Tg: Tiêu Hà
PHẦN I
Tập 19
Vũ… cậu có thư này!
Vũ ngẩng lên, bắt gặp cái nhìn rụt rè của cô bí thư. Cậu mỉm cười, nói cảm ơn rồi nhận lấy cái thư. Hùng nhoài người sang, giật lấy, cười toét miệng:
_ Lại một kiểu làm quen … cổ điển nữa! Cam đoan với mày là em … không biết số điện thoại của mày thôi … chứ đời nào…
Mấy thằng ngồi bàn trên, quay lại nhìn Vũ với vẻ ganh tỵ …cố ý.
_ Hơn mình mỗi … chức danh mà…
Hùng ngẩng đầu lên, sau khi đã dí sát cặp kính cận vaò những hàng chữ trên bì thư, cu cậu phán chắc nịch:
_ Thư … con gái chúng mày ạ!
Liền đó là mấy cái cánh tay đập ngay vào đầu cậu, không khoan nhượng. Nam chuyển mục tiêu, quay qua Vũ, dò hỏi:
_ Mày … đọc thư ở ngay đây chứ?
Vũ nhìn nhanh mấy đứa bàn trên đang ngoái đến muốn vẹo cổ cái bức thư màu hồng trên tay Hùng, còn mấy đứa bàn dưới thì hấp háy mắt với Vũ như thể rất trông mong việc bức thư sẽ được … xử lý tại đây… ngay trong quần chúng này. Nhưng đâu dễ thế cơ chứ? Cậu mỉm cười:
_ Người ta là con gái mà. Ai lại nỡ đọc thư của người ta kiểu như đang chuẩn bị … mổ lợn chứ!
_ Ý mày là mày sẽ đọc một mình? _ Thiên bất ngờ cao giọng, gương mặt phừng phừng… quên mất mình không phải là đối tượng của bức thư.
Vũ tỉnh bơ gật đầu:
_ Chứ sao!
Cả lũ nhao nhao lên phản đối. Gì chứ cả nửa năm nay, đi dọc đi ngang khắp các trường … giao lưu mà chẳng thằng nào có được một mảnh tình vắt vai. Trong khi đó, Vũ chỉ ngồi một chỗ mà có tới hàng tá em … gửi thư, gửi quà, gửi cả tin nhắn … rộn ràng suốt cả ngày. Ai mà không tủi thân cơ chứ? Ai mà không phẫn uất cơ chứ? …
Cuối cùng, không chịu nổi sức công phá của những tâm hồn cô đơn đầy đau khổ, Vũ đồng ý xem ngay tại lớp. Cả bọn hớn hở. Nam vẫy vẫy tay mấy thằng đang lớ xớ ở cửa lớp, giọng oang oang:
_ Vào đây nhanh lên … Thư tình có một không hai nè!
Hùng hít một hơi thật sâu, mắt vẫn không rời khỏi bức thư, nhưng giọng thì thầm vẻ quan trọng:
_ Tao … bóc nhá?
_ Các cậu dám làm thế ư? _ Một giọng vút cao khiến nửa tá số con trai trong nhóm đó … tái mặt . Cô bí thư của lớp xuất hiện với gương mặt đỏ như trái chín cây. Cô quét ánh mắt giận dữ vào từng người một, rồi dừng lại ở Vũ, giọng đanh lại_ Vũ có biết làm thế là … hạ thấp cô bạn gái ấy không? Cô ta viết cho bạn với hy vọng bạn đọc nó với thái độ trân trọng chứ không phải bát nháo thế này. Nếu không thích thì đừng nhận nữa, thế thôi … Thật Vũ làm cho Nga thất vọng quá!
Nga quay lưng bỏ đi, trong khi cả đám vẫn còn ngơ ngẩn. Nga là cô gái duy nhất của lớp, lại xinh xắn và hiền lành… Ai ai cũng quý, và luôn cố gắng không làm cô phật lòng … Vậy mà giờ đây, nửa tá lớp ngồi đây đã bị cô … ghét! Đúng là bi kịch thật rồi! Không ai còn chú ý đến bức thư nữa, mà rời bỏ ngay vị trí mà mình vừa tranh giành, đuổi theo Nga … ỉ ôi cô bỏ qua cho hành động nông nổi. Riêng Hùng vẫn giữ bức thư, nhăn mặt :
_ Có mỗi bức thư thôi mà … Liệu có phải nó … là chủ nhân không vậy?
Có những gương mặt quanh đó thể hiện sự kinh hoàng ngay lập tức. Nửa muốn đuổi theo Nga xin lỗi, nửa lại muốn biết ai là chủ nhân bức thư, khiến mấy đứa đứng như Từ Hải giữa lớp. Vũ cầm lấy bức thư trên tay Hùng, nhún vai:
_ Nga nói đúng ! Không thích thì không nhận … Tao đi trả!
_ Nhưng mày biết ai mà trả?
_ Chắc Nga biết!
_ Của Nga ư? _ Giọng ai đó vang lên như hụt hơi. Vũ vội trấn tĩnh:
_ Không phải của Nga đâu mà chúng mày lo.
_ Vậy của ai đó Nga quen rồi! _ Nam gật gù như vừa khám phá ra bí mật đại sự _ Thế nên cô nàng mới cáu bẳn như vậy …
Vũ dợm bước đi nhưng Hùng đã kịp kéo lại. Cu cậu nhăn nhó:
_ Mày thừa biết là trong số chúng tao đây … chưa ai biết thế nào là mùi vị … thư tình cả … Mặc kệ cái Nga đi!
Thiên và Nam gật đầu phụ họa theo.
_ Không được đâu … Nga đã nói thế rồi mà! _ Cường rụt rè lên tiếng. Và cu cậu liền bị Thiên nạt nộ:
_ Làm như cái Nga là … thánh sống ấy!
_ Vậy mày dám cãi lại lời bạn ấy không ? _ Cường cũng kéo cao giọng lên. Thiên hơi chợn. Dĩ nhiên là cậu không muốn … động chạm đến con gái, hơn nữa Nga lại là … đối tượng thầm thương trộm nhớ của rất nhiều thằng trong lớp… Có chín cái mạng Thiên cũng chẳng dám khơi mào chiến tranh!
Vũ nghĩ là đã đến lúc chấm dứt cuộc tranh cãi. Cậu gạt ngang bàn tay đang … hỡ hững của Hùng ra khỏi bức thư, quyết định:
_ Trả là trả!
_ KHÔNG!
Cả bọn giật mình bởi giọng la chói lói của Nam. Vũ nhăn mặt, cu cậu làm như trả thư là … có người chết không bằng …
_ Dù mày là lớp trưởng … dù mày là đối tượng của bức thư … nhưng mày không thể không để ý đến tâm tư tình cảm của bao nhiêu anh em trong lớp được!
_ Vẽ chuyện quá mày! _ Vũ kêu lên
_ Cứ đọc… còn như không thích thì không trả lời! _ Thiên ngon ngọt đáng ngờ _ Mà nếu thằng nào có nhã ý thì … gửi cho em…
_ Không được đâu!
_ Sao không được ? _ Hùng nghiêm mặt _ Lý do chính đáng nghe mày!
_ Vì bạn gái tao sẽ không hài lòng! _ Vũ thản nhiên …
_ KHÔNG !
Hàng loạt cái loa vang lên thất thanh. Chuông báo vào tiết như ngăn cơn thủy triều giận dữ và ghen tỵ bùng nổ. Vũ mỉm cười. Bên cạnh cậu Hùng vẫn còn sửng sốt, đưa mắt ngó trừng trừng về phía xa xăm nào đó. Thiên và Nam bất đắc dĩ phải quay lên, dằn hàng loạt những câu hỏi băn khoăn và tò mò lại. Lớp trưởng đã có bạn gái! Đúng là ông trời quá ưu ái … quá ưu ái cho một số người rồi!
45 phút dường như là quá lâu cho sự bùng nổ thật sự trong những tên con trai … ngùn ngụt… lửa yêu … không có nơi giải tỏa. Vừa lúc chuông báo hết giờ, Vũ bước vội đến cạnh Nga, bỏ qua hai cái miệng đang há ra định .. tuôn một loạt câu hỏi của Hùng và Thiên.
Nga có vẻ hơi ngượng, cô ấp úng:
_ Xin lỗi … lẽ ra Nga không nên nói thế với Vũ!
Vũ cười, chìa bức thư ra trước mặt Nga, dịu dàng:
_ Nga nói đúng hết mà… Mong Nga hãy giúp Vũ trả lại cho cô bé ấy nhé!
_ Nhưng mà …
_ Nó có người yêu rồi! _ Hùng hằm hè ở phía sau.
Nga tái mặt, đôi mắt thất thần nhìn sang Hùng khiến cậu cũng cứng họng, không hiểu mình đã làm gì. Vũ đặt bức thư lên bàn, làm như không thấy thái độ của Nga, cậu lại chỗ của mình. Lớp hơi lặng đi. Hùng cũng cụp vai, lững thững bước theo.
_ Hình như …
Cường gắt lên:
_ Như cái đầu mày ấy!
_ Ơ …
Nam ngậm miệng lại vì thấy mặt Cường đỏ au. Nếu nói nữa thì thảo nào cậu cũng sẽ … lãnh đủ ! Ai chứ Cường thì … hiền thì hiền thật, nhưng giận lên thì chắc … trời cũng phải chạy!
Nhưng Thiên không ngăn được tò mò. Cậu quay xuống, cố thì thầm:
_ Là ai ?
_ Mày có thôi đi không ? _ Cường quát.
Lúc đó, Nga chạy vụt ra khỏi lớp. Mấy thằng cũng đứng bật dậy, lo lắng. Cường ném cho Vũ một cái nhìn giận dữ, rồi cũng bỏ ra ngoài. Thấy thái độ đó, Thiên cáu lên:
_ Làm như là có người yêu thì phạm trọng tội vậy!
Vũ cười nhẹ. Đối với cậu, những tình cảm như thế chỉ gây ra sự mệt mỏi và một chút rắc rối…
_ Đưa tao mượn điện thoại của mày cái nào! _ Hùng bất ngờ lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của mấy đứa. Và tất nhiên, mấy đôi mắt sáng lên.
Vũ bật cười:
_ Có cần phải căng thế không ?
_ Sao không ? _ Nam nghiêm trọng _ Mày thừa biết…
_ Rồi! _ Vũ nhăn mặt, đưa điện thoại cho Hùng.
Bao nhiêu gương mặt chen vào đó, nhưng rồi bật ra những tiếng kêu thất vọng:
_ Mày yêu đương kiểu gì vậy ? Không có cả lấy 1 cái ảnh để làm hình nền nữa!
_ Cô ấy thích hoa Lan! _ Vũ nói giản dị. Cả bọn gật gù.
Hùng lại nhăn mặt :
_ Không có số điện thoại của những ai có dính đến từ “ yêu “ở danh bạ cả! MÀY YÊU KIỂU GÌ VẬY?
_ Nếu có ai đó nhặt được điện thoại của tao thì sao? Số điện thoại của cô ấy nằm trong đầu tao là an toàn nhất!
Cả bọn nhìn lên, rồi lại cúi xuống. Hùng lục lọi mọi thứ trong chiếc điện thoại nhỏ, cuối cùng ném trả lại Vũ, nhún vai:
_Tìm cách khác thôi … Có cái file chứa ảnh thì nó dùng password rồi!
_ Gớm thật!
_ Vậy mới làm lớp trưởng hiểu không ?
Vũ cho điện thoại vào ba lô, rồi lững thững đi ra ngoài. Cuộc tra vấn vừa rồi khiến cậu buồn cười. Mấy đứa cứ như phát khùng khi động chạm tới vấn đề “ người yêu “, “ bạn gái “…Đợt vừa rồi còn ra biểu quyết đi … giao lưu với bên sư phạm, nhưng không thành, có đứa còn trà trộn vào các cuộc giao lưu của các lớp khác với vẻ đắc thắng khi ra đi và thảm bại khi quay trở về… Khi nghe Vũ kể chuyện này mà Nghi cười suốt cả buổi sáng. Cô còn phán, nếu cứ trẻ con như thế thì … còn lâu con gái mới ngó ngàng. Chẳng lẽ lại góp ý với mấy thằng khỏe như vâm ấy? Trong tình huống này, người thông minh thì nên … ngậm miệng thật chặt để mặc thời gian thực hiện chức năng của nó thôi!
Nghi lơ đãng đứng chống tay trên quầy, mắt nhìn mà như không nhìn hai cô gái đang chọn đồ ở phía ngoài. Trong cô vẫn còn niềm vui ngọt ngào của một buổi sáng tĩnh lặng bên Vũ. Bà Vân không có nhà nên cô có cảm giác như mình được tự do hoàn toàn, có thể đón nhận những tình cảm nồng nhiệt của Vũ mà không phải e dè, sợ sệt. Đã lâu lắm rồi, Nghi mới có cảm giác này… Cô đã già nua đi rất nhiều, và mệt mỏi lại là thứ cảm giác chủ đạo… Nhưng dù sao thì hàng ngày vẫn được gặp Vũ, nhìn và nghe Vũ nói…Chỉ cần như thế là đủ!
_ Bán hàng thế sao?
Nghi giật mình. Hoàng đứng trước mặt cô với ánh mắt như muốn dò hỏi xem trong đầu cô đang nghĩ gì. Nghi lờ đi, không nói. Hai cô bé đã chọn xong, gọi ơi ới. Nghi bước vội ra. Hoàng đứng lặng, nhìn theo, càng ngày càng thấy mình điên khùng… Bỏ một chức vụ quan trọng ở Tổng công ty để… cạnh tranh cái chức trưởng chi nhánh bé tẹo ở ngòai này, nhưng cuối cùng thì mọi hy sinh của anh cũng chẳng được người ta biết đến… Gần ba tháng nay, nếu không coi anh như người lạ thì Nghi lại xử sự như thể anh là một cậu chủ … đáng ghét. Thế mà không lúc nào là anh không thôi nghĩ về cô, tìm mọi cách để có thể rút ngắn khoảng cách, kể cả chuyện … chai lỳ ở ngoài cửa hàng là chuyện anh ghét cay ghét đắng trước đây!
Nghi tính tiền xong thì lại ghi ghi chép chép vào cuốn sổ tính công, làm như không biết có ai trong cửa hàng. Hoàng cười khẽ. Anh không điên khùng … mà cực kỳ điên khùng mới đúng!
_Chúng ta không thể là bạn sao? _ Hoàng đánh liều hỏi nhỏ. Nghi ngẩng lên, đôi mắt vẫn mang vẻ bằng lặng như thể không có gì làm nó mở to ngạc nhiên cả.
_ Tôi rất muốn kết bạn với em… từ rất lâu rồi!_ Hoàng tha thiết với ước mong bầu trời sao thăm thẳm kia có một chút xao động.
Nghi buông cái bút xuống, lạnh nhạt:
_ Tôi nghĩ mình không có cái diễm phúc ấy!
_ Thật ra … _ Hoàng nhếch môi chua chát_ Chính tôi mới không có diễm phúc chứ!
Anh xoay lưng, bước những bước chán nản ra ngoài. Nhưng được ba bước thì Nghi gọi lại, cô vẫn nói với giọng thản nhiên:
_ Ừm... anh chịu được thua thiệt không?
Hoàng quay lại, gánh nặng như được cất ra khỏi tim. Anh mỉm cười:
_ Bao nhiêu anh cũng chấp nhận hết!
_ Kể cả khi tôi yêu cầu anh những việc... vô lý?
_ Đúng... chỉ cần em không lạnh lùng với anh nữa!
Nghi gật đầu, coi như xong một thỏa thuận. Thật ra, nếu Hoàng biết toan tính trong đầu cô thì chắc cũng không thể tỏ ra vui mừng như bây giờ được. Nghi là một người tàn nhẫn... đấy là những gì anh đã nghi vào một thời điểm rất lâu sau đó! Click xem tập 21,22