Pages

Thiên Sứ Mùa Đông 21,22  

Posted by nt in

Tg: Tiêu Hà
PHẦN I

Tập 21
Vũ hầu như bận bịu suốt ngày vì phải tham gia vào công tác chuẩn bị cho lễ hội kỷ niệm ngày thành lập Đoàn của Khoa mình. Cậu chạỵ đôn chạy đáo tìm nhà tài trợ, tìm đạo diễn chương trình, rồi lại lo lựa chọn các tiết mục đặc sắc nhất … Cuối cùng việc gì cũng đến tay Vũ khiến cậu như con quay, không có thời gian để mà thở… Thời gian dành cho Nghi bị rút lại thành những phút ngắn ngủi ngắm nhìn cô ngủ trong khoảnh khắc của buổi sớm mai. Nhiều lúc nhớ mà chỉ có thể gọi điện, Vũ chỉ trực tung hê tất cả để chạy về gặp Nghi. May mà hai đứa còn ở chung nhà, nếu không thì… Vũ chẳng làm được gì ra hồn mất!
Hôm nay, Vũ đưa Nga đi thuê vài bộ đồ cho buổi biểu diễn vào buổi tối. Nga dẫn chương trình nên được các thành viên khác trong lớp nhiệt liệt ủng hộ thuê hai ba bộ váy … rực rỡ cho phù hợp với quy mô. Thật ra đó chỉ là lớp vỏ bọc chính đáng bên ngoài cho ý tưởng đen tối của cả đám con trai xấu tính. Nga xinh xắn thật nhưng lại toàn mặc những bộ đồ giản dị, không làm nổi bật ưu điểm của cô và cả bọn cũng đã … chán chán nhìn kiểu cổ điển rồi nên muốn Nga phá cách một chút … Nhưng cái trách nhiệm này lại đổ dồn lên vai Vũ khiến cậu đã bận lại càng bận hơn.
Dừng xe trước một shop thời trang lớn, Vũ quay sang Nga đang ngại ngùng nhìn vào trong. Cậu mỉm cười:
_ Mẹ Vũ hay đặt đồ ở đây… trông cũng được lắm!
_ Nhưng … tiền thuê chắc đắt?
_ Thì đâu mà chẳng có giá chung? _ Vũ trao xe cho nhân viên trông xe của cửa hàng, nhẹ nhàng_ Vào xem có bộ nào hợp không!
Nga gật đầu, hít một hơi thật sâu như đang cố sức tìm sự dũng cảm trong người. Vũ bật cười, đẩy cô đi vào trong.
Gian hàng rộng với 6 kệ hàng thẳng tắp, treo la liệt những chiếc áo xinh xắn. Nga chưa kịp quan sát hết thì một cô nhân viên xuất hiện ngay trước mắt, cười thật tươi:
_ Anh chị mua đồ đi! Hàng …
_ Có thể cho chúng tôi xem những bộ váy dành cho những buổi biểu diễn? _ Vũ nói ngay, rồi nháy mắt với Nga ý chừng nghe hết câu của cô gái thì cũng hết 10 phút! Nga che miệng cười khúc khích, cô đã bình tâm trở lại.
_Vâng… Anh chị theo tôi!
Cả hai đi theo cô gái sang một ngách rộng bên hông sau của cửa hàng. Ở đây bày những bộ váy tuyệt đẹp, hợp mốt và khá tinh tế. Cô gái lại mỉm cười, dịu dàng:
_ Anh chị cứ chọn đi ạ! Em sẽ đi gọi người phụ trách gian hàng này… Cô ấy sẽ tư vấn cho chị!
Vũ gật đầu. Cậu quay qua Nga, vờ như không hài lòng, cậu cau mày:
_ Sao Nga lại rụt rè thế? Chẳng phải con gái thường nhạy cảm với váy áo sao?
_ Nga … hình như Nga không hợp!
Vũ liếc mắt thật nhanh qua hai dãy hàng, lấy ngay một bộ váy liền màu ghi nhạt có những sọc trắng, ướm nhẹ lên người Nga, mỉm cười:
_ Thử bộ này xem!
Nga đỏ mặt đỡ lấy bộ váy, lơ ngơ không biết làm gì tiếp thì có một giọng nói vang lên từ đằng sau:
_Phòng thử đồ ở cuối kệ hàng này đấy ạ!
Cả hai cùng quay ra, cùng ngạc nhiên nhưng theo hai kiểu khác nhau. Nga thì sững sờ vì vẻ đẹp của cô gái, còn Vũ… không nhận biết được gì ngoài nỗi tức giận đang ngày một tăng lên trong người. Nghi cũng hoàn toàn bất ngờ khi nhìn thấy Vũ… Cô đã quá chủ quan không quan sát trước khi lên tiếng… bây giờ có quay đi cũng không cứu vãn được nữa! Cô nắm chặt tay, cố gắng giữ cho giọng mình lạnh nhạt:
_ Mời chị đi theo tôi!
_ Ở đằng kia Nga kìa! _ Vũ bất chợt khô khan lên tiếng_ Cô ở lại cho tôi hỏi chút!
Nghi nhìn thẳng vào mắt Vũ, lòng buồn lặng đi. Cô lại làm Vũ giận nữa rồi! Đã thề rằng không được làm gì khiến Vũ bị tổn thương thêm nữa… nhưng việc lừa dối này đã kéo dài, rất dài rồi…
Đợi Nga bước hẳn vào phía trong, Vũ mới bước lại gần Nghi, gần như giận dữ, nắm lấy tay cô, lắc mạnh:
_ Sao lại có chuyện này?
_ Nghi cũng có tự do của mình chứ? _ Nghi hất mặt lên, cau có_ Vũ muốn nhốt Nghi ở nhà mãi sao?
Buông tay Nghi ra, Vũ cười cay đắng:
_ Tưởng Nghi đã tin tưởng tôi rồi chứ? Không ngờ…
_ Nghi… xin lỗi! _ Nghi nắm nhẹ bàn tay Vũ, gục đầu lên vai cậu, gần như muốn khóc vì không thể nói sự thật_ Ở nhà buồn quá… Nghi muốn đi làm xem thế nào… cũng mới được có hai ba tuần thôi mà! Nếu … Vũ không muốn thì Nghi sẽ nghỉ!
Vũ ôm Nghi vào lòng, thật chặt. Hôn nhẹ lên vầng trán thanh thóat của Nghi, Vũ thương cô đến thắt lòng… Cậu đã “ bỏ quên” Nghi trong những thời gian này, tất bật ở những đâu đâu mà không hề hay biết người mình yêu thương nhất đang cô đơn! Nghi có bao giờ chịu được sự cô độc đâu?
Buông Nghi ra, Vũ mỉm cười:
_ Vũ chỉ luôn mong muốn dù làm gì Nghi cũng nhớ tới Vũ như Vũ luôn nhớ tới Nghi mà thôi… Lần sau đừng giấu Vũ như thế này, được không?
_ Ừm! _ Nghi gật đầu. Ánh mắt cô vô tình nhìn thấy cai dáng cao cao của Nga đang lúng túng bước ra. Nghi tự nhiên tách người ra xa, mỉm cười với cô bạn gái ấy:
_ Chị rất hợp với bộ đồ này!
Vũ nhíu mày. Không hiểu rõ ý định của Nghi nhưng cậu vẫn im lặng, đóng vai người khách xa lạ. Nga bối rối vén mái tóc dài ngang vai, gương mặt hồng hồng dễ thương. Vũ gật đầu, cười động viên:
_ Có gì ngại đâu Nga! Rồi Nga còn phải dẫn chương trình nữa mà!
_ Vậy thì cần thêm vài bộ nữa đấy ạ! _ Nghi nhanh nhẹn. Cô với lấy hai bộ đầm khác, màu trắng và xanh lam bước lại gần Nga. Nga lắc đầu:
_ Mình ngại mặc váy quá!
_ Chị mặc hợp lắm đấy! _ Nghi dịu dàng, cô ngắm nhìn Nga, nhận thấy ở cô gái có nét đẹp tri thức rất duyên dang. Cô lén nhìn lại phía sau, bắt gặp cái nhìn đăm đăm của Vũ… Không hiểu Vũ đang nhìn ai trong hai người? Trái tim Nghi nhói lên một nhịp, lần này là lần đầu tiên cô nghĩ đến chuyện mình thua kém bạn bè của Vũ, thua kém những cô gái bên cạnh Vũ … Và đến lúc nào đó, cô sẽ không còn tồn tại trong thế giới của Vũ nữa… Nghi cúi xuống, nén lòng lại bằng một sự cố gắng phi thường… Nga hơi ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó Nghi đã ngẩng lên, đôi mắt trong veo nhìn Nga động viên và mời mọc… Nga bẽn lẽn cầm hai bộ đồ đi vào trong phòng thử đồ. Nghi quay hẳn lại, nhỏ nhẹ:
_ Khi coi Nghi như một người xa lạ, Vũ thấy thế nào?
_ Vũ không thấy thế nào cả, vì dù như thế nào thì … Nghi vẫn luôn là của Vũ!
Nghi cười. Dù sao thì chúng ta vẫn chỉ là trẻ con, không thể lường trước được cuộc đời có những cạm bẫy và khó khăn gì. Tình yêu có nồng cháy, có mãnh liệt thì cũng sẽ phải lụi tàn trước một cơn mưa bão lớn mà thôi… Không có gì là tuyệt đối đâu Vũ à!

Tập 22
Nghi cho xe vào bãi đỗ rộng mênh mông ở khuôn viên trường Bách Khoa, vất vả lắm cô mới bước ra được đến con đường chính, ngỡ ngàng vì sự đông đúc và rộng lớn nơi đây… Cô thôi không chú ý đến xung quanh nữa, tập trung vào chuyện đi tìm hội trường C2 mà Vũ đã nhắc đi nhắc lại cả tối hôm qua.
Nghi mỉm cười, sải bước chân theo một tốp nam nữ đi phía trước. Cô đã nhận ra cô bạn gái của Vũ trong đám bạn trai ồn ào. Cô ấy mặc bộ váy màu vàng, rực rỡ nhưng e thẹn trước bao lời ca tụng xung quanh. Mái tóc dài đen nhánh buông xõa xuống bờ vai mảnh mai… Một vẻ đẹp tự nhiên ẩn dấu đó khiến Nghi có cảm giác mình sẽ ngửi thấy mùi bồ kết, mùi hoa bưởi nếu đi cạnh cô ấy… Cô ấy thật hợp với Vũ biết bao!
Nghi cúi xuống, dằn lòng lại để không rơi nước mắt. Thời gian của cô đã sắp đi đến giới hạn rồi… Đây có lẽ là kỷ niệm cuối cùng của hai đứa…
Nghi sựng người lại kịp thời khi thấy bóng đen sừng sững nước mặt. Giọng người con trai ồm ồm vang lên rối rít:
_ Xin lỗi … xin lỗi…
_ Nó cố ý đến bạn ơi! _ Có tiếng nói ở đám con trai phí trước vọng xuống.
Nghi ngẩng đầu lên, mỉm cười:
_ Có sao đâu! Cũng tại tôi mải nghĩ…
Nghi lách người bước qua người con trai đang đứng như trời trồng… Cậu ta cũng là một người bạn của Vũ. Có lẽ khác hòan tòan với đám bạn của cô… Sao đến bây giờ cô mới nhận ra khỏang cách này?

Vũ nhìn thấy đám bạn đang đủng đỉnh đi vào cửa, mấy thằng còn đang trêu nhau cái gì đó… Cậu sốt ruột đến phát bực cả người. Bao nhiêu là việc để mà làm, vậy mà có ai chịu giúp cậu đâu, tên nào tên nấy suốt ngày chỉ quanh quẩn bên Nga, hệt như trên trái đất này không còn con gái nữa vậy… Cậu toan “ lên lớp” một chặp thì điện thoại kêu ầm ĩ. Mất vài giây để định hình vị trí của điện thoại, Vũ như quên hết khi nhận ra số của Nghi… Đám bạn đã dừng lại bên cạnh, tự dưng im lặng để lắng nghe.
_ Đã tới rồi sao? Ừm … vậy đợi Vũ chút… Vũ tới liền đấy!
_ Bạn gái? _ Thiên tò mò… Nga suýt làm rơi mất bông hoa đang cầm trên tay.
Vũ nhìn sang đám bạn, mỉm cười:
_ Công việc cũng hòm hòm rồi. Các cậu hoàn tất giúp nhé, một lát tớ quay lại!
Hùng nắm chặt cánh tay Vũ, kéo lại với vẻ không khoan nhượng. Vũ phì cười:
_ Bạn gái tớ! Được chưa nào?
_ Ừm… đưa vào đây giới thiệu nhé?
_ Rồi có lúc mà!
Thiên buông tay Vũ ra, không kỳ kèo gì nữa. Cậu ta nhìn lại mấy đưa bạn, ngấm ngầm cười với nhau. Vũ đi ra, không hề để ý tới cô gái duy nhất trong nhóm đang phải cố gắng hết sức mình để ngăn cho nước mắt đừng rơi. Cả bọn nháy nhau lẳng lặng bỏ ra ngoài ngay sau đó, để lại … Cường “ trực chiến” … Hạnh phúc của người này đôi khi là mất mát của người kia, mình chỉ biết cảm thông chứ không thể nào đưa tay giúp đỡ được… Bản thân người trong cuộc phải tự hiểu rõ thất bại của mình để mà vượt qua… Cường dịu dàng đưa cho Nga chiếc khăn mùi xoa trắng, bởi nếu không thể nguôi ngoai thì ít ra Nga cũng biết có một người cũng đang khắc khoải như vậy… Nỗi đau được nhân đôi, có thể đau hơn nhưng mình sẽ không cô độc…
Vũ nhận ra Nghi ngay khi vừa nhìn xuống những hàng ghế, cậu nhảy hai bước một từ sân khấu xuống, bỏ qua những câu hỏi không có ý nghĩa lúc này, bước thật nhanh tới chỗ cô.
_ Đó là cô gái tớ vừa gặp lúc nãy ! _ Hùng kêu lên_ Đẹp như thiên sứ ấy!
Cả bọn im lặng, không nghi ngờ gì lời Hùng vừa nói.
_ Thằng này sao mà số nó may thế chứ?
Dĩ nhiên, cũng không ai phản đối, nhưng từng người một lảng dần đi. Hội trường ồn ào nào nhiệt nhưng dường như không thể chen ngang vào không gian của đôi trai gái tuyệt diệu kia. Vũ ngồi xuống, nắm chặt lấy tay Nghi, còn mắt thì không rời khỏi khuôn mặt vô cùng xinh đẹp của cô. Nghi chỉ cười, lắng nghe những gì Vũ đang nói một cách say sưa. Cô cố không để một tạp niệm nào len lỏi trong đầu mình, để tình yêu được tự do… Nghi yêu Vũ… yêu rất nhiều…
Nhưng có ai đó cần tới sự giúp đỡ của Vũ, và Nghi phải buông tay cậu ra, cố mỉm cười khi nhìn bóng Vũ mất hút dần sau những tấm lưng ở phía trước… Nghi nhìn xuống bàn tay mình, nước mắt rơi xuống không thể ngăn nổi…Bàn tay vừa rời khỏi tay Vũ đã lạnh giá đi rất nhanh…lạnh đến tận trái tim này…
Trên sâu khấu, chương trình đã bắt đầu. Nghi nhìn thấy cô bạn gái của Vũ, rực rỡ như một bông hoa vừa chớm nở. Nghi nghĩ đến những năm tháng sau này, bên cạnh Vũ cũng chỉ toàn là những cô gái như thế … Bất giác cô mỉm cười… Không làm sao cả! Những cô gái ấy tuyệt vời hơn cả tưởng tượng, Vũ sẽ lại yêu và quên hết những đau buồn đã diễn ra. Cô sẽ không bao giờ xuất hiện nữa … để Vũ được an lòng với hạnh phúc của mình… Quá khứ và cô sẽ chỉ còn là những vệt rất mờ, đôi khi không thể nhìn thấy được, trong cuộc đời đầy tươi đẹp của Vũ…
Đêm nay … chắc hẳn là một đêm rất dài…

This entry was posted at 3/22/2009 and is filed under . You can follow any responses to this entry through the comments feed .

0 Ý Kiến

Post a Comment