫn. Dù có trôi qua bao nhiêu năm đi chăng nữa, em vẫn luôn ngạo mạn và ác độc…Vẫn gương mặt thánh thiện, đôi mắt u buồn và khóe môi kiêu hãnh. Vẫn mái tóc đen mượt ngát hương, vóc dáng mảnh mai yếu đuối… và sự xa cách vô tận mà em dành cho anh không hề bớt đi!
- Em tàn nhẫn thật! – Hoàng lên tiếng. Âm vực lành lạnh theo thói quen anh có được kể từ khi ra nước ngoài với trái tim đầy uất hận. Vĩnh viễn không tha thứ được những gì em đã làm, đã lợi dụng tôi…- Cũng không bằng anh.
Nghi hất đầu lên, bật cười khi những đêm ôm Vân trong vòng tay khóc nức nở vẫn còn đâu đó trong tim. Vì cớ sao không yêu được mà vẫn còn dày vò, lừa dối?
- Được rồi. Anh luôn luôn không tranh cãi được với em mà! – Hoàng giơ tay lên, điệu bộ đầu hàng. Anh đứng dậy, đối diện với Nghi, nhẹ nhàng buông gọn – Anh chỉ đến lấy lại cái mà em đã giữ của anh 5 năm qua thôi.
Lùi lại một bước, Nghi gần như phải cố gắng lắm mới lấy lại được hơi thở và giữ cho mình đừng hốt hoảng. Hoàng liếc mắt vào phòng bếp, thì thầm:
- Em biết rất rõ mà, phải không?
Ngồi phịch xuống ghế, Nghi không thốt lên lời. Tâm can và trí óc chấn động như vừa trải qua một cơn bão lớn… Sức lực phản kháng trong cô bay biến hết, Nghi chỉ biết đưa ánh mắt thất thần nhìn kẻ đối diện, van nài… Đó là nguồn sống duy nhất của cô… Cô không thể mất Cún được!
Hoàng ngồi xuống trước mặt Nghi, khao khát được chạm vào cô như mọi giấc mơ của 5 năm qua. Nhưng ánh mắt của Nghi lại khơi dậy sự căm hận trong anh, ngùn ngụt như có cơn gió thổi bùng lên ngọn lửa lớn. Ta đã là gì trong em? Một kẻ đã hết giá trị lợi dụng? Một kẻ bị vứt bỏ không thương tiếc dù chỉ là một chút cảm động trước tấm chân tình không tỳ vết? Là gì chứ hả Nghi?
Anh đứng bật dậy, gằn giọng:
- Cô không có quyền làm tôi đau khổ, không có quyền gì hết. Đó là quyền của tôi. Tôi sẽ lấy lại… hoàn toàn. Rất nhanh thôi!
Rồi không nhìn lại, Hoàng bỏ đi. Anh nghĩ tới những nỗi đau mà Nghi phải gánh chịu, giống như anh khi cô phủ nhận hoàn toàn tình yêu mà anh dành cho cô… Đếm từng ngày, từng tháng, chỉ để chờ những giây phút gặp lại này. Nhưng trái tim… sao vẫn đau đớn như thế?
This entry was posted
at 3/22/2009
and is filed under
Truyện Dài Tuổi Học Trò ST
. You can follow any responses to this entry through the
comments feed
.