Tg:Tiêu Hà
PHẦNI
Tập 17
Thế là Nghi trở thành một nhân viên đứng bán quần áo trong cái Shop thời trang mà đã có lần cô và Vũ cùng thấy, dĩ nhiên là sau khi hỏi ý kiến bà Vân. Lúc đầu bà còn phản đối vì sợ Vũ biết, nhưng nghe Nghi phân giải một hồi, rồi cũng xuôi. Nghi đi làm tất cả các buổi chiều trong tuần trừ chủ nhật. Công việc không có khó khăn gì mấy ngoài chuyện có thể chạm trán bất cứ lúc nào với mấy tên bạn cũ là vua lướt Shop. Bà chủ là một người khá dễ chịu… mỗi khi cô bán được vài chiếc áo, nhưng hầu như bà tỏ ra là người xa cách, khó tính với khuôn mặt “đừng có mà thân thiện với tôi!” . Bà ta có hai người con, một trai một gái. Đứa con gái thi thoảng Nghi thấy lớ xớ gần mấy quầy hàng, gương mặt rõ ràng là chỉ có mình ta trên đời của nó luôn dán mấy bộ váy áo mới nhập về của bà mẹ và y như rằng khi kiểm kê lại thấy thiếu vài bộ. Bà mẹ lại cũng là người thuộc phạm trù dễ tính, bỏ qua cho con như thể mấy bộ đồ giá hơn trăm đô không có nghĩa lý gì. Mấy nhân viên khác của cửa hàng dù không ưa con bé, nhưng cũng không dám hó hé kể cả chuyện thể hiện ra mặt trong một khoảng khắc. Thằng con trai Nghi nghe đâu đang làm gì đó trong TP Hồ Chí Minh, chỉ thi thoang với ra ngoài này thăm gia đình. Mấy bà chị già cội trong Shop vài ba bận là buôn chuyện gia đình chủ với nhau, không muốn nghe nhưng kỳ thật với những cái loa phát thanh ấy, không nhớ cũng phải nhớ.
_ Nghe đâu cậu chủ trẻ sắp về! _ Một bà thì thầm, phụ họa theo là những tiếng cười súyt xoa. Nghi đang đứng bên quầy chính, giật mình bởi tiếng reo phấn kích của một cô trẻ nhất trong hội đó.
_ Sao chị biết?
_ Thì tao nghe bà chủ nói qua điện thoại với anh ấy mà!
Bốn gương mặt được trang điểm khá kỹ, mơ màng hẳn ra. Nghi rời hẳn quyển báo để ngắm nhìn họ, tò mò.
_ Anh ấy sẽ về đấy!
_ Nhưng về làm gì nhỉ?
_ Hình như là công tác gì đó!
Bốn gương mặt đó hết …mơ mộng, thay vào đó là vẻ nghiêm túc bất ngờ. Nghi hơi cười. Bà chủ đi ra rất nhanh, tà áo hoa của bà phất phới theo sau. Đến cửa, bà quay lại, luờm mấy cô nhân viên:
_ Tôi mà thấy các cô buôn chuyện nữa thì … đừng trách!
Mấy cô đồng loạt gật đầu, rồi đứng im nhìn cái dáng mập mạp của bà chủ khuất dạng… Vài giây sau, câu chuyện được tiếp tục với công suất lớn hơn, rôm rả hơn. Bà chị cả của nhóm còn quay sang Nghi, chèo kéo:
_ Em có làm… cật lực thì cũng chẳng có ma nào đâu. Lại đây nói chuyện đi!
Nghi khẽ lắc đầu, nhưng một cái miệng khác ong óng kêu lên:
_ Người mới còn phải lấy điểm với bà chủ mà … chị gọi làm gì cho mất công!
Bà chị cả rõ ràng là một người tốt, chị ta hơi kéo tay bà cô vừa phát ngôn, cười với Nghi như dàn hòa:
_ Chị Hoa chỉ … hơi không thích sự … bằng lặng của em thôi… Chắc em chưa quen phải không?
Nghi nhìn hết một lượt, biết là không tham gia không được với những đôi mắt soi mói, và những cái miệng sẵn sàng vọt ra những câu hiểm ác. Cô lại gần, ngồi xuống một cái ghế, nhìn thẳng vào mắt Hoa, nhẹ nhàng:
_ Có gì thì chị bỏ qua cho em…
Hoa bật cười giả lả, cố che lấp sự ác cảm vừa mới nhen lên trong đôi mắt mình. Mấy bà cô còn lại cũng cười theo. Chị cả, đập nhẹ vào tay Nghi, nói với giọng thông cảm:
_ Dù làm được nửa tháng nhưng cũng là nhân viên mới… Bọn chị ai cũng biết những lo lắng của em cả mà. Ai ai cũng đã trải qua… Em sợ bà chủ cũng phải thôi!
Nghi không muốn đính chính những … suy nghĩ thông cảm không đúng của chị cả, vì thế cô im lặng nhìn xuống bàn tay mình. Một bà chị khác xua xua tay như đang cố xua đi cái không khí nặng nề, và lấy lại không khí sôi nổi vừa nãy. Chị ta nói trong tiếng cười:
_ Quay trở lại với chủ đề chính đi … Tao nôn nóng muốn gặp cậu chủ lắm rồi!
_ Có phải người yêu bà đâu mà! _ Hoa nguýt, sóng mắt long lanh_ Nhưng phải nói là tụi mình sẽ có những cái hay để xem , đúng không?
Nghi nén tiếng thở dài, đưa ánh mắt ra phía cửa, và thầm mong có một vị khách nào đó hiện ra. Không ngờ, cuộc sống thật sự là như thế này… Nghi mới chỉ va chạm với cái vỏ bề ngoài của nó mà đã thấy mệt mỏi, chán nản. Khi đi sâu vào thêm nữa, thì sẽ phải chịu đựng những gì?
Nghi khẽ lắc đầu, không muốn nghĩ tiếp. Cô thấy Hoa đưa ánh mắt dò hỏi, nhưng ngay lúc ấy, có hai vị khách bước vào, Nghi mỉm cười đứng dậy. Dù muốn hay không thì cuộc đời vẫn chuyển động, mình ngừng lại thì sẽ bị đào thải…
Tập 18
Nghi đến chậm 10 phút và đã chuẩn bị sẵn tâm lý nghe những lời … dạy bảo của bà chủ. Cô đã biết bà ta làm mặt khó một bận, và đâm ớn. Không ngờ hôm nay, chính cô lại lâm vào tình thế như thế … cũng bởi tại Vũ. Vũ được nghỉ tiết đầu nên thư thả ngồi đọc báo trong phòng cô trong khi cô sốt ruột đi đi lại lại, mắt không rời cái đồng hồ. Đã thế, Vũ còn nảy ra ý định … cúp cua luôn những tiết còn lại làm Nghi hoảng hồn. May mà Vũ chỉ đùa, nếu không thì … cô chỉ còn cách kiếm việc khác!
Bước vào trong cửa hàng, Nghi đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy chị cả đứng quầy. Hôm nay là một ngày lạ, bà chủ không đứng ở cửa với đôi mắt dắn chặt đồng hồ với ý thích muôn thủa của bà là dạy dỗ “ kỷ luật thép “ cho nhân viên. Nghi vừa cất túi đồ vào tủi cá nhân của mình, vừa hỏi chị cả:
_ Mọi người đâu hết rồi chị?
_ Đi đón cậu chủ! _ Chị cả hơi ngạc nhiên_ Em không biết sao?
Nghi lơ đãng gật đầu. Giờ cô mới nhớ ra là hôm qua mấy bà có bàn nhau măc đồ gì để đi ra sân bay… Mà hình như cô chỉ nghe được loáng thoáng có thế… Không ngờ bà chủ cũng cho mấy cô đó đi theo thật… Cứ như là một ông hoàng không bằng!
Nghi đến bên quầy, hỏi nhỏ:
_ Sao chị không đi?
_ Chị chờ em! _ Chị cả cười hồn nhiên_ May mà bà chủ đang bận lo lắng đến cuộc gặp gỡ này chứ không thì…
Nghi cũng cười. Kể ra cái anh chàng này cũng đã giúp cô tránh được tai họa … chói tai. Nhưng cái kiểu đàn bà con gái săn đón anh ta thế này, dĩ nhiên khiến Nghi thấy không có cảm tình gì. Mà anh ta lại là con của bà chủ, anh trai của con nhỏ … nghênh ngang đó nữa!
Tầm khoảng một tiếng sau, một chiếc xe du lịch đỗ xịch ngay trước cửa. Chị cả bật đứng dậy, Nghi thì uể oải nhìn lên. Đoàn người đi đón ùa ra, gương mặt tươi rói như bán được mấy cái áo … tồn đọng. Tiếng líu ríu “ anh ơi , để em … “ của mấy cô làm Nghi muốn cười. Vậy là cô cúi xuống, không muốn quan tâm nữa.
Bà chủ quay lại, nhìn đứa con trai hơn một năm nay không về một cái nhìn âu yếm. Bà nói lớn:
_ Phòng mẹ đã chuẩn bị sẵn rồi… Chắc con đi về mệt lắm, lên nghỉ ngơi đi!
Rồi bà quay sang mấy cô nhân viên, ngọt ngào:
_ Mấy đứa cũng mệt rồi … Nghỉ ngơi chút rồi … tiếp tục công việc nhé!
Mấy cô ỉu xìu, vâng dạ nhỏ xíu. Hoa quay lại nhìn cậu chủ, thấy anh đang đưa mắt nhìn khắp cửa hàng với cái nhìn đánh giá. Cô cười yểu điệu:
_ Anh thấy thế nào ạ?
_ À … Mẹ tôi mở rộng ra rất nhiều rồi …
Anh đưa mắt nhìn lại phía quầy, thấy chị cả đứng đó mỉm cười. Anh cũng cười đáp lại. Mấy cô ở đây đều thay đổi, trừ có Thủy, lúc nào anh cũng thấy vẻ chất phác của cô hiện lên qua nụ cười vô tư…
_ Có người mới à Hoa?
Hoa gật đầu, liếc mắt về phía Nghi đang cặm cụi trên mặt báo. Anh bước thêm vài bước, thì mẹ anh bước ra, gắt khẽ:
_ Còn không mau vào nhà … Nghi… cô vào làm mấy cốc nước cho mọi người đi! Hôm nay cô đến muộn đấy!
Hoa giấu nụ cười bằng cách cúi xuống cái va ly của cậu chủ. Nghi ngẩng lên, gật đầu với vẻ cam chịu:
_ Vâng .. thưa bà chủ!
_ Hoàng, con muốn uống gì nào? _ Bà chủ ngọt ngào ....
Hoàng rời mắt khỏi mấy bộ đồ, ánh mắt anh chạm ngay vào đôi mắt thăm thẳm của Nghi. Anh thóang rùng mình … Đôi mắt ấy thản nhiên nhìn đi chỗ khác, còn Hoàng thì có cảm giác không thở được nữa. Trong mơ hồ nhận thức, anh biết rằng mình đã hoàn toàn khác trước … chỉ bởi một ánh mắt thăm thẳm … đầy sao! Click xem tập 19,20
PHẦNI
Tập 17
Thế là Nghi trở thành một nhân viên đứng bán quần áo trong cái Shop thời trang mà đã có lần cô và Vũ cùng thấy, dĩ nhiên là sau khi hỏi ý kiến bà Vân. Lúc đầu bà còn phản đối vì sợ Vũ biết, nhưng nghe Nghi phân giải một hồi, rồi cũng xuôi. Nghi đi làm tất cả các buổi chiều trong tuần trừ chủ nhật. Công việc không có khó khăn gì mấy ngoài chuyện có thể chạm trán bất cứ lúc nào với mấy tên bạn cũ là vua lướt Shop. Bà chủ là một người khá dễ chịu… mỗi khi cô bán được vài chiếc áo, nhưng hầu như bà tỏ ra là người xa cách, khó tính với khuôn mặt “đừng có mà thân thiện với tôi!” . Bà ta có hai người con, một trai một gái. Đứa con gái thi thoảng Nghi thấy lớ xớ gần mấy quầy hàng, gương mặt rõ ràng là chỉ có mình ta trên đời của nó luôn dán mấy bộ váy áo mới nhập về của bà mẹ và y như rằng khi kiểm kê lại thấy thiếu vài bộ. Bà mẹ lại cũng là người thuộc phạm trù dễ tính, bỏ qua cho con như thể mấy bộ đồ giá hơn trăm đô không có nghĩa lý gì. Mấy nhân viên khác của cửa hàng dù không ưa con bé, nhưng cũng không dám hó hé kể cả chuyện thể hiện ra mặt trong một khoảng khắc. Thằng con trai Nghi nghe đâu đang làm gì đó trong TP Hồ Chí Minh, chỉ thi thoang với ra ngoài này thăm gia đình. Mấy bà chị già cội trong Shop vài ba bận là buôn chuyện gia đình chủ với nhau, không muốn nghe nhưng kỳ thật với những cái loa phát thanh ấy, không nhớ cũng phải nhớ.
_ Nghe đâu cậu chủ trẻ sắp về! _ Một bà thì thầm, phụ họa theo là những tiếng cười súyt xoa. Nghi đang đứng bên quầy chính, giật mình bởi tiếng reo phấn kích của một cô trẻ nhất trong hội đó.
_ Sao chị biết?
_ Thì tao nghe bà chủ nói qua điện thoại với anh ấy mà!
Bốn gương mặt được trang điểm khá kỹ, mơ màng hẳn ra. Nghi rời hẳn quyển báo để ngắm nhìn họ, tò mò.
_ Anh ấy sẽ về đấy!
_ Nhưng về làm gì nhỉ?
_ Hình như là công tác gì đó!
Bốn gương mặt đó hết …mơ mộng, thay vào đó là vẻ nghiêm túc bất ngờ. Nghi hơi cười. Bà chủ đi ra rất nhanh, tà áo hoa của bà phất phới theo sau. Đến cửa, bà quay lại, luờm mấy cô nhân viên:
_ Tôi mà thấy các cô buôn chuyện nữa thì … đừng trách!
Mấy cô đồng loạt gật đầu, rồi đứng im nhìn cái dáng mập mạp của bà chủ khuất dạng… Vài giây sau, câu chuyện được tiếp tục với công suất lớn hơn, rôm rả hơn. Bà chị cả của nhóm còn quay sang Nghi, chèo kéo:
_ Em có làm… cật lực thì cũng chẳng có ma nào đâu. Lại đây nói chuyện đi!
Nghi khẽ lắc đầu, nhưng một cái miệng khác ong óng kêu lên:
_ Người mới còn phải lấy điểm với bà chủ mà … chị gọi làm gì cho mất công!
Bà chị cả rõ ràng là một người tốt, chị ta hơi kéo tay bà cô vừa phát ngôn, cười với Nghi như dàn hòa:
_ Chị Hoa chỉ … hơi không thích sự … bằng lặng của em thôi… Chắc em chưa quen phải không?
Nghi nhìn hết một lượt, biết là không tham gia không được với những đôi mắt soi mói, và những cái miệng sẵn sàng vọt ra những câu hiểm ác. Cô lại gần, ngồi xuống một cái ghế, nhìn thẳng vào mắt Hoa, nhẹ nhàng:
_ Có gì thì chị bỏ qua cho em…
Hoa bật cười giả lả, cố che lấp sự ác cảm vừa mới nhen lên trong đôi mắt mình. Mấy bà cô còn lại cũng cười theo. Chị cả, đập nhẹ vào tay Nghi, nói với giọng thông cảm:
_ Dù làm được nửa tháng nhưng cũng là nhân viên mới… Bọn chị ai cũng biết những lo lắng của em cả mà. Ai ai cũng đã trải qua… Em sợ bà chủ cũng phải thôi!
Nghi không muốn đính chính những … suy nghĩ thông cảm không đúng của chị cả, vì thế cô im lặng nhìn xuống bàn tay mình. Một bà chị khác xua xua tay như đang cố xua đi cái không khí nặng nề, và lấy lại không khí sôi nổi vừa nãy. Chị ta nói trong tiếng cười:
_ Quay trở lại với chủ đề chính đi … Tao nôn nóng muốn gặp cậu chủ lắm rồi!
_ Có phải người yêu bà đâu mà! _ Hoa nguýt, sóng mắt long lanh_ Nhưng phải nói là tụi mình sẽ có những cái hay để xem , đúng không?
Nghi nén tiếng thở dài, đưa ánh mắt ra phía cửa, và thầm mong có một vị khách nào đó hiện ra. Không ngờ, cuộc sống thật sự là như thế này… Nghi mới chỉ va chạm với cái vỏ bề ngoài của nó mà đã thấy mệt mỏi, chán nản. Khi đi sâu vào thêm nữa, thì sẽ phải chịu đựng những gì?
Nghi khẽ lắc đầu, không muốn nghĩ tiếp. Cô thấy Hoa đưa ánh mắt dò hỏi, nhưng ngay lúc ấy, có hai vị khách bước vào, Nghi mỉm cười đứng dậy. Dù muốn hay không thì cuộc đời vẫn chuyển động, mình ngừng lại thì sẽ bị đào thải…
Tập 18
Nghi đến chậm 10 phút và đã chuẩn bị sẵn tâm lý nghe những lời … dạy bảo của bà chủ. Cô đã biết bà ta làm mặt khó một bận, và đâm ớn. Không ngờ hôm nay, chính cô lại lâm vào tình thế như thế … cũng bởi tại Vũ. Vũ được nghỉ tiết đầu nên thư thả ngồi đọc báo trong phòng cô trong khi cô sốt ruột đi đi lại lại, mắt không rời cái đồng hồ. Đã thế, Vũ còn nảy ra ý định … cúp cua luôn những tiết còn lại làm Nghi hoảng hồn. May mà Vũ chỉ đùa, nếu không thì … cô chỉ còn cách kiếm việc khác!
Bước vào trong cửa hàng, Nghi đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy chị cả đứng quầy. Hôm nay là một ngày lạ, bà chủ không đứng ở cửa với đôi mắt dắn chặt đồng hồ với ý thích muôn thủa của bà là dạy dỗ “ kỷ luật thép “ cho nhân viên. Nghi vừa cất túi đồ vào tủi cá nhân của mình, vừa hỏi chị cả:
_ Mọi người đâu hết rồi chị?
_ Đi đón cậu chủ! _ Chị cả hơi ngạc nhiên_ Em không biết sao?
Nghi lơ đãng gật đầu. Giờ cô mới nhớ ra là hôm qua mấy bà có bàn nhau măc đồ gì để đi ra sân bay… Mà hình như cô chỉ nghe được loáng thoáng có thế… Không ngờ bà chủ cũng cho mấy cô đó đi theo thật… Cứ như là một ông hoàng không bằng!
Nghi đến bên quầy, hỏi nhỏ:
_ Sao chị không đi?
_ Chị chờ em! _ Chị cả cười hồn nhiên_ May mà bà chủ đang bận lo lắng đến cuộc gặp gỡ này chứ không thì…
Nghi cũng cười. Kể ra cái anh chàng này cũng đã giúp cô tránh được tai họa … chói tai. Nhưng cái kiểu đàn bà con gái săn đón anh ta thế này, dĩ nhiên khiến Nghi thấy không có cảm tình gì. Mà anh ta lại là con của bà chủ, anh trai của con nhỏ … nghênh ngang đó nữa!
Tầm khoảng một tiếng sau, một chiếc xe du lịch đỗ xịch ngay trước cửa. Chị cả bật đứng dậy, Nghi thì uể oải nhìn lên. Đoàn người đi đón ùa ra, gương mặt tươi rói như bán được mấy cái áo … tồn đọng. Tiếng líu ríu “ anh ơi , để em … “ của mấy cô làm Nghi muốn cười. Vậy là cô cúi xuống, không muốn quan tâm nữa.
Bà chủ quay lại, nhìn đứa con trai hơn một năm nay không về một cái nhìn âu yếm. Bà nói lớn:
_ Phòng mẹ đã chuẩn bị sẵn rồi… Chắc con đi về mệt lắm, lên nghỉ ngơi đi!
Rồi bà quay sang mấy cô nhân viên, ngọt ngào:
_ Mấy đứa cũng mệt rồi … Nghỉ ngơi chút rồi … tiếp tục công việc nhé!
Mấy cô ỉu xìu, vâng dạ nhỏ xíu. Hoa quay lại nhìn cậu chủ, thấy anh đang đưa mắt nhìn khắp cửa hàng với cái nhìn đánh giá. Cô cười yểu điệu:
_ Anh thấy thế nào ạ?
_ À … Mẹ tôi mở rộng ra rất nhiều rồi …
Anh đưa mắt nhìn lại phía quầy, thấy chị cả đứng đó mỉm cười. Anh cũng cười đáp lại. Mấy cô ở đây đều thay đổi, trừ có Thủy, lúc nào anh cũng thấy vẻ chất phác của cô hiện lên qua nụ cười vô tư…
_ Có người mới à Hoa?
Hoa gật đầu, liếc mắt về phía Nghi đang cặm cụi trên mặt báo. Anh bước thêm vài bước, thì mẹ anh bước ra, gắt khẽ:
_ Còn không mau vào nhà … Nghi… cô vào làm mấy cốc nước cho mọi người đi! Hôm nay cô đến muộn đấy!
Hoa giấu nụ cười bằng cách cúi xuống cái va ly của cậu chủ. Nghi ngẩng lên, gật đầu với vẻ cam chịu:
_ Vâng .. thưa bà chủ!
_ Hoàng, con muốn uống gì nào? _ Bà chủ ngọt ngào ....
Hoàng rời mắt khỏi mấy bộ đồ, ánh mắt anh chạm ngay vào đôi mắt thăm thẳm của Nghi. Anh thóang rùng mình … Đôi mắt ấy thản nhiên nhìn đi chỗ khác, còn Hoàng thì có cảm giác không thở được nữa. Trong mơ hồ nhận thức, anh biết rằng mình đã hoàn toàn khác trước … chỉ bởi một ánh mắt thăm thẳm … đầy sao! Click xem tập 19,20
This entry was posted
at 3/22/2009
and is filed under
Truyện Dài Tuổi Học Trò ST
. You can follow any responses to this entry through the
comments feed
.