Pages

Thiên Sứ Mùa Đông 15.16  

Posted by nt in

Tg: Tiêu Hà
PHẦN I

Tập 15
. Vũ bước vào phòng khách, hơi ngạc nhiên khi thấy bố mẹ vẫn còn ngồi ở salông. Khẽ liếc nhìn lên đồng hồ trên tường, Vũ lí nhí chào bố mẹ. Bố cậu rời mắt khỏi ti vi, cười đáp lại, còn mẹ cậu thì vẫn giữ nghiêm sắc mặt, không nhìn đến cậu. Vũ ngồi xuống, nhẹ nhàng hỏi:
_ Bố mẹ chưa đi nghỉ sao?
_ Anh còn biết bây giờ muộn rồi à? _ Mẹ cậu cất giọng sắc lạnh. Bố cậu nhún vai nhưng không nói.
Vũ cười gượng gạo:
_ Con biết là muộn rồi mà. Con xin lỗi!
_ Đừng nghĩ rằng vào đại học rồi thì muốn làm gì cũng được! _ Bà Vân nhếch mày_ Tôi chắc còn là mẹ anh chứ nhỉ?
Vũ đưa mắt cầu cứu, ông Quang hơi nhổm người lên, dịu dàng:
_ Dĩ nhiên là con nó biết lỗi rồi, em bỏ qua đi! _ Ông nhìn con, giọng cao hơn_ Lần này là lần cuối nghe chưa?
_ Dạ. Con biết rồi! _ Vũ cúi đầu vẻ hối lỗi vô cùng.
Bà Vân dường như không còn động lòng nữa, vẫn nhìn con với ánh mắt nghiêm khắc. Bà nói nhưng giọng đã dịu hơn:
_ Con bảo với Nghi dọn về đây đi!
Vũ sững người, ngẩng lên. Bố anh mỉm cười động viên, còn mẹ thì không biểu lộ cảm xúc gì cả. Trong khi cậu hoang mang thì ông Quang bật cười:
_ Xem kìa cậu ấm… Bố biết chuyện này mới thôi… Mẹ con lo cho con bé ở ngoài một mình. Nó vốn dĩ một đứa trẻ con nhà giàu, chắc sẽ khó thích nghi được với cuộc sống, bố nghĩ con nên bảo nó về nhà mình…
_ Nhưng…
_ Nhà rộng! _ Bà Vân thở dài_ Hơn nữa có mẹ ở nhà kèm cặp … Nó cũng phải lo tương lai đi chứ?
_ Con nghĩ…! _ Vũ bối rối_ Nghi sẽ không đến nhà mình đâu!
_ Nó sẽ đến! _ Bà Vân nghiêm giọng_ Cứ bảo đây là ý của mẹ! Mẹ không thích con tối nào cũng đến đó khuya mới về. Vậy con ở nhà có hay hơn không? Lại sẽ không bị dị nghị…
Ông Quang đặt tay lên tay vợ mình, dịu dàng nhìn bà đầy tự hào:
_ Mẹ con thương con … rồi thương luôn cả nó… Hai con đừng làm mẹ buồn!
Được lời của bố, Vũ như thấy mọi thứ sáng hơn. Vậy là bố mẹ đã chấp nhận Nghi, chấp nhận cho mối tình của cậu… Vũ nhìn lên, mỉm cười biết ơn. Mẹ đã tin tưởng vào sự lựa chọn của đứa con trai duy nhất… Rồi mẹ cũng sẽ thương Nghi rất nhiều thôi… Nghi và mẹ, cậu đã không phải chọn lựa giống như những gì mà cậu đã dự liệu trước! Thật may mắn biết bao!


Nghi dọn về nhà Vũ, âm thầm chịu sự ghẻ lạnh của bà Vân. Trước mặt Vũ cô tỏ ra vui vẻ và vô cùng hài lòng về cuộc sống hiện tại. Bà Vân không cho cô làm bất kể công việc vặt nào, bà bảo dành thời gian để học hành cho đàng hoàng, việc nhà đã có người khác lo. Vũ thường dành buổi sáng để kèm thêm cho Nghi. Cậu lên kế hoạch học tập, bỏ công soạn một chương trình mà Nghi chỉ cần trọng tâm vào đó, cậu tìm kiếm các bài đọc và nghe Tiếng Anh phù hợp với trình độ bắt đầu của Nghi… Để đáp lại công sức của Vũ, Nghi cũng có chút tiến bộ. Cô chăm chỉ ngồi học, hầu như không rời nhà chút nào… Bà Vân ngấm ngầm quan sát, cố che giấu sự không hài lòng của mình. Chỉ có cách này bà mới kiểm soát hoàn toàn được tình hình, không cho nó vượt ra ngoài giới hạn. Bà tin con trai mình, nhưng hoàn toàn không tin Nghi… Mẹ nó đã như thế, ai biết chắc con gái sẽ khác đi?
Có tiếng chuông điện thoại, Nghi quay ra tìm. Chiếc điện thoại nhỏ nằm kêu inh ỏi trên giường, cô vội bước lại.
_ Thảo à?
_ Ừm … mày đang làm gì thế?
_ Cũng không có gì! _ Nghi trả lời, bâng quơ nhìn ra ngoài ban công, trong vườn trước, bà Vân đang chăm sóc mấy cây cảnh _ Có chuyện gì không?
_ Cũng khá lâu kể từ khi mày chuyển đến nhà Vũ rồi, tụi mình chưa gặp nhau… Tụi tao muốn gặp mày lắm… Bây giờ tới quán Tuyết Phương được không?
Nghi bặm môi. Có thể sẽ làm bà Vân không hài lòng nhưng cô thấy nhớ tụi bạn. Những mệt mỏi này, hy vọng có thể san bớt khi nghe chúng nó lích trích với nhau, giống như những lúc ngày xưa…
Nghi quyết định một cách nhỏ nhẹ:
_ Vậy chờ tao 10 phút nhé!
_ Ok!
Nghi tắt máy, bần thần mất một lúc. Nếu có Vũ ở nhà thì hay quá, Nghi chắc sẽ không phải đối mặt một mình với bà Vân… để xin phép. Cô dứng dậy sau khi hít một hơi thật sâu vào lồng ngực. Chọn một bộ đồ giản dị, Nghi khoác túi bước ra khỏi phòng. Cô gặp chị Âu ở cửa bếp, chị hỏi ngay:
_ Cô Nghi định đi đâu à?
_ Dạ …Cháu có việc cần ra ngoài chút! _ Nghi hít nhẹ_ Bác Vân đâu ạ?
_ Bà chủ ở ngoài vườn ấy! _ Chị cười khuyến khích_ Cô ở nhà mãi cũng chán phải không? Chắc bà chủ cho phép thôi, cô đừng căng thẳng quá!
Nghi hơi cười. Cô bước ra ngoài, đeo giày, và đi ra vườn. Bà Vân đang cắt tỉa những cành cây lòa xòa không theo khuôn mẫu của một cái cây cảnh hình con hươu nhỏ. Nghi nhỏ nhẹ:
_ Thưa bác…
Bà Vân quay ra, ánh mắt lạnh lùng:
_ Chuyện gì?
_ Cháu xin phép bác cho cháu ra ngoài … có chút chuyện được không ạ?
Nhìn lướt qua Nghi một cái, bà Vân quay trở lại với công việc của mình, giọng lạnh nhạt:
_ Tôi không quản lý giờ giấc của cô… Muốn đi đâu thì đi… nhưng đừng có để tiếng lại là được!
Bà muốn ám chỉ những chuyện tai tiếng ngày xưa Nghi gây ra cho mẹ cùng với đám bạn trời thần của mình… Nghi nuốt nỗi đau xót vào trong tận cùng, cúi đầu rồi bước về phía nhà xe. Nghi vẫn giữ được vài thứ là của mình, chẳng hạn như xe máy, điện thoại và một tài khoản đủ để cô vượt qua cho đến khi cô tìm thấy một công việc nuôi sống mình … Đó là tình thương của mẹ dành cho cô, bà đã chuyển tài sản của mình sang hết tên Nghi, và như thế, nợ nần của bà không lạm chiếm vào đó được… Nhưng mỗi khi nghĩ đến số tiền đó là Nghi lại đau lòng. Cô đã bị bỏ rơi, bỏ rơi hoàn toàn trong cuộc sống hỗn độn , rối ren này. Mẹ không dạy gì cho Nghi ngoài sự đầu hàng số phận, Nghi biết làm sao?

Khi Nghi tới quán thì lũ bạn đã có mặt. Đông và Thảo, mỗi đứa nắm một tay cô, quan sát một cách tỷ mỉ khiến Hoa bật cười:
_ Hai con này… cứ làm như nó đi từ thiên đường về không bằng!
_ Chứ sao! _ Đông kêu lên_ Có người yêu bên cạnh như thế là nhất rồi! Lại còn được ông bà nhạc tương lai lo lắng và yêu quý như thế!
Nghi cười nhẹ, không nói gì. Thảo cũng góp chuyện bằng một câu thán phục:
_ Công nhận gia đình Vũ là một gia đình … đỉnh thật!
Hoa hơi nhíu mày. Nghi vẫn như thế, không đổi khác. Vẻ bằng lặng, xa cách ẩn giấu dưới nụ cười gượng gạo. Cuộc sống hiện tại vẫn không thể mang lại cho Nghi niềm hạnh phúc?
_ Tốt cả chứ Nghi? _ Hoa buột miệng hỏi làm hai đứa kia … há miệng ngạc nhiên. Thảo định nói thì Hoa đã ra hiệu im lặng. Cô muốn nghe chính Nghi khẳng định. Nghi nhìn ba bạn, cảm thấy mình vẫn còn chút may mắn… mình vẫn còn có những bàn tay níu lấy… Lòng cô như có bão, nhưng không thể để bão tố xảy ra đối với những người bạn tốt đẹp như thế này… Nghi nhoẻn cười, mắt đong đầy niềm hạnh phúc. Đúng là Nghi đang hạnh phúc vì có những người bạn… như thế này!
_ Tốt đẹp cả! _ Cô nói_ Nghi hạnh phúc lắm!
_ Đấy mà, mày cứ lo hão! _ Đông kêu lên, đánh nhẹ vào tay Hoa, cô nháy mắt với Nghi _ Nó cứ lo mày bị ức hiếp!
_ Sao mà ức hiếp?
_ Thì vì …
Đông đỏ mặt không nói. Cả bốn đứa cùng lặng thinh. Cuối cùng Nghi cười tươi, nâng ly nước của mình lên, nhún vai:
_ Giờ thì tao biết … không có nhiều người ích kỷ và độc ác đâu!
_ Dĩ nhiên.
Thảo và Đông cùng cười và nâng ly lên, Hoa thì hơi miễn cưỡng. Nhưng vẻ như mọi chuyện đều ổn! Vũ như thế thì chắc phải có một bà mẹ tuyệt vời lắm. Nghi xứng đáng được yêu thương và quý trọng cơ mà! Mọi chuyện rồi sẽ càng ngày càng tốt đẹp hơn chăng?
Cả bốn cùng ăn uống và cười vui vẻ, giống hết ngày xưa. Nghi ít tham gia vào những chuyện tranh cãi của Thảo và Đông, nhưng thật sự là cô đã chú tâm hơn vào câu chuyện. Cô quên đi được cơn giông trong lòng, thấy nhẹ nhõm hơn. Bạn bè giống như một chiếc gối đệm, luôn là chỗ để người ta thư giãn và thoải mái, luôn luôn ở bên người ta trong mọi cảm xúc, yêu thương, hạnh phúc, đau khổ … và không bao giờ biết phản bội…
_ Có chuyện này …
Hoa lên tiếng sau khi cả bọn đã chè chén no say. Cả ba đứa còn lại vẫn chưa chú ý vào chuyện của cô. Hoa nói to hơn:
_ Tao có chuyện cần thông báo!
_Ừm …
Hoa nhìn khắp lượt , rồi lên tiếng:
_ Một tuần nữa … tao sang Anh rồi!
_ Hả? _ Thảo kêu lên_ Sao nhanh thế?
Hoa lắc lắc đầu:
_ Sang bên đó học tiếng Anh cho thành thạo đã! Tao thì chưa muốn nhưng ông anh họ bên đó cứ gọi điện về bảo sang…
Đông cúi đầu, kêu lên thảm thiết:
_ Như thế thì buồn quá mày ơi…
_ Biết sao! _ Hoa lại thở dài_ Đã đến lúc tụi mình phải lo cho tương lai của tụi mình rồi!
Nghi cố nén sự hẫng hụt trong lòng lại, dịu dàng nắm tay bạn, nói nhỏ:
_ Đi rồi về!
_ Đúng, đi rồi về! _ Thảo nói bâng quơ, cô tránh nhìn vào mắt Đông đang tròn lên như một dấu hỏi. Rồi Thảo cũng sẽ đi giống như Hoa, đi tìm một cuộc sống khác ở một chân trời khác… Cô nhìn sang Nghi … Kể từ khi nhà nghi xảy ra chuyện, cả bọn đã rất lo cho Nghi, không ai nghĩ đến chuyện mình sẽ ra nước ngoài theo yêu cầu của gia đình cả … Nhưng bây giờ, cuộc sống đã mỉm cười lại với Nghi rồi … đã đến lúc phải đi! Đi rồi về cơ mà!
_ Sẽ làm một chầu nữa? _ Đông giơ cao ly của mình lên, mỉm cười_ Con Hoa chi tất?
_ Để vào một bữa khác … khi có đủ cả mọi người! _ Thảo kêu lên.
_ Có thêm Vũ nữa chứ ai?
Nghi gục gặc đầu. Cô vô tình nhìn thấy số giờ hiện trên điện thoại của Thảo để trên bàn, giật mình vì đã khá trưa. Cô đứng dậy hơi hấp tấp:
_ Tao phải về rồi !
_ Quên … giờ nó đang sống cuộc sống … của một nàng dâu mà! _ Thảo trêu chọc
Hoa khẽ phát nhẹ tay vào vai Thảo, cười tươi với Nghi:
_ Vậy về đi. Khi nào sắp xếp được lịch tao báo cho!
_ Bye nha!
Nghi bước nhanh ra khỏi quán. Thảo ơi ới theo:
_ Thỉnh thoảng cũng phải gặp tụi này nghe chưa?
_ Rồi.
Nghi phóng xe thật nhanh trên đường về. Khi về đến nhà, cô không thấy bà Vân đâu, chị Âu bảo bà đã ra ngoài … Nghi thấy nhẹ cả người. Chưa bao giờ Nghi sống mà phải cố làm người khác hài lòng, luôn lo sợ mình làm sai mọi điều … Sống như bây giờ là một cực hình, nhưng Nghi biết, nếu cô rời bỏ nó, cô cũng chẳng thể nào sống được! Vũ đã là tất cả đối với cô rồi! Có tin nhắn, Nghi mở ra xem. Vũ đang ở trường và tranh thủ …gửi tin: “ Nhớ Nghi quá! Đang làm gì vậy thiên sứ của tôi? “ … Nghi mỉm cười hạnh phúc! “Đang nhớ Vũ thôi! “ …

Tập 16
Vũ đưa Nghi đến sân bay để tiễn Hoa lên đường. Thảo và Đông khóc nức nở, gục đầu lên vai của Nghi nhưng tay thì đưa lên cao để vẫy vẫy. Hoa đã đi khuất ở phía trong…
_ Rồi bạn ấy sẽ về thôi!_ Vũ nói nhẹ nhàng với ba cô bạn.
Thảo đứng thẳng lên, tay lau mặt, hít hít mũi:
_ Nhưng mà … vẫn thấy mất mát…
_ Đúng thế đấy! _ Đông cũng vùng ra, miệng mếu máo_ Nó đi những 5 năm … nhỡ yêu một ai bên đó thì sao?
_ Sao cái đầu mày ấy! _ Nghi cau có_ Nó sẽ về. Còn chúng ta thì sẽ chờ!
Thảo và Đông gật đầu răm rắp như đang nghe lệnh chỉ huy. Nghi kéo tay Vũ, rồi quay sang hai bạn, nháy mắt:
_ Đi ăn gì đó … giải sầu! Hôm nay … Vũ bao hết à!
_ Thật hả?
_ “ Nhậu” thôi!
Cả bọn cùng cười, kéo nhau quay trở về. Vũ biết Nghi rất buồn nhưng cô biết cách che giấu trong vẻ thản nhiên vốn có của mình… Nếu Nghi cũng khóc thì Thảo và Đông sẽ biết làm sao? Vì thế, cậu nắm chặt tay cô trên đường về… để Nghi biết … luôn luôn còn có Vũ ở bên cạnh!
Sau buổi “ nhậu nhẹt” linh đình, cả nhóm chia tay với nhau ngay tại cửa quán, hẹn ngày “ tái ngộ” theo cách nói bất chợt của Đông. Thảo nhìn Vũ như trách móc giận hờn về chuyện đã giữ Nghi khư khư bên mình, dù gì thì cô cũng đã thân với Nghi trước cả khi Vũ … thương Nghi cơ mà! Vũ thấy ánh mắt đó nhưng lờ đi. Không phải là cậu “ ngăn sông cách núi “ gì nhưng … đến chính cậu cũng còn phải bực tức với thời gian khi không được ở bên Nghi nhiều như mong muốn … thì nói gì đến người khác?
Đông xoa nhẹ lên lưng Thảo, nháy mắt:
_ Mày ghen tỵ sao nổi hả?
_ Nhưng … tao vẫn cứ … ghen! _ Thảo ngún nguẩy quay đi sau khi chỉ còn nhìn thấy vệt khói trắng từ xe của Vũ _ Quả thật thì vẫn thấy có gì không ổn!
_ Cái gì? _ Đông vừa dắt xe ra, vừa hỏi vì không nghe rõ câu cuối. Thảo chỉ lắc đầu. Có nói ra thì cả hai đứa cũng chẳng biết làm gì ngoài chuyện ngồi thở dài với nhau. Lo cho Nghi lắm nhưng biết mình bất lực… Giá mà cả mấy đứa giờ đã trưởng thành rồi thì hay biết mấy!

Trên đường về nhà, Nghi bất chợt nhìn thấy một Shop thời trang treo biển cần người làm. Cô ngoái đầu nhìn lại, ghi nhớ địa chỉ. Đi làm! Nếu là cách đây vài tháng Nghi sẽ phá lên cười khi nghe ai nói đến nó… nhưng bây giờ, đó có lẽ là một lối thóat cho hoàn cảnh hiện giờ của Nghi!
_ Vũ…
_ Gì?
_ Nếu Nghi sống khác hiện giờ thì…
_ Miễn là lúc nào cũng có Vũ trong cuộc sống của Nghi!
Vũ trả lời giản dị. Cậu muốn đi vòng vòng nhưng nghĩ đến chuyện mẹ chờ ở nhà nên đành thôi. Biết rõ mẹ đang kiểm sóat chuyện của hai đứa, biết cả chuyện mẹ chưa thực lòng yêu thương Nghi … nhưng để tìm một biện pháp khác khả thi hơn cho chuyện của mình thì Vũ vẫn chưa tìm ra… Mới 18 tuổi… 18 tuổi … Sao không là một tuổi khác để cậu có thể trưởng thành hơn, vững trãi hơn?
_ Vũ lúc nào cũng ở trong cuộc sống của Nghi! _ Nghi thì thầm. Cô không chắc là Vũ có nghe thấy không, nhưng cô biết tâm hồn của Vũ cũng cảm nhận được… Cô thương Vũ hơn tất cả mọi thứ trên đời, sợ làm Vũ tổn thương hơn cả chuyện mình sẽ bị đau. Ở phía trước con đường… tự tay cô sẽ phải đẩy Vũ ra để tự mình đi vào một ngõ cụt không lối thoát…Nghi lại nghe đau ở ngực, cô dúi mặt vào lưng Vũ, giấu đi một tiếng nấc nghẹn ngào! Click xem tập 17.18

This entry was posted at 3/22/2009 and is filed under . You can follow any responses to this entry through the comments feed .

0 Ý Kiến

Post a Comment