Tg: Tiêu Hà
PHẦN I
Tập 9
Vũ mất điện thoại. Thời gian của cậu bận đến nỗi chẳng có dịp để đi ra ngoài hàng mua một chiếc mới... Sắp bước vào kỳ thi quốc gia, Vũ học cật lực. Dù nhớ Nghi đến mấy, Vũ vân xphair dằn lòng. Đến tận bây giờ, chỉ có Vũ là người gọi cho Nghi...
_ Con uống chút nước đi!
Vũ giật mình quay ra. Mẹ đang đứng bên cạnh, mỉm cười dịu dàng.
_ Vâng. Mẹ đi nghỉ đi!
_ Đừng cố quá! Nếu mệt con cứ nghỉ đi.
_ Con làm nốt mấy bài nữa thôi.
Đợi mẹ đóng hẳn cửa, Vũ mới quay vào bàn. Ngẫm nghĩ một chút, cậu đứng dậy, đến bên điện thoại và bấm số.
_ Alo...!_ Giọng NGhi ngái ngủ.
_ Vũ nhớ Nghi quá!
Nghi bật cười nho nhỏ. Đúng là mấy ngày nay VŨ không đến lớp vì cả đội tuyển thi của Vũ tách ra học riêng. Nhưng mới chỉ khoảng một tuần thôi mà!
_ Nghi đang làm gì?
_ Ngủ.
_ Còn hôm nay?
_ Ừm... sáng đi học, chiều về nhà ngủ... Tối thì...
Vũ xìu xuống. Cậu nghĩ ngay tới chuyện tối nay Nghi làm.
_ Chơi vui lắm!_ Nghi cười vu vơ_ Kể ra có Vũ thì vui hơn.
_ Sao Nghi không gọi Vũ.
Nghi nhớ đến cuộc gọi cách đây một tháng. Cô không gặp Vũ nhưng gặp mẹ cậu. Nghi chẳng nói được gì vì chỉ kịp nghe lời phán lạnh lùng " Để con trai tôi yên. Nó con phải học!" Có lẽ Vũ chẳng biết chuyện ấy..
_ Ừm... thử đi chơi không có Vũ có vui không... Thật ra không vui lắm...Vũ đang làm gì?
_ Vũ đang học bài...
_ Khuya vậy à?
_ Ừ.
Cậu chuyện không đầu không cuối ấy tiếp diễn mãi đến khi Nghi kêu buồn ngủ. Vũ cúp máy và làm nhanh mấy bài toán... Thật khổ khi phải xa cách như thế này...
Hôm nay Vũ định về lớp chơi vài phút để được nhìn thayas NGhi cho đỡ nhớ... Vậy mà chẳng thể nào ra khỏi lớp được. Khi toàn trường về hết một lúc lâu rồi, cả đội tuyển mới được thầy buông tha. Vũ thở dài, lững thững ra nhà xe. Lan Anh đang nhăn nhó bên chiếc xe đạp của mình
_ Xe hỏng à Lan anh?
Lan Anh ngẩng đầu lên, ngần ngại. Cô gật đầu, rồi lại lắc nhanh:
_ Không sao đâu... Lan Anh tự...
_ Lan Anh không tự sửa được đâu. Để mình mang ra quán sửa giúp cho, rồi mình chở về...
_ KHông...
_ Khách sáo với cả Vũ sao?
Lan anh lặng thinh để Vũ dắt xe đi. Cách đây hai tháng Vũ thay đổi đột ngột. KHông còn một cậu bạn lớp trưởng tươi cười đạp xe bên cạnh Lan Anh nữa, mà là một Vũ với dáng vẻ cậu ấm con nhà giàu. Vũ đi xe máy đến trường, và thi thoảng Lan Anh bắt gặp Vũ nghe di động... Vũ là một người khác, một vị thế khác hoàn toàn với LAn anh...
_ Sao đứng thừ người ra vây? Lan Anh đói?
_ Không.... chỉ hơi mệt thôi.
_ Vậy lên nhanh Vũ đưa về... Hôm nay thầy dạy nhiều thật.
Vũ vẫn ân cần như thế!_ Trái tim Lan Anh mách bảo. Nhưng thật vời vợi làm sao!
Dừng xe trước cổng nhà Lan Anh, Vũ dặn dò:
_ Mai Lan Anh cứ chờ Vũ nha. Vũ tới đón. Bye!
_ Ừ. Tạm biêt!
Nhìn theo bóng vũ khuất dần, Lan Anh mới khẽ quay vào. Phương Mai bảo chắc nhà Vũ giàu lắm. Cả lớp đã nhầm to khi thấy lớp trưởng ăn mặc giản dị đến trường... Chắc phải có chuyện gì đó khiến Vũ thay đổi... Chắc chắn là thế!
Vũ gọi điện thoại cho Nghi khi vừa về đến nhà. Điện thoại không liên lạc được. " Chắc là đang ngủ!" Vũ tự an ủi mình. Cậu ăn qua loa và bắt đầu ngồi học bài. 3h chiều Vũ lại gọi tiếp. Máy vãn báo là không liên lạc được" Có lẽ đang đi đâu đó!" Vũ buồn bã buông máy xuống. Tâm trí không còn sức để tập trung. 6h tối vẫn không liên lạc được,8h...10h...12h...Hoàn toàn biệt tích. Vũ đã không được nghe thấy giọng Nghi trong ngày hôm nay. Nhớ nhung , lo lắng, buồn bã lẫn ghen tức làm lòng Vũ như chao đi. Cậu lao ra khỏi nhà, phóng vun vút đến nhà nghi. Ngôi nha chòm trong im lặng. Cửa sổ phòng Nghi tỏa ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ của đèn ngủ. Vậy là Nghi đã về. Nhưng bây giờ thì Vũ chẳng còn cách nào liên lạc được với nGhi cả. Bất lực, Vũ chẳng biết làm gì ngoài việc đứng im nhìn về phía cửa sổ.. Lòng đã yên tâm hơn... Vũ cho xe quay về...
Vũ đi thật sớm đến chỗ cửa hàng bán điện thoại. Thấy cậu, chủ cửa hàng tươi cười:
_ Sao cậu đến sớm thế?
_ Anh cho em một chiếc... Cái cũ của em mất rồi.
_ Xời... Cậu cứ vào mà chọn. Cửa hàng có cả sim đấy.
Vũ chọn một chiếc kèm với một sim là kết hợp ngày sinh của cậu và Nghi. Thấy quá ổn, Vũ cảm ơn chủ cửa hàng:
_ Cảm ơn anh... MÀ em lấy thế này có sao không?
Chủ cửa hàng nháy mắt:
_ Thì cũng là... của nhà cậu thôi mà... Lấy lúc nào chẳng xong?
Vũ cười. Cậu bước ra khỏi cửa hàng, rồi gọi luôn cho Nghi.
_ Alo...
Tim Vũ như reo lên. Tiếng Nghi trong vắt:
_ Ai đấy ạ?
_ Đây là số mới của Vũ...
_ À...
_ Hôm qua không liên lạc được với Nghi. Vũ lo quá!
Nghi vừa chải tóc vừa cười. Cô nói như khoe:
_ Buổi trưa tụi cái Thảo rủ ra Gia Lâm câu cá. Chúng nó bắt tăt di động. Tồi Nghi quên mất không mở lại, đến tận sáng nay...
_ Vũ rất... muốn gặp NGhi. Vũ nhớ Nghi quá...
_ Nghi... cũng muốn gặp Vũ! Trưa nay Nghi sẽ chờ Vũ trong lớp học.
Vũ mỉm cười. Vậy là Nghi đã chủ động, Nghi nói nhớ Vũ... Ngày hôm nay đẹp biết bao...
Vũ lướt nhẹ xe trên đường, sực nhớ ra là phải đón LAn Anh, cậu vội tăng tốc. Dù nhà Lan anh trên trục đường Nhà Vũ đến trường nhưng phải đi sâu vào ngõ, Vũ nghĩ Lan Anh chắc đã chờ cậu ở cổng rồi. Lan anh luôn đúng giờ và cậu thấy thích cái tính đó ở cô bạn này. Lanh anh luôn mang lại cho người khác sự tin tưởng vào một tình bạn bền vững...
Vũ ngừng suy nghĩ khi thấy LAn Anh ở đầu ngõ. Cậu dừng xe tươi cười:
_ sao lại ra đây sớm thế? Lo Vũ không tới đúng giờ sao?
Lan anh lắc đầu. Cô không thể nào điều khiển được trái tim mình mỗi khi nhìn thấy Vũ cười...
_ Vậy lên mau đi. Trời hôm nay đẹp quá nhỉ?
Lan ANh tròn mắt. Cô bất chợt băt gặp ánh mắt rạng ngời của Vũ. Vũ đúng là đã khác... nhưng càng làm cho Lan Anh thấy thương yêu nhiều hơn. Sự phóng khoáng, yêu đời mới mẻ càng hợp hơn với sự tự tin, đĩnh đạc vốn có... Sao ở một người lại có thể hội tụ nhiều tính cách đáng yêu đến thế?
_ Lan Anh ăn sáng chưa?
_ Rồi... Vũ chưa ăn sao?
Vũ lắc đầu. Nhưng cậu nói to:
_ KHông cần ăn nữa. Hôm nay Vũ vui cũng đủ rồi.
Tim Lan Anh lại nhói lên một nhịp. Cô quay ra nhìn vu vơ trên đường, không dám hỏi tiếp Vũ vui vì điều gì. Liệu chăng Vũ có vui vì mình?
Xe vừa dừng trước cổng trường thì Lan Anh cũng thấy xe Nghi trờ tới. Vũ quay ra, cười nhẹ với Nghi, còn Nghi thì nhún vai.
Vũ giục Lan Anh:
_ Lan Anh lên lớp trước đi. Đông thế này thì giử xe sẽ hơi lâu đấy!
_ MÌnh... Ừ, mình lên trước đây!
Lan anh vừa lách người vào trong thì Nghi nhích xe dịch lên. Cô cười tươi:
_ Hôm nay Vũ đến muộn!
_ Vậy mới có thể nhìn thấy Nghi chứ?
Nghi im lặng vẻ không đồng tình cũng không muốn phản bác. Phía trên xe đã thoáng hơn, Vũ tất nhiên dù không muốn cũng phải cho xe vào trước. Nghi hơi cười. Thật ra cô không nghĩ được gì ngoài chuyện hai đứa vừa hẹn trưa gặp mà đã gặp nhau tại đây. Hình như cũng lâu lâu 2 đứa không ngồi riêng với nhau ở đâu đó. Bất giác cô đỏ mặt khi nhớ tới những nụ hôn mà Vũ đã trao cho cô. Ừm... cũng thấy nhơ nhớ!
Vũ ngắm Nghi dựng xe và thong thả khoác chiếc ba lô to lên lưng. Cô lách người qua hàng xe, bước vội về phía Vũ.
_ Nghi chưa ăn sáng... Vào ăn sáng với Nghi?
Biết là sẽ muộn giờ học nhưng ... mãi mới có cơ hội Nghi chủ động rư, Vũ không thể bỏ qua. Cậu gật đầu, theo chân Nghi ra căn tin trường. Chọ một bàn ấm áp thì thật khó vì học sinh ùa vào ăn sáng đông vô kể. Nghi ngồi ngay vào một ghế trống và kéo một cái nữa cho Vũ khiến một cô bạn đang ngồi ăn phải xe ghế dịch ra.Cô bạn đó liếc nhìn Nghi khó chịu. Va fkhi thấy Vũ bối rối ngồi xuống bên cạnh thì cô ta tròn mắt ngạc nhiên.
Nghi gọi hai xuất bánh mì và trứng ốp la, thêm một ly cà phê nóng cho Vũ, 1 cốc cam lạnh cho mình. Gõ nhẹ mấy ngón tay trên bàn, Nghi mỉm cười:
_ Lần đầu tiên Vũ cùng Nghi vào đây...
_ Ừ! Sắp vào lớp rồi mà còn nhiều người quá nhỉ?
Nghi xem đồng hồ, rồi nhún vai:
_ Không ai thích giờ ôn lại bài cũ cả!
Đồ ăn được mang ra. Vũ cũng thấy đói, và mặc dù không thích trứng những cậu cũng ăn ngon lành. Vừa ăn vừa ngắm vẻ tự nhiên của Nghi mà trong lòng cảm thấy vui không kể xiết. Mặc kệ những cái nhìn tò mò, nghi hoặc cả hai vui vẻ kể cho nhau nghe những chuyện đã làm. Nghi toàn kể chuyện đi chơi, còn Vũ thì nói đến chuyện ở nhà và... nhớ cô. Thi thoảng Nghi phá lên cười, không ngạc nhiên vì sao Vũ lại... thương mình nhiều như vậy mà chỉ thấy thú vị. Để một ai đó luôn hiện hữu trong đầu mình được thì thật là tài...
Quả thực thì thầy không ngạc nhiên và lại còn tỏ ra dễ dãi. Nhưng Lan Anh thì thấy vô chừng kỳ lạ. Dựng xe mà lâu vậy sao? Cô hồ nghi vẻ vui vẻ quá mức của Vũ, thấy tim mình nhói lên một cái mà không biết vì sao. Vũ kỳ lạ quá, khó nắm bắt quá... VÀ cô chẳng thể tìm ra một cách nào để Vũ dừng lại, nhìn cô lấy một phút... LAn Anh cúi đầu, ngăn cho dòng nước mắt đừng rơi...
Học được nửa thời gian, thầy giáo có cuộc họp quan trọng , vậy là cả đội tuyển được vè lớp để học các tiết còn lại. Nói vậy chứ thật ra mấy đứa thấy nhơ skhoong khí lớp vô cùng. Cả lớp đã hoan nghênh nhiệt liệt cả đội tuyển. Phương Mai íu rít nói chuyện với Lan Anh và Vũ. Cô tự hào khi " độc chiếm" được hai bạn... Ở trong lớp , nhóm của cô phải là nhất...
Vũ thấy Nghi vẫn ngồi im cuối lớp nghe phôn. Ánh mắt cô trôi lặng lẽ đi đâu đó, như không thấy gì, không thấy ai hết. Cô như tách hẳn ra khỏi cái không khí ồn ào chờ vỡ của cả lớp... Vũ chợt muốn điên lên vì không thể thoát được không gian này để nhập vào không gian của Nghi... Sao có những lúc, sự tồn tại của Vũ lại không có ý nghĩa gì với Nghi thế?
_ Tin nhắn kìa mày!
Kiều Thảo phải vỗ nhẹ vào vai Nghi thì cô mới thấy và rút điện thoại ra. Thảo hơi nghiêng đầu để nhìn rõ hơn nội dung tin nhăn scuar nghi:
_" Cô độc quá! Nghi không thấy sự hiện diện của mình sao?"
Nghi mỉm cười, nhắn lại:
" Có chứ... Lúc nào cũng thấy cả... nhưng chưa bao giờ thấy một mình"
Gửi xong, Nghi cất luôn máy đi. Thảo toan hỏi thì Nghi đã nhắm mắt lại, thì thầm:
_ Mệt thật! Nếu giờ được nghỉ thì hay.
Thảo ấm ức nhìn lên. Ngày càng thấy Nghi lạnh lùng... đáng ghét, Thảo quan tâm đến nó vậy mà nó không chịu mở lòng, không biết rằng sự từ chối đó luôn làm đau Thảo...
Thảo chán nản đến nỗi cuối giờ về luôn không thèm hỏi thăm gì Nghi cả. Tụi Mai ĐÔng ngạc nhiên, ngó Nghi một cái rồi lật đật chạy theo Thảo. Nghi xếp sách gọn lại trên bàn, rồi chậm rãi đi ra nhà vệ sinh. Cô muốn chơ fcho mọi người về hết mới rủ Vũ đi cùng mình. Hôm nay là một ngày đặc biệt và nghi muốn chia sẽ cho Vũ biết...
Vũ đợi mọi người về hết rồi mới xuống bàn Nghi ngồi. Trên bàn có vài quyển sách và chiếc phôn. Cậu tò mò không biết Nghi thường nghe gì... Ấn nhẹ nút play, Vũ cho phôn vào tai. Nhạc dạo buồn bã vang lên...
Nghi bước nhẹ nhàng đến bên Vũ. Ngồi lên bàn, đối diện với Vũ. Cậu bỏ phôn ra, thì thầm:
_ Nghi sẽ không phải đợi nữa đâu... Vũ mãi mãi ở bên Nghi!
Nghi mỉm cười vì biết Vũ nói theo lời bài hát vừa nghe. Vũ nắm nhẹ tay Nghi, kéo cô cúi xuống. Nghi đặt môi mình lên môi Vũ, nhẹ như một chú bướm nhỏ đậu trên một nhành hoa lan.Và bất chợt, Vũ kéo đầu Nghi xuống, mê mải và mạnh bạo hơn. Không gian trở nên yên ắng lạ lùng...
" Bộp"
Nghi vội ngẩng lên, quay ra. Ở phía cửa, Lan Anh đang đứng với khuôn mặt đỏ bừng, và phía dưới chân là những quyển sách vương vãi. Nghi nhún vai, ngồi im. Vũ thì bình thản đứng lên, cậu bước lại gần Lan Anh, cúi xuống nhặt những quyển sách rơi. Lan Anh lập cập:
_ Lan Anh... Lan Anh ghé lại tìm quyển sách...
Trao cho Lan Anh mấy cuốn sách, Vũ mỉm cười:
_ Để Vũ tìm cho!
Và Vũ đi về phía bàn, ngó nghiêng vài cái, rồi lại mỉm cười với Lan Anh:
_ Chắc Lan Anh nhớ nhầm rồi. Chẳng có cuốn sách nào cả. Hay để quên ở phòng học đội tuyển?
_ Ừm... Có lẽ vậy... A... xin lỗi vì đã làm phiền... Chào ... chào Vũ...
Lan Anh quay người, cố đi thật chậm và tỏ ra bình thản. Khi bước ra sân trường rồi, cô mới chạy thật nhanh. Nước mắt rơi đầm đìa... Thật quá sức kinh khủng...
Ở trong lớp, Vũ đã quay lại phía Nghi. Miết nhẹ ngón tay cô, Vũ nhún vai:
_ Vậy là... có thể cả lớp,cả trường biết...
_ Vũ có vẻ... tàn nhẫn? _ Nghi nhướng mày lên.
Vũ nâng nhẹ cằm Nghi, ngón tay miết vàng môi đỏ hồng của Nghi thì thầm như với chính mình:
_Ngoài Nghi ra, không một ai, không một cái gì... đáng quan tâm nữa cả!
Nghi vòng tay ôm ngang lưng Vũ, úp mặt vào ngực cậu. Im lặng để nghe tiếng tim đập rộn ràng... Hình ảnh bàng hoàng của Lan Anh đã tan biến...
_Ừ... Những đi đâu?
_ Đến thăm một người.
Nghi mỉm cười, nhìn bâng quơ ra ngoài cửa sổ. Nắng nhẹ nhàng trên mấy ngọn phượng cong queo, vàng vọt. Đâu đó vang lên tiếng nhạc luyến láy, dìu dịu. Nghi cùng Vũ rời trường trong im lặng như sợ phá vỡ không gian dịu dàng của ngôi trường...
Nơi cả hai đến là một nghĩa trang nhỏ nằm ở ngoại ô HÀ Nôi. Vũ hơi băn khoăn nhưng vẫn theo vào trong. Trên tay Nghi là bõ hoa Lan tím ngắt và một nắm hương nhỏ. Đi dọc theo những dãy mộ được xây công phu, Vũ và nghi dừng lại trước ngôi mộ nhỏ bé khiêm tốn. Có một vài bông hoa vừa mới được đặt lên. Nghi dịu dàng đặt bó hoa của mình bên cạnh, rồi bỏ ba lô xuống. Cô lôi ra một chùm nhãn và mấy quả cam. Đưa cho Vũ chiếc bật lửa, Nghi nhỏ nhẹ:
_ Vũ đốt hương hộ Nghi!
Vừa đốt hương, Vũ vừa nghe Nghi kể chuyện. Đây là ngôi mộ của bố dượng Nghi. Sau khi mẹ và bố Nghi chia tay một thời gian, mẹ quen với chú Phương và lấy làm chồng. Chú đã có một người con trai riêng bằng tuổi Nghi. Lúc đầu Nghi ghét cả hai người lắm, nhưng chú Phương lại yêu thương Nghi thật lòng. Từ bé, Nghi đã được nếm mùi vị yêu thương này đâu... Nghi dần dần thương yêu bố dượng thật nhiều, yêu cả người con trai của chú nữa!
_ Nhưng... quả thực người tốt thì ít khi gặp may!_ Nghi buồn bã nói_ Mẹ không yêu dượng được lâu vì dượng không biết kiếm được nhiều tiền. Và rồi mẹ lại gặp một người nữa, cặp bồ luôn với ông ta. Dượng buồn nhiều, cộng với căn bệnh ung thư mới phát... Ừm... Dượng mất sau khi biết mẹ có bồ được 2 tháng. anh Duy cũng theo mẹ để ra nước ngoài luôn... Nghi lại cô đơn.
Đưa cho Nghi nắm hương đã được đốt.. Nghi lầm rầm khấn, rồi cúi lạy ba cái. Vũ cũng làm theo với lòng biết ơn sâu sắc. Người đàn ông nằm dưới đất này đã yêu thương Nghi và cho cô một tình yêu của một người cha mà cô chưa từng có được từ khi sinh ra... Để bây giờ, Nghi có thể đón nhận Vũ dễ dàng hơn.
Cả hai ngồi xuống thảm cỏ cạnh ngôi mộ, cùng lắng nghe sự tĩnh lặng không gì vượt qua nổi của nghĩa trang.
_ Chỉ có ngày này trong năm là có ý nghĩa đối với Nghi.. Những năm vừa qua, giống như là nghi đang kéo lê sự sống vậy...
Vũ đan ngón tay của mình vào những ngón tay của Nghi, bóp nhè nhẹ. Vũ không nói gì nhưng Nghi hiểu hết. Cô ngước nhìn lên bầu trời. Trời rất xanh... Một ngày đẹp! Mọi năm vào ngày này, Nghi luôn cảm thấy lẻ loi, nhưng hôm nay, bên Vũ và bên dượng Phương. Nghi không còn cảm thấy sợ hãi, lo lắng nữa. Những ngày sắp tới dượng Phương sẽ yên tâm hơn nhiều phải không? Vì Nghi sẽ không còn cô độc nữa... Đứa con gái bé bỏng đã có một bàn tay dắt đi trên những gập ghềnh của cuộc đời... Vũ đủ sức cơ mà?
_ Vũ...
_ Gi?
_ Không... chỉ gọi để biết Vũ đang ở bên cạnh mà thôi!
_Ừ!
Phía xa xa, trên cành cây bàng đỏ au những chiếc, có một đôi chim gù dịu dàng đậu sát nhau. Trời hình như không còn lạnh nữa...
Tập 10
_ Thật không chịu nổi... Mày còn khóc được ư?
Lan Anh vẫn nức nở. Mai gắt gỏng:
_ Tao sẽ không để yên...
_ Đừng!_ Lan Anh ngẩng lên, nói bằng giọng đã bị nghẹt_ Vũ... đó là sự lựa chọn của cậu ấy!
Mai nhếch mội:
_ Tao không công nhận sự lựa chọn ấy. Con bé Nghi không đủ tư cách, nó sẽ phải trả giá...
Lan Anh lau nhẹ những giọt nước mắt trên má. Cô nhớ tới đôi mắt thản nhiên của Nghi và nụ cười của Vũ mà đau lòng. Vũ tàn nhẫn thật! Cậu ta không hề bối rối, không hề ngạc nhiên giống như là không coi ai còn tồn tại nữa...
_ Vũ không để ý đến ai cả ngoài Nghi...
_ Im đi! tao đã nhường mày vì tưởng Vũ thích mày! _ Mai bật dậy_ Còn bây giờ, tao không nhường nữa... Tao phải làm bằng được...
lan anh sững người nhìn người bạn trước mặt. Lại một sự thật đau lòng nữa ư?
_ Tao thích Vũ... Mày không biết sao?
Lan Anh tái mặt lắc đầu:
_ Hừ... từ hồi cấp hai cơ đấy! Nhưng Vũ lúc nào cũng đi bên cạnh mày, nói chuyện với mày... Rồi tao nghĩ, mày cũng được... Tao chấp nhận vì mày luôn coi tao là bạn, luôn kéo tao vào câu chuyện của mày và Vũ... Thế mà..
Hai hàng nước mắt rơi trên má Mai. Cô vội lau ngay đi, nhưng không kịp khi những giọt nước mắt khác thi nhau rơi. Lan Anh giwux tay bạn lại dịu dàng:
_ Xin lỗi... Nhưng giờ thì ích gì đâu.
_ KHông!_ Mai quay đi_ Tao không nhường nữa... Không bao giờ...
Rồi cô òa khóc nức nở. Lan Anh ôm bạn và cùng khóc. Cả hai cứ tưởng rằng mình được chọn, hóa ra chỉ là mơ mộng... Bây giờ giấc mộng đã tan thành khói sương, đau đớn biết bao! Tình cảm đầu đời được xây dựng công phu nhưng chỉ là một tòa nhà... bằng cát! Dù cố xây mãi cũng bị con sóng vô tình xô ngã...
Nhưng Phương Mai không chấp nhận. Cả đêm cô mất ngủ chỉ để nghĩ cách tách Nghi ra khỏi Vũ. Đối với cô, mọi tội lỗi và sai trái đều thuộc về Nghi. Nghi là đứa xui xẻo, và xấu xa... " Nó không tồn tại thì hay..."
Lùng bùng với những ý nghĩ trong đầu, Phương Mai bước xuống nhà. Bố mẹ cô đang vừa ngồi ăn sáng và xem chương trình thời sự. Bản tin thời sự loang loáng lướt qua mắt Mai và dừng lại ở bản tin đặc biệt vừa xảy ra trong nội thành. Đang mơ mơ, Mai tỉnh hẳn... Tim như rộn lên, máu trong người bừng bừng thiêu đốt... Cô vụt đứng dậy, lao đến bên điện thoại. Nghe tiếng nhạc chuông điện thoại, Mai nghĩ tới khuôn mặt Nghi... Con bé sẽ phải thôi giương mắt lên nhìn cô, nó sẽ phải biết sợ... Click xem tập 11,12