Tg: Tiêu Hà
PHẦN I
Tập 7
Vũ đưa Nghi đến một nhà hàng sang trọng. Cả hai đặt một phòng ăn riêng. Và như quen thuộc, Vũ dặn người phục vụ rằng chưa mang thức ăn lên vội. Nghi thờ ơ ngồi xuống một chiếc ghế, không thèm nhìn Vũ lấy một cái. Vũ cũng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khuôn mặt khó đăm đăm:
_ Chúng ta cần nói chuyện!
_ Không có gì cần nói cả!_ Nghi lạnh lùng.
_ Có!_ Vũ nhíu mày_ Nhiều nữa là khác. Nghi hãy ngồi im và chịu khó nghe Vũ nói. Được rồi... Vũ không muốn Nghi dùng cái đó... chỉ một nguyên nhân duy nhất là Vũ sợ mất Nghi... Đối với Vũ...
_ Thôi! _ Nghi gắt lên_ Căn bản là cậu không ưa được cách sống của tôi đúng không? Cậu coi khinh bạn bè tôi... Cậu...Tôi thật sự thấy chúng ta chẳng có điểm nào chung cả. Xin lỗi...
Nghi đứng bật dậy, bước nhanh ra cửa. NHưng Vũ cũng đã kịp giữ cô lại bằng cách ghì cô vào lòng mình. Nghi như sững lại:
_ Tôi cần Nghi chỉ bởi vì một lẽ tự nhiên là Nghi thu hút tôi ở tất cả mọi nét, mọi điểm. Cách Nghi đi, cách Nghi nói, cách Nghi cười và cả cách ngủ gục trong lớp... Tất cả những nét ấy khiến tôi muốn gần gũi và... độc chiếm Nghi. Tôi đã vui như điên khi Nghi gọi cho tôi. Nghi bắt tôi đi tới tận chân trời tôi cũng chịu, huống chi là gặp bạn bè Nghi? Sao Nghi có thể nghi ngờ?
_ Thế...
_ Vũ tin nGhi không dùng thứ thuốc ấy, nhưng... Vũ ghen tỵ và cảm thấy đau lòng khi trước đó bao năm Nghi gần gũi với họ nhưng thờ ơ với Vũ... Và sau đó, Vũ lại mất Nghi thì sao?
Nghi ngước mắt nhìn Vũ. Gương mặt Vũ có nét gì đó buồn mênh mông. Tự nhiên Nghi thấy mình có lỗi vì nỗi buồn của Vũ. Nhưng ... ai mà biết trước kia Vũ để ý Nghi cơ chứ?
Vũ siết nhẹ vòng tay. Cậu mỉm cười vu vơ, rồi nhẹ nhàng nói nhỏ vào tai Nghi:
_ Vũ thấy mọi thứ xung quanh lung linh hẳn lên khi nGhi đồng ý làm bạn gái Vũ. Hơn lúc nào hết, Vũ chỉ muốn NGhi là của Vũ và làm sao để cả thế giới này biết... Vũ yêu Nghi lắm!
Nghi bừng tỉnh để rồi lại ngẩn ngơ trong đáy mắt đầm ấm của Vũ. Cô nghe tim mình đập dữ dội, cảm giác vừa hạnh phúc vừa đớn đau. Mọi cái như nhòa đi... Hình như Nghi thấy Vũ cúi xuống, môi Vũ chạm nhẹ môi cô, nóng bỏng. Sau đó là tất cả những gì ấm áp, những gì hạnh phúc, những gì khát khao đổ ập xuống người cô. Nghi chỉ biết siết nhẹ vòng tay của mình. Cô đã nắm giữ được hơi ấm mà bao năm nay cô bỏ quên...
Rời môi Nghi, Vũ nhận ra hai má Nghi đỏ bừng, đẹp khó tả. Nụ hôn đầu tiên, giống hệt như những giấc mơ. Vũ cảm nhận được hơi thở , cảm nhận được làn da và hơn bao giờ hết, Vũ thấy được tâm hồn Nghi... Cậu hạnh phúc khi mình được chấp nhận tuy chưa hoàn toàn... nhưng thế là đủ...
_ Nghi thấy lạ...
_ Sao? _ Vũ hỏi nhưng vẫn không buông Nghi ra.
_ Nghi... đói!
Vũ mỉm cười ranh mãnh:
_ Vậy chưa... no sao?
Nghi giằng ra một lần nữa nhưng lần này Vũ buông cô ra thật. Cả hai ngồi vào bàn, Vũ bấm chuông gọi phục vụ. Gần như ngay lập tức, một nhân viên nữ đi vào. Duyên dáng mỉm cười chờ nghe gọi thức ăn. Vũ cho Nghi gọi đủ thứ, còn Nghi vô tư gọi rượu...nhưng cậu đã đổi cho cô loại Rum nhẹ. Lẽ ra Nghi đã giận, song vừa rồi 2 đứa mới hiểu nhau một chút, thế nên Nghi dịu dàng thừa nhận sự áp đặt ấy...
Vũ hơi cười:
_ Nghi chưa ăn đúng không?
_ Ừ.
_ Bây giờ có Vũ rồi thì không được dùng rượu thay bữa nữa. Nhỡ Nghi say, lại có ai đưa Nghi Nghi về nhà thì... Vũ đến chết mất!
Nghi bật cười. Cô nhớ tới đếm đó, thấy có gì ấm áp và dịu dàng. Hình như mọi cái đang thay đổi, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc lắm...Từ xưa tới nay, đã có ai thể hiện tình yêu giống như Vũ không nhỉ? Nghi ngẩng lên nhìn Vũ, cười thêm cái nữa. Chẳng có ai ấm áp hơn Vũ, dịu dàng hơn Vũ...Một điều hiển nhiên mà đến tận giờ Nghi mới nhận ra. Vũ sẽ là của Nghi... mãi mãi...
Ăn xong, Vũ đưa Nghi lòng vòng quanh Hà Nội. Không ghe bất cứ đâu, và mặc cho trời giá lạnh. Vũ nắm tay Nghi thật chặt, và cho đến khi thấy Nghi thở đều đều trên lưng mình Vũ mới cho xe quay về. Xung quanh, không khí đêm thật dịu dàng. Hơi lạnh lan xuống áo thành những giọt sương. Vũ ước có thể quay lại để ngắm nhìn Nghi trong giấc ngủ, có lẽ như một đứa trẻ đáng yêu, mỉm cười chúm chím trong những giấc mộng say nồng. Phải như thế nào để xung quanh Nghi chỉ còn là bình yên? Bình yên mãi mãi...
_ Nghi... đến nhà rồi!
Nghi choàng tỉnh. Cô ngơ ngác mất mấy giây, sau đó thì lật đạt bước xuống. Vũ kéo tay Nghi lại phía mình, dịu dàng nhìn vào đôi mắt mở to của Nghi. Nghi lấy tay còn lại che cái ngáp ngủ dài. Vũ bật cười:
_ Nghi dễ ngủ thất!
_ Vì thấy ấm áp!_ Nghi đáp nhẹ_ Ở trong nhà cũng không ấm như ở bên Vũ.
Chỉ có thế thôi mà tim Vũ như loạn lên. Sao mà nghi dễ thương và đáng yêu đến thế!
_ Thôi... Vũ về đi!
_ Ừm...
Dù nói thế những Vũ vẫn ngồi im trên xe, tay nắm chặt tay Nghi không rời. Nghi nghĩ ngợi một chút , rồi lại gần, thì thầm:
_ Chúc Vũ ngủ ngon!
_ Vậy mà cũng phải nghĩ sao? _ Vũ trêu chọc_ Đúng là chỉ có duy nhất một Nghi.
Môi Nghi hơi nghếch lên. Dưới ánh điện mờ mờ, Vũ thấy Nghi đẹp tuyệt. Thiên sứ thì cũng chỉ có thể như Nghi mà thôi... Mà không, Nghi đẹp hơn nhiều, bởi vì thiên sứ chỉ khiến người ta thích chứ không làm người ta yêu... mê dại như Nghi... Và không đừng được, Vũ cúi xuống, hôn thật nhẹ trên cánh môi chúm chím của Nghi...
Thật lâu... thật lâu... Vũ mới có thể quay xe để trở về nhà. Thật khó khi tạm biệt Nghi... Thời gian ở bên cạnh cô sao mà trôi nhanh như một con tàu không giới hạn, cứ vùn vụt lao về phía trước. Vũ lúc nào cũng thấy tiếc ngẩn ngơ khi trở về nhà...
Tập 8
Như mọi lần, Vũ nghĩ là sẽ chẳng có ai chờ mình ở nhà. Nhưng hôm nay, cậu ngạc nhiên khi thấy mẹ ngồi ở sa lông nhìn ra cửa. Vũ liếc nhìn đồng hồ. Gần 12h! Hình như dạo này cậu đã đi quá thời hạn cho phép!
_ Mẹ! _ Vũ tươi cười_ Sao mẹ còn ngồi đây?
Bà Vân đưa ánh mắt không hài lòng về phía con. Gần một tuần nay bà không thấy Vũ chăm chú vào sách vở nữa. Tối nào Vũ cúng xách xe đi tới khuya mới về. Trời thì lạnh... Nó đã thay đổi quá nhanh?
_ Mẹ không còn thấy đứa con trai ngày trước của mẹ đâu nữa... Mẹ chờ nó về!
Vũ chết sững. Bà Vân nghiêm khắc nhắc lại:
_ Con có thể nói nó đang ở đâu không?
Vũ hơi cúi đầu. Một lúc sau, cậu ngẩng lên, từ tốn nói:
_ Con xin lỗi...
Bà Vân xót xa cả lòng. Bà không muốn nó nhận lỗi, bà muốn nó phân bua để bà có thể tin rằng mọi suy đoán của bà là hoàn toàn thiếu cơ sở. Vũ còn quá nhỏ để... yêu đương. Còn con đường phía trước?
_ Mẹ không cấm đoán con chuyện bạn bè... nhưng yêu đương thì tuyệt đối không được!_ Bà Vân nhấn mạnh_ Con còn phải lo rất nhiều chuyện, phải vượt qua rất nhiều kỳ thi. Nếu con không cố gắng... con sẽ chẳng có gì!
Vũ gật đầu:
_Vâng. Con biết điều đó và con vấn đang làm điều đó. Con nghĩ con không còn nhỏ... Con muốn có cả hai và tin mình sẽ làm được. Chỉ cần mẹ tin tưởng con mà thôi.
Bà Vân bật dậy. Trước ánh mắt cương quyết của Vũ, bà lùi một bước. Sinh ra và nuôi dưỡng nó bằng ngần này, bà đã quá hiểu con...biết lúc nào cần mềm, lúc nào cần cứng... Bà đi qua con, buông nhẹ lời khuyến cáo:
_ Mẹ tin con. Nhưng mẹ muốn con về sớm hơn vào mỗi buổi tối. Đứa con trai của mẹ, mẹ yêu quý và lo lắng biết chừng nào!
Vũ ôm chầm lấy mẹ từ đằng sau. Dáng mẹ gầy và nhỏ bé quá! Cậu yêu biết bao, thương biết bao...
_ Con yêu mẹ...
Bà Vân nuốt giọt nước mắt vào lòng... Chỉ có nó để bà yêu thương, chăm sóc.... Và bao nhiêu hi vọng, ước mơ của bà... cũng đặt vào nó. Bà biết phải làm gì khi mà Vũ càng lớn càng rời xa bà? Vũ là người giàu tình cảm, khi nó yêu, nó sẽ yêu hết mình... Bà Vân khẽ nhắm mắt lại, trước mắt bà là hình ảnh Vũ chập chững bước đi, lúc nào cũng gọi mẹ, mẹ ơi... Click xem tập 9,10
PHẦN I
Tập 7
Vũ đưa Nghi đến một nhà hàng sang trọng. Cả hai đặt một phòng ăn riêng. Và như quen thuộc, Vũ dặn người phục vụ rằng chưa mang thức ăn lên vội. Nghi thờ ơ ngồi xuống một chiếc ghế, không thèm nhìn Vũ lấy một cái. Vũ cũng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khuôn mặt khó đăm đăm:
_ Chúng ta cần nói chuyện!
_ Không có gì cần nói cả!_ Nghi lạnh lùng.
_ Có!_ Vũ nhíu mày_ Nhiều nữa là khác. Nghi hãy ngồi im và chịu khó nghe Vũ nói. Được rồi... Vũ không muốn Nghi dùng cái đó... chỉ một nguyên nhân duy nhất là Vũ sợ mất Nghi... Đối với Vũ...
_ Thôi! _ Nghi gắt lên_ Căn bản là cậu không ưa được cách sống của tôi đúng không? Cậu coi khinh bạn bè tôi... Cậu...Tôi thật sự thấy chúng ta chẳng có điểm nào chung cả. Xin lỗi...
Nghi đứng bật dậy, bước nhanh ra cửa. NHưng Vũ cũng đã kịp giữ cô lại bằng cách ghì cô vào lòng mình. Nghi như sững lại:
_ Tôi cần Nghi chỉ bởi vì một lẽ tự nhiên là Nghi thu hút tôi ở tất cả mọi nét, mọi điểm. Cách Nghi đi, cách Nghi nói, cách Nghi cười và cả cách ngủ gục trong lớp... Tất cả những nét ấy khiến tôi muốn gần gũi và... độc chiếm Nghi. Tôi đã vui như điên khi Nghi gọi cho tôi. Nghi bắt tôi đi tới tận chân trời tôi cũng chịu, huống chi là gặp bạn bè Nghi? Sao Nghi có thể nghi ngờ?
_ Thế...
_ Vũ tin nGhi không dùng thứ thuốc ấy, nhưng... Vũ ghen tỵ và cảm thấy đau lòng khi trước đó bao năm Nghi gần gũi với họ nhưng thờ ơ với Vũ... Và sau đó, Vũ lại mất Nghi thì sao?
Nghi ngước mắt nhìn Vũ. Gương mặt Vũ có nét gì đó buồn mênh mông. Tự nhiên Nghi thấy mình có lỗi vì nỗi buồn của Vũ. Nhưng ... ai mà biết trước kia Vũ để ý Nghi cơ chứ?
Vũ siết nhẹ vòng tay. Cậu mỉm cười vu vơ, rồi nhẹ nhàng nói nhỏ vào tai Nghi:
_ Vũ thấy mọi thứ xung quanh lung linh hẳn lên khi nGhi đồng ý làm bạn gái Vũ. Hơn lúc nào hết, Vũ chỉ muốn NGhi là của Vũ và làm sao để cả thế giới này biết... Vũ yêu Nghi lắm!
Nghi bừng tỉnh để rồi lại ngẩn ngơ trong đáy mắt đầm ấm của Vũ. Cô nghe tim mình đập dữ dội, cảm giác vừa hạnh phúc vừa đớn đau. Mọi cái như nhòa đi... Hình như Nghi thấy Vũ cúi xuống, môi Vũ chạm nhẹ môi cô, nóng bỏng. Sau đó là tất cả những gì ấm áp, những gì hạnh phúc, những gì khát khao đổ ập xuống người cô. Nghi chỉ biết siết nhẹ vòng tay của mình. Cô đã nắm giữ được hơi ấm mà bao năm nay cô bỏ quên...
Rời môi Nghi, Vũ nhận ra hai má Nghi đỏ bừng, đẹp khó tả. Nụ hôn đầu tiên, giống hệt như những giấc mơ. Vũ cảm nhận được hơi thở , cảm nhận được làn da và hơn bao giờ hết, Vũ thấy được tâm hồn Nghi... Cậu hạnh phúc khi mình được chấp nhận tuy chưa hoàn toàn... nhưng thế là đủ...
_ Nghi thấy lạ...
_ Sao? _ Vũ hỏi nhưng vẫn không buông Nghi ra.
_ Nghi... đói!
Vũ mỉm cười ranh mãnh:
_ Vậy chưa... no sao?
Nghi giằng ra một lần nữa nhưng lần này Vũ buông cô ra thật. Cả hai ngồi vào bàn, Vũ bấm chuông gọi phục vụ. Gần như ngay lập tức, một nhân viên nữ đi vào. Duyên dáng mỉm cười chờ nghe gọi thức ăn. Vũ cho Nghi gọi đủ thứ, còn Nghi vô tư gọi rượu...nhưng cậu đã đổi cho cô loại Rum nhẹ. Lẽ ra Nghi đã giận, song vừa rồi 2 đứa mới hiểu nhau một chút, thế nên Nghi dịu dàng thừa nhận sự áp đặt ấy...
Vũ hơi cười:
_ Nghi chưa ăn đúng không?
_ Ừ.
_ Bây giờ có Vũ rồi thì không được dùng rượu thay bữa nữa. Nhỡ Nghi say, lại có ai đưa Nghi Nghi về nhà thì... Vũ đến chết mất!
Nghi bật cười. Cô nhớ tới đếm đó, thấy có gì ấm áp và dịu dàng. Hình như mọi cái đang thay đổi, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc lắm...Từ xưa tới nay, đã có ai thể hiện tình yêu giống như Vũ không nhỉ? Nghi ngẩng lên nhìn Vũ, cười thêm cái nữa. Chẳng có ai ấm áp hơn Vũ, dịu dàng hơn Vũ...Một điều hiển nhiên mà đến tận giờ Nghi mới nhận ra. Vũ sẽ là của Nghi... mãi mãi...
Ăn xong, Vũ đưa Nghi lòng vòng quanh Hà Nội. Không ghe bất cứ đâu, và mặc cho trời giá lạnh. Vũ nắm tay Nghi thật chặt, và cho đến khi thấy Nghi thở đều đều trên lưng mình Vũ mới cho xe quay về. Xung quanh, không khí đêm thật dịu dàng. Hơi lạnh lan xuống áo thành những giọt sương. Vũ ước có thể quay lại để ngắm nhìn Nghi trong giấc ngủ, có lẽ như một đứa trẻ đáng yêu, mỉm cười chúm chím trong những giấc mộng say nồng. Phải như thế nào để xung quanh Nghi chỉ còn là bình yên? Bình yên mãi mãi...
_ Nghi... đến nhà rồi!
Nghi choàng tỉnh. Cô ngơ ngác mất mấy giây, sau đó thì lật đạt bước xuống. Vũ kéo tay Nghi lại phía mình, dịu dàng nhìn vào đôi mắt mở to của Nghi. Nghi lấy tay còn lại che cái ngáp ngủ dài. Vũ bật cười:
_ Nghi dễ ngủ thất!
_ Vì thấy ấm áp!_ Nghi đáp nhẹ_ Ở trong nhà cũng không ấm như ở bên Vũ.
Chỉ có thế thôi mà tim Vũ như loạn lên. Sao mà nghi dễ thương và đáng yêu đến thế!
_ Thôi... Vũ về đi!
_ Ừm...
Dù nói thế những Vũ vẫn ngồi im trên xe, tay nắm chặt tay Nghi không rời. Nghi nghĩ ngợi một chút , rồi lại gần, thì thầm:
_ Chúc Vũ ngủ ngon!
_ Vậy mà cũng phải nghĩ sao? _ Vũ trêu chọc_ Đúng là chỉ có duy nhất một Nghi.
Môi Nghi hơi nghếch lên. Dưới ánh điện mờ mờ, Vũ thấy Nghi đẹp tuyệt. Thiên sứ thì cũng chỉ có thể như Nghi mà thôi... Mà không, Nghi đẹp hơn nhiều, bởi vì thiên sứ chỉ khiến người ta thích chứ không làm người ta yêu... mê dại như Nghi... Và không đừng được, Vũ cúi xuống, hôn thật nhẹ trên cánh môi chúm chím của Nghi...
Thật lâu... thật lâu... Vũ mới có thể quay xe để trở về nhà. Thật khó khi tạm biệt Nghi... Thời gian ở bên cạnh cô sao mà trôi nhanh như một con tàu không giới hạn, cứ vùn vụt lao về phía trước. Vũ lúc nào cũng thấy tiếc ngẩn ngơ khi trở về nhà...
Tập 8
Như mọi lần, Vũ nghĩ là sẽ chẳng có ai chờ mình ở nhà. Nhưng hôm nay, cậu ngạc nhiên khi thấy mẹ ngồi ở sa lông nhìn ra cửa. Vũ liếc nhìn đồng hồ. Gần 12h! Hình như dạo này cậu đã đi quá thời hạn cho phép!
_ Mẹ! _ Vũ tươi cười_ Sao mẹ còn ngồi đây?
Bà Vân đưa ánh mắt không hài lòng về phía con. Gần một tuần nay bà không thấy Vũ chăm chú vào sách vở nữa. Tối nào Vũ cúng xách xe đi tới khuya mới về. Trời thì lạnh... Nó đã thay đổi quá nhanh?
_ Mẹ không còn thấy đứa con trai ngày trước của mẹ đâu nữa... Mẹ chờ nó về!
Vũ chết sững. Bà Vân nghiêm khắc nhắc lại:
_ Con có thể nói nó đang ở đâu không?
Vũ hơi cúi đầu. Một lúc sau, cậu ngẩng lên, từ tốn nói:
_ Con xin lỗi...
Bà Vân xót xa cả lòng. Bà không muốn nó nhận lỗi, bà muốn nó phân bua để bà có thể tin rằng mọi suy đoán của bà là hoàn toàn thiếu cơ sở. Vũ còn quá nhỏ để... yêu đương. Còn con đường phía trước?
_ Mẹ không cấm đoán con chuyện bạn bè... nhưng yêu đương thì tuyệt đối không được!_ Bà Vân nhấn mạnh_ Con còn phải lo rất nhiều chuyện, phải vượt qua rất nhiều kỳ thi. Nếu con không cố gắng... con sẽ chẳng có gì!
Vũ gật đầu:
_Vâng. Con biết điều đó và con vấn đang làm điều đó. Con nghĩ con không còn nhỏ... Con muốn có cả hai và tin mình sẽ làm được. Chỉ cần mẹ tin tưởng con mà thôi.
Bà Vân bật dậy. Trước ánh mắt cương quyết của Vũ, bà lùi một bước. Sinh ra và nuôi dưỡng nó bằng ngần này, bà đã quá hiểu con...biết lúc nào cần mềm, lúc nào cần cứng... Bà đi qua con, buông nhẹ lời khuyến cáo:
_ Mẹ tin con. Nhưng mẹ muốn con về sớm hơn vào mỗi buổi tối. Đứa con trai của mẹ, mẹ yêu quý và lo lắng biết chừng nào!
Vũ ôm chầm lấy mẹ từ đằng sau. Dáng mẹ gầy và nhỏ bé quá! Cậu yêu biết bao, thương biết bao...
_ Con yêu mẹ...
Bà Vân nuốt giọt nước mắt vào lòng... Chỉ có nó để bà yêu thương, chăm sóc.... Và bao nhiêu hi vọng, ước mơ của bà... cũng đặt vào nó. Bà biết phải làm gì khi mà Vũ càng lớn càng rời xa bà? Vũ là người giàu tình cảm, khi nó yêu, nó sẽ yêu hết mình... Bà Vân khẽ nhắm mắt lại, trước mắt bà là hình ảnh Vũ chập chững bước đi, lúc nào cũng gọi mẹ, mẹ ơi... Click xem tập 9,10
This entry was posted
at 3/22/2009
and is filed under
Truyện Dài Tuổi Học Trò ST
. You can follow any responses to this entry through the
comments feed
.