Tg: Tiêu Hà
PHẦN I
Tập 13
Vũ chạy băng băng qua khuôn viên của bệnh viện, quẹo phải để vào con đường nhỏ rợp bóng cây. Cậu sững người khi thấy Nghi thơ thẩn trước cửa nhà xác... Nghi mỉm cười chào Vũ_ một nụ cười vô hồn với đôi mắt không thần sắc tưởng như... chẳng thấy gì... Mới có qua một đêm... sự thay đổi thật kinh hoàng...
_ Nghi...
Vũ ôm siết Nghi trong lòng, nước mắt cậu chẳng hiểu vì sao lại tràn ra... Cậu khóc thay cho Nghi! Cô đã không khóc được kể từ khi nhìn thấy xác mẹ nằm lặng lẽ bên gốc cây hoa nguyệt quế...
_ Nghi ơi... hãy nói gì đi... Hãy khóc đi Nghi... Dồn nén thế này thì sao Vũ chịu được?
Nghi ngơ ngơ ngó xung quanh. Cô không cảm nhận được gì ngoài sự cô độc. Mẹ đã bỏ cô lại... với tất cả những đau thương, những mong manh của hạnh phúc... tất cả giận hờn... biết đến khi nào nguôi?
Giữ khuôn mặt Nghi trong lòng tay, Vũ dịu dàng hôn nhẹ lên đôi mắt đang mở ngơ ngác của Nghi... Và giống như một bùa chú... đôi mắt đó lóng lánh những giọt nước...
_ Mẹ thật... ích kỷ biết bao... Vũ ơi, mẹ lại bỏ Nghi rồi, bỏ vĩnh viễn rồi... Vũ ơi...
Nghi gục đầu xuống vai Vũ, khóc nức nở. Ruột quặn lên từng hồi, trái tim muốn nổ tung... Nghi cứ khóc, khóc mãi... Chẳng biết khi nào nước mắt mới cạn được? Chẳng biết khi nào cô mới thôi không cảm thấy mình cô đơn nữa? Ai cũng bỏ cô mà ra đi...
Đỡ Nghi ngồi xuống ghế đá dưới một tán cây rộng, Vũ nhận ra ngực áo mình ướt đẫm, nóng bỏng... Cuộc đời Nghi nếu không rơi nước mắt thì cũng là lúc nén lòng... Sinh ra và lớn lên thiếu thốn bao nhiêu tình thương, đến khi tưởng như năm được trong tay rồi.. thì lại chỉ là khói... Ai nắm chặt được khói sương bao giờ? Bất lực vì mình chỉ có thể lau khô những giọt lệ vương trên má, trên môi cô, nhưng không thể lau khô được những giọt nước mắt của trái tim...Bao giờ trái tim mới không thôi khóc hả Nghi?
Nghi ngồi giữa ngôi nhà trống hoắc, hầu như không còn một đồ đạc gì đánh giá. Người ta đã đến lấy hết, kể từ khi đưa mẹ đi xa mãi... Không còn gì, kể cả ngôi nhà, với biết bao kỷ niệm...Nghi chỉ có thể ngồi im, nghe lòng mặn chát, khóc theo những kỷ vật... Mẹ yêu bức tranh lụa hoa biết bao nhiêu, mẹ quý thật nhiều bộ ấm cổ... mẹ sẽ không bao giờ bán chiếc bình gia bảo dù nó có đắt giá mức nào...Nhưng mẹ chẳng còn để giữ nữa... Nghi cũng không muốn giữ... Nợ thì phải trả thôi! Mẹ cần được yên ổn... không thể để họ chửi rủa mãi được...
_ Ăn chút đi Nghi!
Vũ mang một khay, có đựng một bát cháo nóng hổi, đến cạnh Nghi. Nghi khẽ lắc đầu, mắt nhìn xa xăm ra ngoài ban công. Trăng cuối tháng nhạt nhòa tận cuối trời... Mùa hè mà cô thấy lạnh quá...
_ Phải ăn chứ... Cả ngày hôm nay Nghi có ăn gì đâu? Nào...
Vũ đặt khay xuống bàn, cậu ngồi lại gần Nghi, cầm lấy bàn tay cô, day nhè nhẹ.Đôi bàn tay gầy gầy, xương xương...bây giờ càng gầy và xanh hơn.
_Vũ đang ở bên Nghi đấy ... Nghi còn Vũ nữa mà ?
_ Ừ .
Nghi gật đầu. Cô thôi không nhìn ra ngoài nữa.Thực tại bây giờ là một thực tại không chỉ có buồn đau mà còn có cả những nỗi lo. Nghi đâu thể là trẻ con mãi được? Nén lòng để không khóc khi chợt nhớ đến lời ru của mẹ tối hôm trước, Nghi nhìn xuống tay mình. Bàn tay Vũ đã bao bọc lấy nó_ bàn tay như một ngọn lửa... sưởi ấm bàn tay cô và cả trái tim nữa... Đúng là cô mất nhiều chứ không phải mất tất cả. Còn có Vũ ...còn có những ước mơ mà chỉ khi quen Vũ, Nghi mới nhìn thấy...
Vũ hôn nhẹ lên trán Nghi ... dịu dàng khi nhận ra đôi bàn tay Nghi đang ôm lấy mình thật chặt. Mùa hè mà vẫn lạnh là do trái tim không ấm... Nghi phải tự mình đốt lên thôi, và hãy để Vũ làm điều đó... Suốt cuộc đời này... hãy để Vũ là chỗ dựa cho Nghi!
Mỉm cười nhẹ như đang nghe trái tim Vũ nói, Nghi xiết thật chặt vòng tay... Sẽ mãi mãi hạnh phúc mẹ à ... Mãi mãi ...
Kiều Thảo tìm được một căn phòng cho thuê của người quen để Nghi ở thoải mái và cũng là để bạn bè đến với nhau dễ dàng hơn. Căn phòng nằm ở tầng ba, nơi có hai phòng nữa cũng cho sinh viên thuê.Phòng vệ sinh Nghi phải dùng chung với hai phòng ấy ... Vũ có vẻ không hài lòng, cậu muốn chuyển Nghi đi chỗ khác thật nhanh ... Nghi không thể sống trong môi trường phức tạp như vậy được. Cô đâu quen với chuyện sẽ vật lộn với đời để sống?
_ Nghi không còn như trước nữa! _ Nghi thong thả trả lời _ Đến xí nghiệp của mẹ cũng phải bán đi để trả nợ kia mà. Nghi sống được... Vũ phải yên tâm chứ?
Thế là Nghi chuyển đến chỗ ở mới. Vũ sắm cho Nghi đủ các thứ cần thiết, không muốn cô có cảm giác thiếu hụt ... Đêm đầu tiên quả thật là một đêm dài . Nằm lặng yên nghe tiếng thạch sùng chắt lưỡi, Nghi không nghĩ được gì cả. Đầu óc mông lung mơ hồ, không hiểu mình đang ở đâu, mình sẽ ra sao và sẽ làm thế nào ... Sắp tới, Vũ sẽ phải đi du học ... Ai sẽ lo cho cô đây?
Nghi mệt mỏi với những ý nghĩ mà trước đây cô không quen nghĩ ... Nhưng Vũ thì khác, cậu không bằng lòng với thực tại. Không muốn Nghi khổ cực, không muốn xa cô ...và cậu gần như chuẩn bị tâm lý để đối đầu ...
Khi nhận được giấy báo nhập học từ một trường Đại học bên Mỹ, bà Vân vui như mở hội. Nhìn chồng với con mắt tự hào, bà hắng giọng :
_ Vậy là mình phải chuẩn bị nhiều thứ lắm đó anh!
Ông Quang hơi gật đầu, rời mắt khỏi giấy báo nhìn sang Vũ đang lơ đãng nhìn mấy bông hoa trên bàn:
_ Hai tuần nữa là bay rồi ... Con chắc phải tạm biệt bạn bè chứ nhỉ ? Có cần bố mở một bữa tiệc không?
_ Không đâu ạ._ Vũ trả lời nhẹ nhàng
_ Sao?
_ Con không thể bỏ tất cả mà đi ...
Bà Vân nhìn con lo lắng. Trong đầu bà loé lên hình ảnh Vũ lúc cậu cầu xin bà hãy tin tưởng ... Lẽ nào ...
_ Con sẽ du học sau được không ?
_ Không. _ bà Vân lạnh lùng _ Mẹ không cho phép con bỏ qua như thế ...Chuyện công danh sự nghiệp chứ không phải chuyện trẻ con.
Ông Quang hơi nhíu mày nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, ông thong thả hơi :
_ Vì sao? Bố nhớ không nhầm thì khi con đăng ký thi Ôlimpia con muốn đi du hoc bằng chính sự thử thách như thế cơ mà ...
_ Đến giờ con cũng không thay đổi ý thích đó _ Vũ mỉm cười nhẹ _ Nhưng con sẽ tìm nó trên chính đất nước mình. Thử thách thì ở đâu cũng khốc liệt cả!
Đôi mắt Vũ ánh lên sự tự tin quả quyêt, nó lan truyền sang ông Quang làm ông cảm thấy như mình trẻ lại . Ngày xưa, chính ông cũng có những thử thách như thế ...
Bà Vân thì khác, lòng bà như sắt lại một nỗi đau... Người mẹ không thể kiểm soát được đứa con trai duy nhất được nữa ... Nó biết cách tránh né sao cho tốt nhất ...
_ Mẹ ... xin mẹ hãy tin tưởng con lần nữa. Con sẽ không bao giờ làm phụ lòng mẹ đâu...
_ Vì con bé đó phải không?
Cả Vũ và ông Quang cùng ngẩng lên kinh ngạc. Bà Vân lạnh lùng :
_ Vậy thì tôi không còn gì để nói cả. Mặc kệ anh muốn làm gì thì làm ...Tôi hết trách nhiệm
Nói rồi bà đứng dậy, đi nhanh lên lầu . Vũ gục mặt xuống, lòng day dứt. Cậu đã làm tổn thương đến người mà cậu không bao giờ muốn làm tổn thương nhất . Mẹ! Xin mẹ hãy hiểu cho ... không có Nghi, con trai của mẹ sẽ chẳng thể tồn tại!
Tập 14
Thế là Vũ trở thành lớp trưởng lớp tài năng của trường Đại học Bách khoa. Cậu xác định sẽ ở Việt Nam mãi mãi nên chọn thi vào lớp đó ... Mẹ đã không còn vui vẻ như xưa, nhưng cũng đã không thở dài não nuột ... Vũ cảm thấy như mình đã đi gần hết con đường ... Ở cạnh Nghi, yêu thương Nghi và phấn đấu vì cuộc sống tương lai của hai đứa ... Đó chẳng phải là mục tiêu rõ ràng và thiết thực nhất ?
Ngoài việc học, Vũ dành ra hai buổi trong tuần đi dạy thêm. Công việc không có gì khó khăn nhưng việc không gặp được Nghi lại là một cực hình ... Không hiểu sao, bây giờ, Vũ không thể thiếu được Nghi ...Một ngày phải gặp cô, nhìn thấy cô, Vũ mới hết cảm giác trống vắng khó chịu. Nghi hiền lành đợi cậu ở nhà, nghe nhạc hoặc đọc báo bên cạnh cửa sổ ...Bình yên đến lạ lùng ...
_ Vũ có thể dạy Nghi lại không ? - Nghi hỏi khi cô đang bóc cam.
Vũ mỉm cười, không ngạc nhiên như thể cậu đã chờ đợi câu này từ lâu lắm vậy.
_ Bất cứ khi nào Nghi muốn!
Đưa cho Vũ nửa quả cam đã bóc, Nghi sà lại gần Vũ, nhíu máy lo ngại :
_ Nhưng Nghi không giỏi môn nào cả . Biết học cái gì nhỉ ?
_ Nghi học được toán, ngoại ngữ và văn ...Vũ quan sát Nghi từ hồi năm lơp 10 . Nghi thông minh nhưng lười suy nghĩ ...
Nghi không phật lòng, cô gật gù như đã hiểu . Ngó Vũ một cái, Nghi thở dài :
_ Vậy Nghi sẽ cố ... Muốn năm sau được đi học như Vũ lắm !
Hôn nhẹ lên má Nghi, Vũ khẽ lắc đầu :
_ Nghi không phải cố gắng gì đâu . Mình Vũ cũng được rồi.
Nghi thinh lặng. Cô hiểu Vũ lúc nào cũng muốn che chở cho cô ... tất cả những bão giông đời cô . Nhưng làm sao được nhỉ ? Nghi đâu thể là một cành tầm gửi ?
_ Vũ không đi học à ? _ Nghi hỏi khi thấy đồng hồ điểm 12h. Vũ nhún vai. Đúng là thời gian trôi quá nhanh khi cậu ở bên Nghi ...
Mãi một lúc, sau khi hôn Nghi một nụ hôn dài, Vũ mới đứng dậy ...Nghi tiễn Vũ ra tận cửa, khi cô quay vào, bắt gặp cái nhìn khó chịu của một cô gái phòng bên. Cũng đã được hai tháng rồi kể từ khi Nghi chuyển về đây, ít khi Nghi giao tiếp nhưng cũng biết được mấy cô đó hơn tuổi mình, đang học ở một trường đại học nào đó ... Lúc đầu khi Nghi chuyển tới, họ có đến bắt chuyện, vui vẻ với cả Vũ ...Giờ thì chỉ vui vẻ với Vũ thôi ...Thật lạ lùng biết bao !
Nghi ngồi trong phòng, lặng lẽ chờ thời gian trôi qua . Chỉ khi ở bên Vũ, Nghi mới cảm nhận được chút niềm vui .. Bây giờ, không cso cảm giác gì của cuộc sống cả . Nghi không chán, nhưng cũng chẳng vui ... mọi thứ đều bảng lảng như mây trời ... Không hiểu mình sống để làm gì nhỉ ?
Có tiếng gọi cô ở dưới nhà, Nghi giật mình thoát khỏi những suy nghĩ ... Bước vội xuống nhà, Nghi càng ngạc nhiên hơn khi thấy người muốn gặp mình là một người phụ nữ xa lạ. Nghi khẽ chào bà, rồi mời lên nhà trên . Người đàn bà ấy ngước mắt nhìn căn nhà, hơi nhíu mày, nhưng cũng bước lên. Nhìn những nét quen thuộc ở bà, tim Nghi như thắt lại khi trong đầu cô xẹt ra một ý nghĩ ... Đó là mẹ Vũ !
Quả thực đó chính là bà Vân . Không thể chịu đựng nổi những suy nghĩ của con trai, bà thuê thám tử điều tra mọi điều về cô gái của con bà ... và khi biết rõ rồi thì bà càng không thể ngồi yên . Con bé hoàn toàn không xứng đáng với con trai bà, nó sẽ là hòn đá ngáng đường Vũ ... Chắc chắn là thế !
Rót nước mời bà, Nghi lặng im chờ đợi . Ngắm qua căn phòng nhỏ, bà Vân hơi ngạc nhiên . Nhưng khi nghĩ đến Vũ thì bà lại phật lòng . Tất cả những bài trí trong phòng, có lẽ do Vũ mang đến và tự tay làm. Vậy là nó đã đi quá sâu vào mối quan hệ này... Nghiêm túc đến vậy ư ?
_ Chắc hẳn cháu đã biết cô là ai ? _ Bà hắng giọng, nhìn áp đảo vào Nghi. Cô ngẩng đầu lên, không lảng tránh ánh mắt ấy, nhưng chỉ gật dầu mà không nói.
_ Vậy thì tốt. Câu chuyện sẽ dễ dàng hơn!
Nghi hơi cười. Cũng chẳng có gì khó khăn cả, Nghi đã quá quen với những câu trách móc rồi. Bây giờ, cũng có khác gì đâu?
_ Cháu có biết mình đang làm hại Vũ không?
Nghi gật nhẹ đầu . Bà Vân nhíu mày, không hài lòng :
_ Nếu biết sao vẫn còn bám nó vậy?
_ Cháu ...
Nghi định nói mình yêu Vũ, nhưng lại thôi . Nói cũng chẳng ích gì trong hoàn cảnh này ... Nghi có còn gì nữa đâu?
_ Cả hai đứa còn quá trẻ . Hơn nữa ... sao cháu không về với người thân ? Sống bơ vơ vậy ư ?
_ Cháu không còn ai cả!
_ Cũng không tìm việc làm ? Thằng Vũ còn phải học, cô không đồng ý để nó đi làm ... nuôi cháu !
Nghi ngạc nhiên, nhìn thẳng vào mắt bà Vân như muốn biết rõ sự thật...Đúng là như thế chăng? Vũ muốn bao bọc cô đến thế sao? Cô thật sự đã trở thành cây tầm gửi, không thể sống được khi không còn Vũ ?
. Những giọt nước chảy tràn xuống chân khiến Nghi giật mình, cô đang phơi quần áo, chiếc áo vẫn cầm trên tay, nước chảy tràn cả ra ngoài ban công ... NGhi vội vàng vắt nó thật mạnh như muốn vắt kiệt đi những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu. Mẹ Vũ đã về từ lâu mà Nghi như chưa bước ra khỏi cơn ác mộng đó... Bà bắt cô phải xa Vũ... đi đâu đó khỏi nơi này để Vũ có thể quên ! Nghi không biết làm thế nào, cũng chẳng biết nói gì ngoài những cái gật đầu... Mẹ Vũ lạnh lùng quá và những lý do bà đưa ra Nghi không thấy có gì là không chính đáng hết... Nghi đúng là hòn đá cản đường ! Nhưng xa Vũ... nếu xa Vũ dễ dàng như dứt bỏ một một gánh nặng làm ta mệt mỏi thì đã khác... Xa Vũ mà không làm Vũ đau...
Có tiếng mở cửa, Nghi cũng không nghe thấy gì. Cô đang cố ngăn mình khóc ! Chỉ nghĩ đến chuyện mình phải xa Vũ, chuyện mình sống mà không thấy Vũ hàng ngày thôi đã làm trái tim cô tưởng như không đập nổi... Chỉ nghĩ đến đó thôi, nước mắt đã muốn trào ra...
_ Nghi !
Giật mình quay lại, Nghi thấy Vũ đang mỉm cười. Cậu lại thật gần, cầm lấy chiếc áo trên tay cô, bỏ xuống chậu nước... Nghi cúi xuống, định nói rằng chiếc áo đó Nghi đã vắt khô rồi... nhưng Vũ đã ôm lấy cô, hôn thật nhẹ lên môi lên mắt Nghi... Thế là nước mắt không trào ra được nữa và những suy nghĩ làm thắt tim cũng bị cuốn trôi đi...
_ Vũ nhớ Nghi thật đấy... Một ngày không gặp được Nghi đúng là cực hình !
Vũ nói vào giữa hai nụ hôn... Nghi định không ôm lấy Vũ vì nghĩ sẽ làm ướt cậu, nhưng khi ý nghĩ đó đến thì cũng là lúc vòng tay cô đã siết chặt... Nghi thích sự ấm áp này... Cảm giác như mình được che chở khỏi tất cả những chiếc gai nhọn của cuộc sống... Như vậy cũng không khác gì một cây tầm gửi đâu nhỉ?
Nghi là người dứt ra trước khi ý nghĩ về cây tầm gửi trở lại tiềm thức... Cô cất giọng cằn nhằn :
_ Có biết Nghi đang phơi đồ không?
Vũ cười, không buông Nghi ra, nhưng mắt cậu thì nhìn xuống chậu đồ, dịu dàng hỏi :
_ Thế có chuyện gì mà cô công chúa đang phơi đồ lại ngẩn người ra không biết có ai vào nhà?
Nghi nhún vai, hơi tách người ra :
_ Chẳng lẽ Nghi nghĩ về người Nghi... yêu cũng không được sao?
Vũ lại cười, cậu buông Nghi ra.
_ Nếu thế thì được ! Vũ cho phép Nghi nghĩ càng nhiều càng tốt... Càng nghĩ tới càng...yêu thì tốt hơn nữa à !
Nghi suýt bật cười. Cô bỏ dở chậu đồ, cầm tay Vũ đi vào trong nhà... Trong đầu là ý muốn Vũ giải thích mọi điều, nhưng trái tim cô thì lại khuyên chuyện khác... Vũ có thương cô thì mới làm như thế, chẳng bao giờ Vũ nghĩ cô là một cành tầm gửi đâu... Hỏi là xúc phạm đến tấm lòng của Vũ , đến tình yêu của cậu... Vũ yêu cô biết bao... Xa Vũ thì không thể được mất rồi !
Ngày hôm sau, Nghi quyết định đến nhà Vũ khi biết chắc cậu đã đi học và bà Vân đang có ở nhà. Khi đứng ở trước cổng, cô mới thấy rõ được hình dáng ngôi nhà, lần trước Vũ đưa cô về sớm nên những đường nét tinh tế của ngôi nhà bây giờ mới thật sự đi vào tâm khảm của Nghi... Cô bấm chuông và chờ đợi. Một lát sau, chị người làm đi ra, Nghi nhận thấy trong mắt chị ta ánh lên vẻ ngạc nhiên nhưng vẻ lịch sự vẫn đượm trên giọng chị ta :
_ Bà chủ đang đợi cô !
_ Cảm ơn chị ! _ Nghi mỉm cười vu vơ, chân bước nhẹ trên con đường lát những viên gạch hình rích rắc... Hai bên đường đi, Nghi nghe thấy cả tiếng gió rì rầm trong những tán cây cau cảnh xanh ngắt...
Xỏ chân vào chiếc dép đi ở nhà, Nghi thấy run run... Chưa bao giờ cô làm việc này... Từ chuyện gọi điện hẹn trước với mẹ Vũ đến chuyện một mình đến nhà cậu... Riêng những chuyện như thế cũng đủ để đánh giá một người con gái rồi...
_ Bà chủ , cô Nghi đã tới !
Nghi ngước mắt nhìn lên. Bà Vân đang ngồi rất nghiêm trên ghế, đôi mắt bà vẫn lạnh lùng như ngày hôm qua... Hơn thế nữa, trong đôi mắt ấy còn có những tia nhìn khó chịu lẫn riễu cợt. Nghi hít một hơi thật sâu, trong tim cô, trong đầu cô là hình ảnh của Vũ... Không có gì quan trọng bằng Vũ, bằng hạnh phúc tương lai của Vũ , kể cả lòng tự trọng của cô !
_ Cháu chào bác ! _ Nghi nghe giọng mình đăng đắng _ Cháu xin lỗi vì đã làm phiền vào ngày hôm nay !
Bà Vân phẩy tay :
_ Dù sao thì cô cũng làm phiền rồi... Hãy ngồi xuống đi !
Một con bé 18 tuổi, đã từng chịu bao hắt hủi, bao đắng cay... bao nhiêu nước mắt... giờ chịu thêm những hắt hủi, những đắng cay nữa cũng không sao... Không sao đâu , Nghi ạ !
Nghi ngồi xuống đối diện với bà Vân. Chị người làm đặt trước mặt Nghi cốc nước cam, rồi đi xuống bếp... Bà Vân không để cô trấn tĩnh, bà nói ngay :
_ Những gì cần nói tôi đã nói hôm qua rồi !
" Bác ấy coi mình như kẻ thù... " Nghi chua chát nghĩ thầm.... Cô gật nhẹ đầu, rồi ngẩng lên, cố làm cho giọng mình... cứng cáp lên :
_ Cháu đến gặp bác để xin bác một... đặc ân !
_ Tôi có thể cho cô bất cứ thứ gì ngoại trừ con trai tôi !
_ Cho cháu một năm nữa... Một năm nữa thôi ! _ Nghi gấp gáp nói _ Bác đừng bắt cháu xa Vũ ngay bây giờ, hãy chờ một năm nữa...
Bà Vân nhíu mày, không mảy may xúc động trước thái độ van xin của Nghi...
_ Một năm? Để một năm nữa thì làm sao Vũ dứt ra được khỏi cô? Cô tưởng tôi là trẻ con sao?
Nghi khẽ lắc đầu, giọng nói của cô hơi lạc đi :
_ Một năm cho sự phản bội của cháu... chắc chắn sẽ làm bác hài lòng phải không?
Hơi ngạc nhiên, bà Vân khẽ quay mặt đi để che dấu sự bối rối... Giọng Nghi giờ đã trở nên điềm tĩnh lạ lùng :
_ Với sự phản bội của cháu, Vũ sẽ hoàn toàn cắt đứt được những luyến lưu trong mói tình đầu... Cậu ấy sẽ đi du học , và tương lai của cậu ấy... không còn hòn đá cản đường nào nữa... Vĩnh viễn không có đâu bác ạ !
" Đúng là bây giờ Vũ chưa thể đi du học ngay ! " _ Bà Vân ngẫm nghĩ " Ít ra cũng phải một năm nữa... ! ". Bà liếc nhìn Nghi, nhưng không hề thấy dáng vẻ ủ rũ mệt mỏi của cô... Sự căm ghét vẫn tràn ngập trong lòng bà... Một năm nữa... bà sẽ phải chịu đựng sự căm ghét này !
_ Cô sẽ có một năm... Đừng bao giờ có ý nghĩ qua mặt tôi đấy...
_ Vì bác là mẹ của Vũ... Cháu hiểu thế nào là tình yêu mà !
Bà Vân không nói nữa mà nhấc ly nước lên... Tự nhiên chẳng còn thấy mối ràng buộc gì giữa cô và bà... Có thể bà đã lo nghĩ quá nhiều.... con bé này cũng không đến nỗi tệ ! Nghĩ thế, bà nghe đắng ở đầu lưỡi , ngụm nước cam trở nên khó nuốt đến lạ lùng... Click xem tập 15,16
PHẦN I
Tập 13
Vũ chạy băng băng qua khuôn viên của bệnh viện, quẹo phải để vào con đường nhỏ rợp bóng cây. Cậu sững người khi thấy Nghi thơ thẩn trước cửa nhà xác... Nghi mỉm cười chào Vũ_ một nụ cười vô hồn với đôi mắt không thần sắc tưởng như... chẳng thấy gì... Mới có qua một đêm... sự thay đổi thật kinh hoàng...
_ Nghi...
Vũ ôm siết Nghi trong lòng, nước mắt cậu chẳng hiểu vì sao lại tràn ra... Cậu khóc thay cho Nghi! Cô đã không khóc được kể từ khi nhìn thấy xác mẹ nằm lặng lẽ bên gốc cây hoa nguyệt quế...
_ Nghi ơi... hãy nói gì đi... Hãy khóc đi Nghi... Dồn nén thế này thì sao Vũ chịu được?
Nghi ngơ ngơ ngó xung quanh. Cô không cảm nhận được gì ngoài sự cô độc. Mẹ đã bỏ cô lại... với tất cả những đau thương, những mong manh của hạnh phúc... tất cả giận hờn... biết đến khi nào nguôi?
Giữ khuôn mặt Nghi trong lòng tay, Vũ dịu dàng hôn nhẹ lên đôi mắt đang mở ngơ ngác của Nghi... Và giống như một bùa chú... đôi mắt đó lóng lánh những giọt nước...
_ Mẹ thật... ích kỷ biết bao... Vũ ơi, mẹ lại bỏ Nghi rồi, bỏ vĩnh viễn rồi... Vũ ơi...
Nghi gục đầu xuống vai Vũ, khóc nức nở. Ruột quặn lên từng hồi, trái tim muốn nổ tung... Nghi cứ khóc, khóc mãi... Chẳng biết khi nào nước mắt mới cạn được? Chẳng biết khi nào cô mới thôi không cảm thấy mình cô đơn nữa? Ai cũng bỏ cô mà ra đi...
Đỡ Nghi ngồi xuống ghế đá dưới một tán cây rộng, Vũ nhận ra ngực áo mình ướt đẫm, nóng bỏng... Cuộc đời Nghi nếu không rơi nước mắt thì cũng là lúc nén lòng... Sinh ra và lớn lên thiếu thốn bao nhiêu tình thương, đến khi tưởng như năm được trong tay rồi.. thì lại chỉ là khói... Ai nắm chặt được khói sương bao giờ? Bất lực vì mình chỉ có thể lau khô những giọt lệ vương trên má, trên môi cô, nhưng không thể lau khô được những giọt nước mắt của trái tim...Bao giờ trái tim mới không thôi khóc hả Nghi?
Nghi ngồi giữa ngôi nhà trống hoắc, hầu như không còn một đồ đạc gì đánh giá. Người ta đã đến lấy hết, kể từ khi đưa mẹ đi xa mãi... Không còn gì, kể cả ngôi nhà, với biết bao kỷ niệm...Nghi chỉ có thể ngồi im, nghe lòng mặn chát, khóc theo những kỷ vật... Mẹ yêu bức tranh lụa hoa biết bao nhiêu, mẹ quý thật nhiều bộ ấm cổ... mẹ sẽ không bao giờ bán chiếc bình gia bảo dù nó có đắt giá mức nào...Nhưng mẹ chẳng còn để giữ nữa... Nghi cũng không muốn giữ... Nợ thì phải trả thôi! Mẹ cần được yên ổn... không thể để họ chửi rủa mãi được...
_ Ăn chút đi Nghi!
Vũ mang một khay, có đựng một bát cháo nóng hổi, đến cạnh Nghi. Nghi khẽ lắc đầu, mắt nhìn xa xăm ra ngoài ban công. Trăng cuối tháng nhạt nhòa tận cuối trời... Mùa hè mà cô thấy lạnh quá...
_ Phải ăn chứ... Cả ngày hôm nay Nghi có ăn gì đâu? Nào...
Vũ đặt khay xuống bàn, cậu ngồi lại gần Nghi, cầm lấy bàn tay cô, day nhè nhẹ.Đôi bàn tay gầy gầy, xương xương...bây giờ càng gầy và xanh hơn.
_Vũ đang ở bên Nghi đấy ... Nghi còn Vũ nữa mà ?
_ Ừ .
Nghi gật đầu. Cô thôi không nhìn ra ngoài nữa.Thực tại bây giờ là một thực tại không chỉ có buồn đau mà còn có cả những nỗi lo. Nghi đâu thể là trẻ con mãi được? Nén lòng để không khóc khi chợt nhớ đến lời ru của mẹ tối hôm trước, Nghi nhìn xuống tay mình. Bàn tay Vũ đã bao bọc lấy nó_ bàn tay như một ngọn lửa... sưởi ấm bàn tay cô và cả trái tim nữa... Đúng là cô mất nhiều chứ không phải mất tất cả. Còn có Vũ ...còn có những ước mơ mà chỉ khi quen Vũ, Nghi mới nhìn thấy...
Vũ hôn nhẹ lên trán Nghi ... dịu dàng khi nhận ra đôi bàn tay Nghi đang ôm lấy mình thật chặt. Mùa hè mà vẫn lạnh là do trái tim không ấm... Nghi phải tự mình đốt lên thôi, và hãy để Vũ làm điều đó... Suốt cuộc đời này... hãy để Vũ là chỗ dựa cho Nghi!
Mỉm cười nhẹ như đang nghe trái tim Vũ nói, Nghi xiết thật chặt vòng tay... Sẽ mãi mãi hạnh phúc mẹ à ... Mãi mãi ...
Kiều Thảo tìm được một căn phòng cho thuê của người quen để Nghi ở thoải mái và cũng là để bạn bè đến với nhau dễ dàng hơn. Căn phòng nằm ở tầng ba, nơi có hai phòng nữa cũng cho sinh viên thuê.Phòng vệ sinh Nghi phải dùng chung với hai phòng ấy ... Vũ có vẻ không hài lòng, cậu muốn chuyển Nghi đi chỗ khác thật nhanh ... Nghi không thể sống trong môi trường phức tạp như vậy được. Cô đâu quen với chuyện sẽ vật lộn với đời để sống?
_ Nghi không còn như trước nữa! _ Nghi thong thả trả lời _ Đến xí nghiệp của mẹ cũng phải bán đi để trả nợ kia mà. Nghi sống được... Vũ phải yên tâm chứ?
Thế là Nghi chuyển đến chỗ ở mới. Vũ sắm cho Nghi đủ các thứ cần thiết, không muốn cô có cảm giác thiếu hụt ... Đêm đầu tiên quả thật là một đêm dài . Nằm lặng yên nghe tiếng thạch sùng chắt lưỡi, Nghi không nghĩ được gì cả. Đầu óc mông lung mơ hồ, không hiểu mình đang ở đâu, mình sẽ ra sao và sẽ làm thế nào ... Sắp tới, Vũ sẽ phải đi du học ... Ai sẽ lo cho cô đây?
Nghi mệt mỏi với những ý nghĩ mà trước đây cô không quen nghĩ ... Nhưng Vũ thì khác, cậu không bằng lòng với thực tại. Không muốn Nghi khổ cực, không muốn xa cô ...và cậu gần như chuẩn bị tâm lý để đối đầu ...
Khi nhận được giấy báo nhập học từ một trường Đại học bên Mỹ, bà Vân vui như mở hội. Nhìn chồng với con mắt tự hào, bà hắng giọng :
_ Vậy là mình phải chuẩn bị nhiều thứ lắm đó anh!
Ông Quang hơi gật đầu, rời mắt khỏi giấy báo nhìn sang Vũ đang lơ đãng nhìn mấy bông hoa trên bàn:
_ Hai tuần nữa là bay rồi ... Con chắc phải tạm biệt bạn bè chứ nhỉ ? Có cần bố mở một bữa tiệc không?
_ Không đâu ạ._ Vũ trả lời nhẹ nhàng
_ Sao?
_ Con không thể bỏ tất cả mà đi ...
Bà Vân nhìn con lo lắng. Trong đầu bà loé lên hình ảnh Vũ lúc cậu cầu xin bà hãy tin tưởng ... Lẽ nào ...
_ Con sẽ du học sau được không ?
_ Không. _ bà Vân lạnh lùng _ Mẹ không cho phép con bỏ qua như thế ...Chuyện công danh sự nghiệp chứ không phải chuyện trẻ con.
Ông Quang hơi nhíu mày nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, ông thong thả hơi :
_ Vì sao? Bố nhớ không nhầm thì khi con đăng ký thi Ôlimpia con muốn đi du hoc bằng chính sự thử thách như thế cơ mà ...
_ Đến giờ con cũng không thay đổi ý thích đó _ Vũ mỉm cười nhẹ _ Nhưng con sẽ tìm nó trên chính đất nước mình. Thử thách thì ở đâu cũng khốc liệt cả!
Đôi mắt Vũ ánh lên sự tự tin quả quyêt, nó lan truyền sang ông Quang làm ông cảm thấy như mình trẻ lại . Ngày xưa, chính ông cũng có những thử thách như thế ...
Bà Vân thì khác, lòng bà như sắt lại một nỗi đau... Người mẹ không thể kiểm soát được đứa con trai duy nhất được nữa ... Nó biết cách tránh né sao cho tốt nhất ...
_ Mẹ ... xin mẹ hãy tin tưởng con lần nữa. Con sẽ không bao giờ làm phụ lòng mẹ đâu...
_ Vì con bé đó phải không?
Cả Vũ và ông Quang cùng ngẩng lên kinh ngạc. Bà Vân lạnh lùng :
_ Vậy thì tôi không còn gì để nói cả. Mặc kệ anh muốn làm gì thì làm ...Tôi hết trách nhiệm
Nói rồi bà đứng dậy, đi nhanh lên lầu . Vũ gục mặt xuống, lòng day dứt. Cậu đã làm tổn thương đến người mà cậu không bao giờ muốn làm tổn thương nhất . Mẹ! Xin mẹ hãy hiểu cho ... không có Nghi, con trai của mẹ sẽ chẳng thể tồn tại!
Tập 14
Thế là Vũ trở thành lớp trưởng lớp tài năng của trường Đại học Bách khoa. Cậu xác định sẽ ở Việt Nam mãi mãi nên chọn thi vào lớp đó ... Mẹ đã không còn vui vẻ như xưa, nhưng cũng đã không thở dài não nuột ... Vũ cảm thấy như mình đã đi gần hết con đường ... Ở cạnh Nghi, yêu thương Nghi và phấn đấu vì cuộc sống tương lai của hai đứa ... Đó chẳng phải là mục tiêu rõ ràng và thiết thực nhất ?
Ngoài việc học, Vũ dành ra hai buổi trong tuần đi dạy thêm. Công việc không có gì khó khăn nhưng việc không gặp được Nghi lại là một cực hình ... Không hiểu sao, bây giờ, Vũ không thể thiếu được Nghi ...Một ngày phải gặp cô, nhìn thấy cô, Vũ mới hết cảm giác trống vắng khó chịu. Nghi hiền lành đợi cậu ở nhà, nghe nhạc hoặc đọc báo bên cạnh cửa sổ ...Bình yên đến lạ lùng ...
_ Vũ có thể dạy Nghi lại không ? - Nghi hỏi khi cô đang bóc cam.
Vũ mỉm cười, không ngạc nhiên như thể cậu đã chờ đợi câu này từ lâu lắm vậy.
_ Bất cứ khi nào Nghi muốn!
Đưa cho Vũ nửa quả cam đã bóc, Nghi sà lại gần Vũ, nhíu máy lo ngại :
_ Nhưng Nghi không giỏi môn nào cả . Biết học cái gì nhỉ ?
_ Nghi học được toán, ngoại ngữ và văn ...Vũ quan sát Nghi từ hồi năm lơp 10 . Nghi thông minh nhưng lười suy nghĩ ...
Nghi không phật lòng, cô gật gù như đã hiểu . Ngó Vũ một cái, Nghi thở dài :
_ Vậy Nghi sẽ cố ... Muốn năm sau được đi học như Vũ lắm !
Hôn nhẹ lên má Nghi, Vũ khẽ lắc đầu :
_ Nghi không phải cố gắng gì đâu . Mình Vũ cũng được rồi.
Nghi thinh lặng. Cô hiểu Vũ lúc nào cũng muốn che chở cho cô ... tất cả những bão giông đời cô . Nhưng làm sao được nhỉ ? Nghi đâu thể là một cành tầm gửi ?
_ Vũ không đi học à ? _ Nghi hỏi khi thấy đồng hồ điểm 12h. Vũ nhún vai. Đúng là thời gian trôi quá nhanh khi cậu ở bên Nghi ...
Mãi một lúc, sau khi hôn Nghi một nụ hôn dài, Vũ mới đứng dậy ...Nghi tiễn Vũ ra tận cửa, khi cô quay vào, bắt gặp cái nhìn khó chịu của một cô gái phòng bên. Cũng đã được hai tháng rồi kể từ khi Nghi chuyển về đây, ít khi Nghi giao tiếp nhưng cũng biết được mấy cô đó hơn tuổi mình, đang học ở một trường đại học nào đó ... Lúc đầu khi Nghi chuyển tới, họ có đến bắt chuyện, vui vẻ với cả Vũ ...Giờ thì chỉ vui vẻ với Vũ thôi ...Thật lạ lùng biết bao !
Nghi ngồi trong phòng, lặng lẽ chờ thời gian trôi qua . Chỉ khi ở bên Vũ, Nghi mới cảm nhận được chút niềm vui .. Bây giờ, không cso cảm giác gì của cuộc sống cả . Nghi không chán, nhưng cũng chẳng vui ... mọi thứ đều bảng lảng như mây trời ... Không hiểu mình sống để làm gì nhỉ ?
Có tiếng gọi cô ở dưới nhà, Nghi giật mình thoát khỏi những suy nghĩ ... Bước vội xuống nhà, Nghi càng ngạc nhiên hơn khi thấy người muốn gặp mình là một người phụ nữ xa lạ. Nghi khẽ chào bà, rồi mời lên nhà trên . Người đàn bà ấy ngước mắt nhìn căn nhà, hơi nhíu mày, nhưng cũng bước lên. Nhìn những nét quen thuộc ở bà, tim Nghi như thắt lại khi trong đầu cô xẹt ra một ý nghĩ ... Đó là mẹ Vũ !
Quả thực đó chính là bà Vân . Không thể chịu đựng nổi những suy nghĩ của con trai, bà thuê thám tử điều tra mọi điều về cô gái của con bà ... và khi biết rõ rồi thì bà càng không thể ngồi yên . Con bé hoàn toàn không xứng đáng với con trai bà, nó sẽ là hòn đá ngáng đường Vũ ... Chắc chắn là thế !
Rót nước mời bà, Nghi lặng im chờ đợi . Ngắm qua căn phòng nhỏ, bà Vân hơi ngạc nhiên . Nhưng khi nghĩ đến Vũ thì bà lại phật lòng . Tất cả những bài trí trong phòng, có lẽ do Vũ mang đến và tự tay làm. Vậy là nó đã đi quá sâu vào mối quan hệ này... Nghiêm túc đến vậy ư ?
_ Chắc hẳn cháu đã biết cô là ai ? _ Bà hắng giọng, nhìn áp đảo vào Nghi. Cô ngẩng đầu lên, không lảng tránh ánh mắt ấy, nhưng chỉ gật dầu mà không nói.
_ Vậy thì tốt. Câu chuyện sẽ dễ dàng hơn!
Nghi hơi cười. Cũng chẳng có gì khó khăn cả, Nghi đã quá quen với những câu trách móc rồi. Bây giờ, cũng có khác gì đâu?
_ Cháu có biết mình đang làm hại Vũ không?
Nghi gật nhẹ đầu . Bà Vân nhíu mày, không hài lòng :
_ Nếu biết sao vẫn còn bám nó vậy?
_ Cháu ...
Nghi định nói mình yêu Vũ, nhưng lại thôi . Nói cũng chẳng ích gì trong hoàn cảnh này ... Nghi có còn gì nữa đâu?
_ Cả hai đứa còn quá trẻ . Hơn nữa ... sao cháu không về với người thân ? Sống bơ vơ vậy ư ?
_ Cháu không còn ai cả!
_ Cũng không tìm việc làm ? Thằng Vũ còn phải học, cô không đồng ý để nó đi làm ... nuôi cháu !
Nghi ngạc nhiên, nhìn thẳng vào mắt bà Vân như muốn biết rõ sự thật...Đúng là như thế chăng? Vũ muốn bao bọc cô đến thế sao? Cô thật sự đã trở thành cây tầm gửi, không thể sống được khi không còn Vũ ?
. Những giọt nước chảy tràn xuống chân khiến Nghi giật mình, cô đang phơi quần áo, chiếc áo vẫn cầm trên tay, nước chảy tràn cả ra ngoài ban công ... NGhi vội vàng vắt nó thật mạnh như muốn vắt kiệt đi những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu. Mẹ Vũ đã về từ lâu mà Nghi như chưa bước ra khỏi cơn ác mộng đó... Bà bắt cô phải xa Vũ... đi đâu đó khỏi nơi này để Vũ có thể quên ! Nghi không biết làm thế nào, cũng chẳng biết nói gì ngoài những cái gật đầu... Mẹ Vũ lạnh lùng quá và những lý do bà đưa ra Nghi không thấy có gì là không chính đáng hết... Nghi đúng là hòn đá cản đường ! Nhưng xa Vũ... nếu xa Vũ dễ dàng như dứt bỏ một một gánh nặng làm ta mệt mỏi thì đã khác... Xa Vũ mà không làm Vũ đau...
Có tiếng mở cửa, Nghi cũng không nghe thấy gì. Cô đang cố ngăn mình khóc ! Chỉ nghĩ đến chuyện mình phải xa Vũ, chuyện mình sống mà không thấy Vũ hàng ngày thôi đã làm trái tim cô tưởng như không đập nổi... Chỉ nghĩ đến đó thôi, nước mắt đã muốn trào ra...
_ Nghi !
Giật mình quay lại, Nghi thấy Vũ đang mỉm cười. Cậu lại thật gần, cầm lấy chiếc áo trên tay cô, bỏ xuống chậu nước... Nghi cúi xuống, định nói rằng chiếc áo đó Nghi đã vắt khô rồi... nhưng Vũ đã ôm lấy cô, hôn thật nhẹ lên môi lên mắt Nghi... Thế là nước mắt không trào ra được nữa và những suy nghĩ làm thắt tim cũng bị cuốn trôi đi...
_ Vũ nhớ Nghi thật đấy... Một ngày không gặp được Nghi đúng là cực hình !
Vũ nói vào giữa hai nụ hôn... Nghi định không ôm lấy Vũ vì nghĩ sẽ làm ướt cậu, nhưng khi ý nghĩ đó đến thì cũng là lúc vòng tay cô đã siết chặt... Nghi thích sự ấm áp này... Cảm giác như mình được che chở khỏi tất cả những chiếc gai nhọn của cuộc sống... Như vậy cũng không khác gì một cây tầm gửi đâu nhỉ?
Nghi là người dứt ra trước khi ý nghĩ về cây tầm gửi trở lại tiềm thức... Cô cất giọng cằn nhằn :
_ Có biết Nghi đang phơi đồ không?
Vũ cười, không buông Nghi ra, nhưng mắt cậu thì nhìn xuống chậu đồ, dịu dàng hỏi :
_ Thế có chuyện gì mà cô công chúa đang phơi đồ lại ngẩn người ra không biết có ai vào nhà?
Nghi nhún vai, hơi tách người ra :
_ Chẳng lẽ Nghi nghĩ về người Nghi... yêu cũng không được sao?
Vũ lại cười, cậu buông Nghi ra.
_ Nếu thế thì được ! Vũ cho phép Nghi nghĩ càng nhiều càng tốt... Càng nghĩ tới càng...yêu thì tốt hơn nữa à !
Nghi suýt bật cười. Cô bỏ dở chậu đồ, cầm tay Vũ đi vào trong nhà... Trong đầu là ý muốn Vũ giải thích mọi điều, nhưng trái tim cô thì lại khuyên chuyện khác... Vũ có thương cô thì mới làm như thế, chẳng bao giờ Vũ nghĩ cô là một cành tầm gửi đâu... Hỏi là xúc phạm đến tấm lòng của Vũ , đến tình yêu của cậu... Vũ yêu cô biết bao... Xa Vũ thì không thể được mất rồi !
Ngày hôm sau, Nghi quyết định đến nhà Vũ khi biết chắc cậu đã đi học và bà Vân đang có ở nhà. Khi đứng ở trước cổng, cô mới thấy rõ được hình dáng ngôi nhà, lần trước Vũ đưa cô về sớm nên những đường nét tinh tế của ngôi nhà bây giờ mới thật sự đi vào tâm khảm của Nghi... Cô bấm chuông và chờ đợi. Một lát sau, chị người làm đi ra, Nghi nhận thấy trong mắt chị ta ánh lên vẻ ngạc nhiên nhưng vẻ lịch sự vẫn đượm trên giọng chị ta :
_ Bà chủ đang đợi cô !
_ Cảm ơn chị ! _ Nghi mỉm cười vu vơ, chân bước nhẹ trên con đường lát những viên gạch hình rích rắc... Hai bên đường đi, Nghi nghe thấy cả tiếng gió rì rầm trong những tán cây cau cảnh xanh ngắt...
Xỏ chân vào chiếc dép đi ở nhà, Nghi thấy run run... Chưa bao giờ cô làm việc này... Từ chuyện gọi điện hẹn trước với mẹ Vũ đến chuyện một mình đến nhà cậu... Riêng những chuyện như thế cũng đủ để đánh giá một người con gái rồi...
_ Bà chủ , cô Nghi đã tới !
Nghi ngước mắt nhìn lên. Bà Vân đang ngồi rất nghiêm trên ghế, đôi mắt bà vẫn lạnh lùng như ngày hôm qua... Hơn thế nữa, trong đôi mắt ấy còn có những tia nhìn khó chịu lẫn riễu cợt. Nghi hít một hơi thật sâu, trong tim cô, trong đầu cô là hình ảnh của Vũ... Không có gì quan trọng bằng Vũ, bằng hạnh phúc tương lai của Vũ , kể cả lòng tự trọng của cô !
_ Cháu chào bác ! _ Nghi nghe giọng mình đăng đắng _ Cháu xin lỗi vì đã làm phiền vào ngày hôm nay !
Bà Vân phẩy tay :
_ Dù sao thì cô cũng làm phiền rồi... Hãy ngồi xuống đi !
Một con bé 18 tuổi, đã từng chịu bao hắt hủi, bao đắng cay... bao nhiêu nước mắt... giờ chịu thêm những hắt hủi, những đắng cay nữa cũng không sao... Không sao đâu , Nghi ạ !
Nghi ngồi xuống đối diện với bà Vân. Chị người làm đặt trước mặt Nghi cốc nước cam, rồi đi xuống bếp... Bà Vân không để cô trấn tĩnh, bà nói ngay :
_ Những gì cần nói tôi đã nói hôm qua rồi !
" Bác ấy coi mình như kẻ thù... " Nghi chua chát nghĩ thầm.... Cô gật nhẹ đầu, rồi ngẩng lên, cố làm cho giọng mình... cứng cáp lên :
_ Cháu đến gặp bác để xin bác một... đặc ân !
_ Tôi có thể cho cô bất cứ thứ gì ngoại trừ con trai tôi !
_ Cho cháu một năm nữa... Một năm nữa thôi ! _ Nghi gấp gáp nói _ Bác đừng bắt cháu xa Vũ ngay bây giờ, hãy chờ một năm nữa...
Bà Vân nhíu mày, không mảy may xúc động trước thái độ van xin của Nghi...
_ Một năm? Để một năm nữa thì làm sao Vũ dứt ra được khỏi cô? Cô tưởng tôi là trẻ con sao?
Nghi khẽ lắc đầu, giọng nói của cô hơi lạc đi :
_ Một năm cho sự phản bội của cháu... chắc chắn sẽ làm bác hài lòng phải không?
Hơi ngạc nhiên, bà Vân khẽ quay mặt đi để che dấu sự bối rối... Giọng Nghi giờ đã trở nên điềm tĩnh lạ lùng :
_ Với sự phản bội của cháu, Vũ sẽ hoàn toàn cắt đứt được những luyến lưu trong mói tình đầu... Cậu ấy sẽ đi du học , và tương lai của cậu ấy... không còn hòn đá cản đường nào nữa... Vĩnh viễn không có đâu bác ạ !
" Đúng là bây giờ Vũ chưa thể đi du học ngay ! " _ Bà Vân ngẫm nghĩ " Ít ra cũng phải một năm nữa... ! ". Bà liếc nhìn Nghi, nhưng không hề thấy dáng vẻ ủ rũ mệt mỏi của cô... Sự căm ghét vẫn tràn ngập trong lòng bà... Một năm nữa... bà sẽ phải chịu đựng sự căm ghét này !
_ Cô sẽ có một năm... Đừng bao giờ có ý nghĩ qua mặt tôi đấy...
_ Vì bác là mẹ của Vũ... Cháu hiểu thế nào là tình yêu mà !
Bà Vân không nói nữa mà nhấc ly nước lên... Tự nhiên chẳng còn thấy mối ràng buộc gì giữa cô và bà... Có thể bà đã lo nghĩ quá nhiều.... con bé này cũng không đến nỗi tệ ! Nghĩ thế, bà nghe đắng ở đầu lưỡi , ngụm nước cam trở nên khó nuốt đến lạ lùng... Click xem tập 15,16
This entry was posted
at 3/22/2009
and is filed under
Truyện Dài Tuổi Học Trò ST
. You can follow any responses to this entry through the
comments feed
.