rêTg: Tiêu Hà
PHẦN II
Tập 1
Nhìn theo hướng chỉ tay của cô nhân viên Vũ nhận ra dáng ngồi uể oải của cậu bạn. Anh sải bước lại gần. Người bạn của anh đang ngửa cổ tu liền một hơi rồi đặt phịch lon bia xuống, không buồn tỏ thái độ dù đã thấy Vũ ở đằng xa.
Ngồi xuống ghế đối diện, Vũ cau mày:
_ Mới về mà đã chán thế này sao?
_ Chán quá! Thất vọng quá!
Vũ phì cười. Một nhân viên lại gần hỏi anh dùng gì rồi lễ phép đi ra sau khi nghe được thông tin mình muốn. Trước khi đi, cô ta còn liếc nhìn Vũ một cái, nửa ngạc nhiên, nửa thú vị. Người bạn của anh lên tiếng ngay:
_ Quán bình dân ông ạ!
_ Thì sao? _ Vũ thản nhiên hỏi lại.
_ Vì mày đang khoác trên người bộ cánh thượng lưu!
Vũ hơi chựng lại. Anh đang làm việc, nhận được điện thoại là phóng xe đến luôn, có kịp tạt qua nhà thay đồ đâu. Hơn nữa, anh cũng đâu ngờ rằng một Việt kiều mới về nước như Duy lại chọn chốn này để… nhậu nhẹt đâu!
_ Mà thôi! _ Duy khoát tay_ Tao đang chán đời đây!
_ Chưa tìm được cô bé đó à?
_ Chưa!
Nói xong Duy lại ngửa cổ tu nốt chỗ bia còn lại. Vũ dẹp mấy lon bia không vào một góc bàn để nhân viên đặt đồ ăn lên đó. Duy dường như đang chìm vào một cõi riêng tư, đôi mắt hơi nhíu lại, bàn tay hờ hững … bóp nhẹ cái lon rỗng.
Như quá quen thuộc với trạng thái đó của bạn, Vũ cầm đũa lên. Anh thấy đói thật sự! Bây giờ đã là 8 giờ tối, anh đã làm việc suốt từ trưa tới giờ, nếu Duy không gọi, có lẽ anh chưa thể rời khỏi bàn làm việc được.
Duy từ từ rời khỏi cõi mộng, chú ý vào người bạn đối diện đang ăn ngon lành như thể đã bị bỏ đói từ lâu. Duy bỗng thấy xót ruột, anh hỏi nhỏ:
_ Công việc vất vả lắm hả?
_ Cũng bình thường!_ Vũ ngước lên, rồi lại cúi xuống.
Duy nhăn mặt:
_ Vậy sao giờ chưa ăn?
_ Tao quên!
Định cằn nhằn thêm nhưng Duy chợt nhớ là mình đã nói khá nhiều về chuyện ăn uống này với Vũ trong rất nhiều năm qua. Vũ có tật một khi đam mê cái gì là không dứt ra được, quên luôn cả ăn và ngủ. Ở chung phòng với Vũ suốt 7 năm, anh như một người bạn đồng thời cũng là một bà bảo mẫu bất đắc dĩ… Mãi rồi cũng phải quen!
_ Thức ăn khá ngon!_ Vũ mỉm cười, uống một ngụm bia.
_ Thì bé Hoàng Mai giới thiệu mà!
Vũ gật gù. Ai chứ Hoàng Mai thì anh phải … khâm phục. Không một ai mà anh quen biết lại … sành ăn như Mai. Tất cả những món ngon của Hà Nội, những địa điểm … vừa ngon vừa rẻ đều đã được cô khám phá và cho điểm. Hồi mới sang, Mai hay kể về chúng khiến hai anh phải nhớ nhà mất mấy đêm!
_ Trước khi về, con bé dúi vào tay tao một danh sách dài dằng dặc những địa điểm nổi tiếng… sợ tao ăn uống không ra gì mà!
_ Có lẽ mày nên mua nhà đi!_ Vũ đề nghị với một giọng nghiêm túc_ Ổn định mới có thể tiếp tục đi tìm được chứ?
Nhắc đến vấn đề của mình, Duy lại thở dài. Anh về được hơn tuần, và hầu như dành toàn bộ thời gian đó đi tìm cô em gái ngày xưa. Nhưng chẳng khác nào tìm kim đáy bể cả. .. Cuối cùng anh chặc lưỡi:
_ Đành vậy chứ biết sao?
_ Về làm việc cho công ty tao trước đã? _ Vũ nháy mắt_ Đảm bảo nó nó cũng không đến nỗi nào đâu!
_ Phải dành nhiều ưu đãi cho tao, hiểu không?
Vũ chìa tay ra và mỉm cười. Duy cũng nắm lấy tay bạn , thật chặt. Tình bạn này đã được xây dựng cách đây 7 năm, nhưng tưởng như đã bắt đầu từ lâu hơn nữa… Duy tin Vũ như tin chính mình và Thương Vũ như thương một cậu em trai, dù anh chẳng hơn Vũ được mấy tháng tuổi… Vẻ trầm tư, lạnh nhạt của Vũ ngay từ đầu đã khiến anh tò mò và muốn tìm hiểu… Vì đâu người con trai giống như anh lại có cái vẻ đau buồn như thế chứ?
_ Có lẽ mày phải giúp tao thủ tục! _ Duy thôi hoài niệm về quá khứ, nghĩ ngay đến ngôi nhà mới của mình_ Thị trường nhà đất Việt Nam cộng với thủ tục công quyền … đến là sợ!
Vũ mỉm cười, gật đầu vẻ như đã hiểu hết những khó khăn ấy. Duy hầu như không còn bà con họ hàng gì ở đây mà lúc nào cũng có ý nghĩ là sẽ quay về… Có lẽ vì mối tình trẻ thơ nhưng sâu nặng đang ở đâu đó trên mảnh đất này chăng?
_ Ồ… dĩ nhiên! _ Duy nói như thể hiểu Vũ đang nghĩ gì_ Nhưng cũng không hoàn toàn là vậy… Tao luôn nhớ Việt Nam, luôn nhớ những ngày tháng ấu thơ ở đây… Nó tuyệt vời mà cũng rất nhiều… rất nhiều đau buồn!
Gương mặt Duy lại chìm đắm trong một màn sương mờ của ký ức giống như bao lần quay trở lại những ngày tháng ấy… Vũ để mấy cái bát đĩa ra xa, uống một ngụm bia, cố tách mình ra khỏi cái đám sương mờ ấy. Quá khứ ư? Đó là nỗi sợ hãi mang hình thù một giấc mơ ngọt ngào nhưng cũng đầy nước mắt… Bảy năm qua… đúng, 7 năm qua ít ra phải có những ý nghĩa nào đó chứ?
Sân bay náo nhiệt như phiên chợ ngày Tết, Duy đi đi lại lại trước hàng rào chắn, sốt ruột nhìn đồng hồ. Vũ đứng tựa người vào cột, mỉm cười khi thấy bạn như con cà cuống từ nãy giờ. Nói thật thì đã đến giờ máy bay hạ cánh đâu?
_ Nhưng tao muốn gặp Hoàng Mai quá!_ Duy quay lại, cáu lên như thể Vũ là nguyên nhân của mọi sự chậm chễ này_ Mình xa con bé đã hai tháng rồi còn gì?
Vũ gật đầu:
_ Biết thế nhưng sốt ruột ích gì? Máy bay nhanh hơn được chắc?
_ Mày nói đúng.
Duy ngồi phịch xuống cái ghế gần đấy, thểu não nhìn đồng hồ. Niềm mong ước gặp lại Hòang Mai không chỉ bắt nguồn từ tình yêu thương anh em ruột thịt mà còn là tình bạn bè thắm thiết bao nhiêu năm trời trên đất Mỹ. Bất giác, từ lâu lắm, Hoàng Mai đã là một phần cuộc sống của anh, giống như Vũ vậy. Nhưng Vũ thì điềm đạm hơn rất nhiều…
Máy bay vừa hạ cánh, Duy bật dậy ngay, tiến sát lại lối đi ra. Nhiều người đi đón cũng bủa lại, căng thẳng chờ đợi. Vũ vẫn không rời chỗ của mình, lặng lẽ quan sát. Từ bên trong, Hoàng Mai bước ra, một tay kéo xe chở đồ, một tay vẫy vẫy. Cả khuôn mặt cô bừng sáng niềm hạnh phúc vì được trở về, vì được gặp những người thân yêu.
Duy ôm cô vào lòng, ríu ra ríu rít nói những lời thương nhớ. Mai ứa nước mắt vì xúc động trên vai của Duy. Vũ đứng thẳng lên, mỉm cười nhìn cô bạn gái đã hai tháng không gặp. Cô không khác, nhưng lại có một cái gì mới lạ khi nhìn vào mắt anh. Mai bật khóc rất to, chạy lại ôm chầm lấy Vũ. Hai tháng qua, cô đã rất nhớ anh, nhớ vô cùng tận…
_ Mừng em trở về! _ Vũ nhỏ nhẹ, vỗ vỗ vào lưng Mai. Mai đã ngừng khóc, bá lấy cổ anh, dịu dàng.
_ Em rất nhớ anh!
_ Còn ông anh của em thì sao? _ Duy chen vào, vờ dằn dỗi_ Với anh thì chỉ là … ứa nước mắt thôi, còn với hắn … khóc tu tu… Bất công thế?
Mai buông Vũ ra, nhún vai:
_ Đời là vậy mà anh!
_ Cô … cô thật không thay đổi chút nào hết á! _ Duy kêu lên.
Cả ba bật cười, cùng đi ra khỏi sân bay. Trời bắt đầu chớm lạnh làm cái nắng thêm hanh hao vàng… Thế là cũng đã gần 7 năm trôi qua… Không buồn vui, không vướng bận… không một cái gì nữa có thể khiến tim mình rỉ máu. Vết thương liệu đã lành chưa nhỉ?
Tập 2.
_ Nếu em không đến rủ thì hai anh quên mất bữa trưa ấy nhỉ? _ Mai quay sang Vũ và Duy chì chiết. Cả ba đang đứng trước thang máy, chờ đến tầng của mình. Vũ thì nhún vai, còn Duy ra sức … nịnh đầm:
_ Anh biết thế nào em cũng đến nên cũng có ý chờ đó chứ?
_ Nhưng công ty của em cách hơi xa chỗ tụi anh đấy!_ Vũ lên tiếng vẻ không hài lòng_ Em cũng bận như bọn anh, không cần phải làm như thế này đâu.
Mai xịu mặt xuống khiến Duy phát hoảng. May vừa lúc thang máy đến, cơn giận dỗi của Mai cũng xẹt đi rất nhanh. Cô quàng lấy cánh tay Vũ, ngọt ngào:
_Đi ăn món ăn Nhật nhé? Tự dưng em thấy thèm thế chứ?
_ Có ai dám trái lệnh em thì chỉ anh với nhé? _ Vũ mỉm cười.
_ Không có ai trái lệnh … chỉ có người không thích làm theo lời thôi.
_ Duy phải không?
_ Sao lại tao? _ Duy kêu lên_ Anh lúc nào cũng chiều em hết phải không em gái? Vũ gắp lửa bỏ tay người đấy, em phải hiểu thế nghe?
Thang máy mở. Cả ba bước ra, Duy vẫn còn phân bua… Mai ngúng nguẩy vờ không tin. Bên cạnh cô, Vũ chỉ im lặng lắng nghe, thi thoảng trên môi anh điểm một nụ cười…
_ Em có thể kể ra hàng tá lần anh không làm theo lời yêu cầu dễ thương của em…
_ Vậy là em nhớ lầm rồi…
Lướt qua mắt Vũ là một dáng người quen thuộc… Anh quay phắt lại. Lẫn trong đám người đang đứng chờ thang máy, anh thấy mái tóc ấy , dáng người ấy… Tim anh nhói lên một cái, người lặng đi khiến Duy và Mai cũng ngừng luôn cả vụ tranh luận…
Bóng dáng ấy bước vào thang máy, mất hút… chỉ còn để lại một khoảng trống. Vũ lao nhanh tới, nhưng không kịp. Thang máy đã nhảy tới số 2. Gần như không điều khiển nổi mình, Vũ chạy tới cầu thang bộ, thật nhanh, thật cố sức để đuổi theo… Có phải cô ấy không? Có phải không?
_ Anh Vũ …
Vũ không nghe thấy gì ngoài tiếng tim mình đập cuồng loạn trong lồng ngực. Đầu anh lạnh buốt một cơn đau, nhưng đôi chân thì vẫn gấp gáp. Tầng hai không có ai và thang máy vẫn tiếp tục nhảy số. Tầng ba có một vài người nhưng không phải cô ấy… Thang máy vừa mới khép cửa. Tầng bốn… thì thang máy mở hẳn, không có một ai ở đó nữa cả…
Vũ dừng lại, thở dốc. Làm gì có cô ấy ở đây? Đã 7 năm rồi… 7 năm trôi qua nhưng chỉ cần thấy một bóng dáng mơ hồ như thế là anh lại lao theo như một bản năng không thể thay đổi được… kể cả khi ở trên đất Mỹ… Thật vô lý hết sức…
_ Anh Vũ…
Tiếng Mai rụt rè vang lên đằng sau. Vũ quay lại, cười nhợt nhạt. Hiện tại, đầu anh vẫn lạnh buốt một cơn đau, triền miên như bao năm qua…
_ Có chuyện gì thế? _ Duy hổn hển ở phía sau_ Gặp người quen sao?
Vũ đứng thẳng lên, hít thật sâu để lấy lại thăng bằng. Anh phẩy tay như không có gì đáng bận tâm cả. Mai nhìn Duy, và cả hai trao nhau cái nhìn lo lắng.
_ Đó là một người… tưởng rằng đã quên! _ Vũ lên tiếng phá vỡ sự im lặng đang bao trùm cả ba người.
_ Ắt hẳn là một người quan trọng?
_ Không!_ Vũ nhếch môi_ Chỉ là một người đáng phải quên mà thôi,
Mai Và Duy ngơ ngác vì … sự việc vừa xảy ra hoàn toàn không logic với câu nói của Vũ. Đáng phải quên nhưng chỉ thấy thóang qua đã lao theo?
_ Có đi ăn không? _ Vũ bước vào thang máy, vờ cáu với hai người bạn đang đứng lơ ngơ ở cửa.
_ Có chứ!
_ Ờ… dĩ nhiên.
Nếu như đã không muốn nhắc đến là người ta muốn quên… Mai liếc nhìn Vũ một cái, nén tiếng thở dài vào lòng. Cô sẽ không gợi lại bất kể điều gì cả để lòng Vũ luôn được thanh thản, dù cô có phải chịu dằn vặt suốt đời đi chăng nữa…
Cùng lúc sđó, tại phòng Maketing của công ty, Nghi đang tự pha cho mình một tách cà phê để lấy lại sự tỉnh táo. Cô vừa đi gặp khách hàng về và đã thông qua được buổi gặp chính thức giữa hai bên lãnh đạo.
_ Vất vả cho em quá!
Nghi quay ra, gặp nụ cười động viên của trưởng nhóm, bất giác Nghi thấy ấm lòng lại.
_ Không có gì đâu chị Loan!
_ Đã ăn gì chưa mà uống cà phê? _ Loan nhìn vào cốc cà phê đang bốc khói của Nghi, chê trách_ Em ham công tiếc việc quá chỉ khổ mình thôi. Đành rằng nhóm chúng ta sẽ được giám đốc khen, nhưng nhìn em chị thương lắm.
Nghi cười nhẹ. Đối với cô, nếu không có công việc này thì cuộc sống sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa cả… Nếu đầu óc không mệt nhoài thì biết làm sao quên?
_ Sắp tới có cuộc họp Hội đồng quản trị để chính thức bầu Quyền Tổng giám đốc lên Tổng giám đốc thực sự đấy…
_ Vậy à? _ Nghĩ uống một ngụm cà phê, hỏi cho có lệ.
_ Ừm. Giám đốc của chúng ta đã giao cho nhóm ta tổng hợp hình ảnh của Tổng giám đốc tạm thời hiện nay để làm một bản giới thiệu trước Hội đồng.
_ Em tưởng đó là việc của Ban thư ký?
_ Cũng không rõ lắm… Nhưng em làm được không?
Nghi buông cốc cà phê xuống, ngạc nhiên:
_ Em thì biết gì về Tổng giám đốc chứ?
_ Có tài liệu kèm theo mà!_ Loan dịu dàng_ Chị còn bận cái vụ với công ty Xuân Hồng nữa. Giúp chị được không?
Nghi mỉm cười gật đầu. Dù sao thì cô cũng cần có một công việc gì đó để làm vào hai ngày cuối tuần này.
_ Rồi em sẽ thích cho mà xem! _ Loan mỉm cười_ Tổng giám đốc là một người tuyệt vời đấy.
_ Những người tuyệt vời thì sẽ có những bà mẹ khắt khe!_ Nghi buột miệng nói.
Loan nhíu mày, vẻ không hiểu. Nhưng Nghi đã đỡ lấu tập tài liệu về Tổng giám đốc, bước lại bàn làm việc của mình. Cô không giở nó ran gay mà nhét vào trong chiếc túi của mình, công việc của ngày hôm nay cũng đủ bận rồi,
_ Không chỉ có nhân viên biết đến sếp của mình đâu… Hình như trong công ty có lệ rằng ai nhận chức Tổng giám đốc đều phải đến thăm các phòng ban, bộ phận của công ty đấy.
Nghi ngẩng đầu lên, gật đầu dù cô không quan tâm lắm tới vấn đề này. Loan thì vẫn mơ mộng nghĩ tới cuộc họp vào tuần sau, theo chị, có lẽ tuần sau là một tuần đầy những sự kiện đáng nhớ. Công ty sẽ được trẻ hóa từ cấp lãnh đạo trở đi… và nhân tài sẽ được trọng dụng, nên chị khuyên Nghi là cứ bình tĩnh, rồi sẽ có người thấy Nghi là một viên ngọc sáng.
“ Một viên ngọc sáng? Để làm gì?” _ Nghi đưa ý nghĩ đi xa một chút nhưng không được. Cô chẳng có mơ ước gì cả, chẳng có gì đáng bận tâm nữa… Cuộc sống của cô chỉ cần trôi đi lặng lẽ như thế này thôi…
_ Các cô đã làm xong vụ Hanmex chưa? _ Giám đốc Tùng đẩy cửa bước vào khiến Loan giật mình. Chị buông rơi chiếc bút, cau có:
_ Anh vẫn chưa sửa được cái tật sộc vào nhà người ta như thế à?
_ Tôi đang bận. Thế đã xong chưa?
Loan đánh mắt sang Nghi, tỏ ý cô không phải người phụ trách vụ ấy. Nghi đứng dậy, tập trung tài liệu, kèm theo bản dự thảo hợp đồng vừa mới làm xong. Cô nói:
_ Gần như hoàn tất rồi thưa giám đốc. Ngày 25 tháng này sẽ gặp mặt chính thức để tiến tới ký hợp đồng.
Giám đốc Tùng mỉm cười hài lòng:
_ Cô làm tốt lắm. Vụ này mà xong chắc chắn có thưởng lớn đấy.
Trao cho giám đốc tập tài liệu, Nghi quay trở lại với công việc ngay. Giám đốc Tùng dù hơi hẫng nhưng đã quen với thái độ đó nên quây sang Loan mà không hề phật lòng. Trong công ty Nghi làm việc hết mình nhưng không hòa đồng với anh chị em cùng hợp tác. Lúc đầu có rất nhiều người khó chịu, sau thì thấy cô cũng hiền lành, không có ý tranh đua với ai nên người ta cũng quen dần và bỏ qua thái độ xa cách đó. Ngay cả sếp trực tiếp cũng còn phải nhượng bộ chứ huống gì ai?
_ Em có về sớm không?_ Đang làm việc Loan ngẩng lên hỏi_ Thứ sáu rồi đấy.
_ Em sẽ về sớm!_ Nghi không ngẩng lên_ Cũng có việc.
Loan nhổm cả người dậy, tò mò:
_ Đi chơi à?
_ Em đi siêu thị mua ít đồ cho gia đình.
Loan xìu xuống. Cuộc sống đời tư của Nghi là một căn phòng bí mật mà khắp công ty ai cũng muốn mở cửa bước vào tìm hiểu. Người ta bàn tán xôn xao rằng Nghi có một ông chồng ghen dữ dội nên lúc nào cũng phải về nhà đúng giờ, không được lang thang với bạn đồng nghiệp dù chỉ là tiệc ăn mừng. Nhưng phỏng đóan đó bị bác bỏ khi có người đọc được tư liệu của Nghi trong hồ sơ nhân viên. Cô viết rất rõ ràng là còn độc thân. Thế là nảy sinh ra một ông bạn trai giữ người yêu như người ta giữ vàng… Cũng không đúng vì chẳng bao giờ thấy một bóng đàn ông nào chờ Nghi trước cổng công ty cả… Bao nhiêu giả định đặt ra và lần lượt bị phủ định. Vì thế mà có một cuộc thi ngấm ngầm được đặt ra, ai là người biết được đời tư của Nghi sẽ được một phần thưởng cực lớn, kèm theo sự kính nể vĩnh viễn của anh em… Phần thưởng hấp dẫn là thế, nhưng công việc lại khó như lên trời…
_ Em về sớm có được không? _ Nghi ngẩng lên.
_ Ừ, được chứ! Em cũng đã xong việc rồi còn gì?
_ Chị cần giúp gì không?
_ Thôi, của chị cũng sắp xong rồi.
Loan phẩy tay, dù gì thì cô cũng đã biết rằng hiện tại Nghi đang sống với gia đình. Hồ sơ nhân viên đã cho biết rằng cô được chuyển từ chi nhánh Thành phố Hồ Chí Minh ra cách đây 6 tháng. Phòng Maketing tưởng là một cô bé miền Nam sôi nổi, ngờ đâu lại là một cô bé Hà Nội gốc thâm trầm, dịu dàng.
Nhìn Nghi sắp gọn bàn làm việc, Loan không ngừng đặt ra những câu hỏi. Nghi như một nữ tu xinh đẹp nhưng lạnh lùng. Đàn ông con trai vây quanh cô nhiều như hoa nở mùa xuân, nhưng rồi cũng rút nhanh như… nước lũ… Một vài người kiên định bám trụ thì cũng bị “ nấm mốc” ăn mòn… Chẳng lẽ Nghi không hề quan tâm tới chuyện tình cảm nam nữ?
_ Em về nhé?
Loan giật mình nhưng cũng kịp gật đầu. Cô bắt gặp nụ cười mê hồn của Nghi, ngơ ngẩn mất vài giây. Phong thái của Nghi, không có gì đáng phàn nàn cả. Nhưng cô độc như thế mà chịu được sao?
Loan thở dài, cúi xuống tập tài liệu của mình. Chị quyết không nghĩ tới chuyện của Nghi nữa… Nghĩ thêm thì lại đau lòng mà thôi! Click xem tập 3,4
PHẦN II
Tập 1
Nhìn theo hướng chỉ tay của cô nhân viên Vũ nhận ra dáng ngồi uể oải của cậu bạn. Anh sải bước lại gần. Người bạn của anh đang ngửa cổ tu liền một hơi rồi đặt phịch lon bia xuống, không buồn tỏ thái độ dù đã thấy Vũ ở đằng xa.
Ngồi xuống ghế đối diện, Vũ cau mày:
_ Mới về mà đã chán thế này sao?
_ Chán quá! Thất vọng quá!
Vũ phì cười. Một nhân viên lại gần hỏi anh dùng gì rồi lễ phép đi ra sau khi nghe được thông tin mình muốn. Trước khi đi, cô ta còn liếc nhìn Vũ một cái, nửa ngạc nhiên, nửa thú vị. Người bạn của anh lên tiếng ngay:
_ Quán bình dân ông ạ!
_ Thì sao? _ Vũ thản nhiên hỏi lại.
_ Vì mày đang khoác trên người bộ cánh thượng lưu!
Vũ hơi chựng lại. Anh đang làm việc, nhận được điện thoại là phóng xe đến luôn, có kịp tạt qua nhà thay đồ đâu. Hơn nữa, anh cũng đâu ngờ rằng một Việt kiều mới về nước như Duy lại chọn chốn này để… nhậu nhẹt đâu!
_ Mà thôi! _ Duy khoát tay_ Tao đang chán đời đây!
_ Chưa tìm được cô bé đó à?
_ Chưa!
Nói xong Duy lại ngửa cổ tu nốt chỗ bia còn lại. Vũ dẹp mấy lon bia không vào một góc bàn để nhân viên đặt đồ ăn lên đó. Duy dường như đang chìm vào một cõi riêng tư, đôi mắt hơi nhíu lại, bàn tay hờ hững … bóp nhẹ cái lon rỗng.
Như quá quen thuộc với trạng thái đó của bạn, Vũ cầm đũa lên. Anh thấy đói thật sự! Bây giờ đã là 8 giờ tối, anh đã làm việc suốt từ trưa tới giờ, nếu Duy không gọi, có lẽ anh chưa thể rời khỏi bàn làm việc được.
Duy từ từ rời khỏi cõi mộng, chú ý vào người bạn đối diện đang ăn ngon lành như thể đã bị bỏ đói từ lâu. Duy bỗng thấy xót ruột, anh hỏi nhỏ:
_ Công việc vất vả lắm hả?
_ Cũng bình thường!_ Vũ ngước lên, rồi lại cúi xuống.
Duy nhăn mặt:
_ Vậy sao giờ chưa ăn?
_ Tao quên!
Định cằn nhằn thêm nhưng Duy chợt nhớ là mình đã nói khá nhiều về chuyện ăn uống này với Vũ trong rất nhiều năm qua. Vũ có tật một khi đam mê cái gì là không dứt ra được, quên luôn cả ăn và ngủ. Ở chung phòng với Vũ suốt 7 năm, anh như một người bạn đồng thời cũng là một bà bảo mẫu bất đắc dĩ… Mãi rồi cũng phải quen!
_ Thức ăn khá ngon!_ Vũ mỉm cười, uống một ngụm bia.
_ Thì bé Hoàng Mai giới thiệu mà!
Vũ gật gù. Ai chứ Hoàng Mai thì anh phải … khâm phục. Không một ai mà anh quen biết lại … sành ăn như Mai. Tất cả những món ngon của Hà Nội, những địa điểm … vừa ngon vừa rẻ đều đã được cô khám phá và cho điểm. Hồi mới sang, Mai hay kể về chúng khiến hai anh phải nhớ nhà mất mấy đêm!
_ Trước khi về, con bé dúi vào tay tao một danh sách dài dằng dặc những địa điểm nổi tiếng… sợ tao ăn uống không ra gì mà!
_ Có lẽ mày nên mua nhà đi!_ Vũ đề nghị với một giọng nghiêm túc_ Ổn định mới có thể tiếp tục đi tìm được chứ?
Nhắc đến vấn đề của mình, Duy lại thở dài. Anh về được hơn tuần, và hầu như dành toàn bộ thời gian đó đi tìm cô em gái ngày xưa. Nhưng chẳng khác nào tìm kim đáy bể cả. .. Cuối cùng anh chặc lưỡi:
_ Đành vậy chứ biết sao?
_ Về làm việc cho công ty tao trước đã? _ Vũ nháy mắt_ Đảm bảo nó nó cũng không đến nỗi nào đâu!
_ Phải dành nhiều ưu đãi cho tao, hiểu không?
Vũ chìa tay ra và mỉm cười. Duy cũng nắm lấy tay bạn , thật chặt. Tình bạn này đã được xây dựng cách đây 7 năm, nhưng tưởng như đã bắt đầu từ lâu hơn nữa… Duy tin Vũ như tin chính mình và Thương Vũ như thương một cậu em trai, dù anh chẳng hơn Vũ được mấy tháng tuổi… Vẻ trầm tư, lạnh nhạt của Vũ ngay từ đầu đã khiến anh tò mò và muốn tìm hiểu… Vì đâu người con trai giống như anh lại có cái vẻ đau buồn như thế chứ?
_ Có lẽ mày phải giúp tao thủ tục! _ Duy thôi hoài niệm về quá khứ, nghĩ ngay đến ngôi nhà mới của mình_ Thị trường nhà đất Việt Nam cộng với thủ tục công quyền … đến là sợ!
Vũ mỉm cười, gật đầu vẻ như đã hiểu hết những khó khăn ấy. Duy hầu như không còn bà con họ hàng gì ở đây mà lúc nào cũng có ý nghĩ là sẽ quay về… Có lẽ vì mối tình trẻ thơ nhưng sâu nặng đang ở đâu đó trên mảnh đất này chăng?
_ Ồ… dĩ nhiên! _ Duy nói như thể hiểu Vũ đang nghĩ gì_ Nhưng cũng không hoàn toàn là vậy… Tao luôn nhớ Việt Nam, luôn nhớ những ngày tháng ấu thơ ở đây… Nó tuyệt vời mà cũng rất nhiều… rất nhiều đau buồn!
Gương mặt Duy lại chìm đắm trong một màn sương mờ của ký ức giống như bao lần quay trở lại những ngày tháng ấy… Vũ để mấy cái bát đĩa ra xa, uống một ngụm bia, cố tách mình ra khỏi cái đám sương mờ ấy. Quá khứ ư? Đó là nỗi sợ hãi mang hình thù một giấc mơ ngọt ngào nhưng cũng đầy nước mắt… Bảy năm qua… đúng, 7 năm qua ít ra phải có những ý nghĩa nào đó chứ?
Sân bay náo nhiệt như phiên chợ ngày Tết, Duy đi đi lại lại trước hàng rào chắn, sốt ruột nhìn đồng hồ. Vũ đứng tựa người vào cột, mỉm cười khi thấy bạn như con cà cuống từ nãy giờ. Nói thật thì đã đến giờ máy bay hạ cánh đâu?
_ Nhưng tao muốn gặp Hoàng Mai quá!_ Duy quay lại, cáu lên như thể Vũ là nguyên nhân của mọi sự chậm chễ này_ Mình xa con bé đã hai tháng rồi còn gì?
Vũ gật đầu:
_ Biết thế nhưng sốt ruột ích gì? Máy bay nhanh hơn được chắc?
_ Mày nói đúng.
Duy ngồi phịch xuống cái ghế gần đấy, thểu não nhìn đồng hồ. Niềm mong ước gặp lại Hòang Mai không chỉ bắt nguồn từ tình yêu thương anh em ruột thịt mà còn là tình bạn bè thắm thiết bao nhiêu năm trời trên đất Mỹ. Bất giác, từ lâu lắm, Hoàng Mai đã là một phần cuộc sống của anh, giống như Vũ vậy. Nhưng Vũ thì điềm đạm hơn rất nhiều…
Máy bay vừa hạ cánh, Duy bật dậy ngay, tiến sát lại lối đi ra. Nhiều người đi đón cũng bủa lại, căng thẳng chờ đợi. Vũ vẫn không rời chỗ của mình, lặng lẽ quan sát. Từ bên trong, Hoàng Mai bước ra, một tay kéo xe chở đồ, một tay vẫy vẫy. Cả khuôn mặt cô bừng sáng niềm hạnh phúc vì được trở về, vì được gặp những người thân yêu.
Duy ôm cô vào lòng, ríu ra ríu rít nói những lời thương nhớ. Mai ứa nước mắt vì xúc động trên vai của Duy. Vũ đứng thẳng lên, mỉm cười nhìn cô bạn gái đã hai tháng không gặp. Cô không khác, nhưng lại có một cái gì mới lạ khi nhìn vào mắt anh. Mai bật khóc rất to, chạy lại ôm chầm lấy Vũ. Hai tháng qua, cô đã rất nhớ anh, nhớ vô cùng tận…
_ Mừng em trở về! _ Vũ nhỏ nhẹ, vỗ vỗ vào lưng Mai. Mai đã ngừng khóc, bá lấy cổ anh, dịu dàng.
_ Em rất nhớ anh!
_ Còn ông anh của em thì sao? _ Duy chen vào, vờ dằn dỗi_ Với anh thì chỉ là … ứa nước mắt thôi, còn với hắn … khóc tu tu… Bất công thế?
Mai buông Vũ ra, nhún vai:
_ Đời là vậy mà anh!
_ Cô … cô thật không thay đổi chút nào hết á! _ Duy kêu lên.
Cả ba bật cười, cùng đi ra khỏi sân bay. Trời bắt đầu chớm lạnh làm cái nắng thêm hanh hao vàng… Thế là cũng đã gần 7 năm trôi qua… Không buồn vui, không vướng bận… không một cái gì nữa có thể khiến tim mình rỉ máu. Vết thương liệu đã lành chưa nhỉ?
Tập 2.
_ Nếu em không đến rủ thì hai anh quên mất bữa trưa ấy nhỉ? _ Mai quay sang Vũ và Duy chì chiết. Cả ba đang đứng trước thang máy, chờ đến tầng của mình. Vũ thì nhún vai, còn Duy ra sức … nịnh đầm:
_ Anh biết thế nào em cũng đến nên cũng có ý chờ đó chứ?
_ Nhưng công ty của em cách hơi xa chỗ tụi anh đấy!_ Vũ lên tiếng vẻ không hài lòng_ Em cũng bận như bọn anh, không cần phải làm như thế này đâu.
Mai xịu mặt xuống khiến Duy phát hoảng. May vừa lúc thang máy đến, cơn giận dỗi của Mai cũng xẹt đi rất nhanh. Cô quàng lấy cánh tay Vũ, ngọt ngào:
_Đi ăn món ăn Nhật nhé? Tự dưng em thấy thèm thế chứ?
_ Có ai dám trái lệnh em thì chỉ anh với nhé? _ Vũ mỉm cười.
_ Không có ai trái lệnh … chỉ có người không thích làm theo lời thôi.
_ Duy phải không?
_ Sao lại tao? _ Duy kêu lên_ Anh lúc nào cũng chiều em hết phải không em gái? Vũ gắp lửa bỏ tay người đấy, em phải hiểu thế nghe?
Thang máy mở. Cả ba bước ra, Duy vẫn còn phân bua… Mai ngúng nguẩy vờ không tin. Bên cạnh cô, Vũ chỉ im lặng lắng nghe, thi thoảng trên môi anh điểm một nụ cười…
_ Em có thể kể ra hàng tá lần anh không làm theo lời yêu cầu dễ thương của em…
_ Vậy là em nhớ lầm rồi…
Lướt qua mắt Vũ là một dáng người quen thuộc… Anh quay phắt lại. Lẫn trong đám người đang đứng chờ thang máy, anh thấy mái tóc ấy , dáng người ấy… Tim anh nhói lên một cái, người lặng đi khiến Duy và Mai cũng ngừng luôn cả vụ tranh luận…
Bóng dáng ấy bước vào thang máy, mất hút… chỉ còn để lại một khoảng trống. Vũ lao nhanh tới, nhưng không kịp. Thang máy đã nhảy tới số 2. Gần như không điều khiển nổi mình, Vũ chạy tới cầu thang bộ, thật nhanh, thật cố sức để đuổi theo… Có phải cô ấy không? Có phải không?
_ Anh Vũ …
Vũ không nghe thấy gì ngoài tiếng tim mình đập cuồng loạn trong lồng ngực. Đầu anh lạnh buốt một cơn đau, nhưng đôi chân thì vẫn gấp gáp. Tầng hai không có ai và thang máy vẫn tiếp tục nhảy số. Tầng ba có một vài người nhưng không phải cô ấy… Thang máy vừa mới khép cửa. Tầng bốn… thì thang máy mở hẳn, không có một ai ở đó nữa cả…
Vũ dừng lại, thở dốc. Làm gì có cô ấy ở đây? Đã 7 năm rồi… 7 năm trôi qua nhưng chỉ cần thấy một bóng dáng mơ hồ như thế là anh lại lao theo như một bản năng không thể thay đổi được… kể cả khi ở trên đất Mỹ… Thật vô lý hết sức…
_ Anh Vũ…
Tiếng Mai rụt rè vang lên đằng sau. Vũ quay lại, cười nhợt nhạt. Hiện tại, đầu anh vẫn lạnh buốt một cơn đau, triền miên như bao năm qua…
_ Có chuyện gì thế? _ Duy hổn hển ở phía sau_ Gặp người quen sao?
Vũ đứng thẳng lên, hít thật sâu để lấy lại thăng bằng. Anh phẩy tay như không có gì đáng bận tâm cả. Mai nhìn Duy, và cả hai trao nhau cái nhìn lo lắng.
_ Đó là một người… tưởng rằng đã quên! _ Vũ lên tiếng phá vỡ sự im lặng đang bao trùm cả ba người.
_ Ắt hẳn là một người quan trọng?
_ Không!_ Vũ nhếch môi_ Chỉ là một người đáng phải quên mà thôi,
Mai Và Duy ngơ ngác vì … sự việc vừa xảy ra hoàn toàn không logic với câu nói của Vũ. Đáng phải quên nhưng chỉ thấy thóang qua đã lao theo?
_ Có đi ăn không? _ Vũ bước vào thang máy, vờ cáu với hai người bạn đang đứng lơ ngơ ở cửa.
_ Có chứ!
_ Ờ… dĩ nhiên.
Nếu như đã không muốn nhắc đến là người ta muốn quên… Mai liếc nhìn Vũ một cái, nén tiếng thở dài vào lòng. Cô sẽ không gợi lại bất kể điều gì cả để lòng Vũ luôn được thanh thản, dù cô có phải chịu dằn vặt suốt đời đi chăng nữa…
Cùng lúc sđó, tại phòng Maketing của công ty, Nghi đang tự pha cho mình một tách cà phê để lấy lại sự tỉnh táo. Cô vừa đi gặp khách hàng về và đã thông qua được buổi gặp chính thức giữa hai bên lãnh đạo.
_ Vất vả cho em quá!
Nghi quay ra, gặp nụ cười động viên của trưởng nhóm, bất giác Nghi thấy ấm lòng lại.
_ Không có gì đâu chị Loan!
_ Đã ăn gì chưa mà uống cà phê? _ Loan nhìn vào cốc cà phê đang bốc khói của Nghi, chê trách_ Em ham công tiếc việc quá chỉ khổ mình thôi. Đành rằng nhóm chúng ta sẽ được giám đốc khen, nhưng nhìn em chị thương lắm.
Nghi cười nhẹ. Đối với cô, nếu không có công việc này thì cuộc sống sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa cả… Nếu đầu óc không mệt nhoài thì biết làm sao quên?
_ Sắp tới có cuộc họp Hội đồng quản trị để chính thức bầu Quyền Tổng giám đốc lên Tổng giám đốc thực sự đấy…
_ Vậy à? _ Nghĩ uống một ngụm cà phê, hỏi cho có lệ.
_ Ừm. Giám đốc của chúng ta đã giao cho nhóm ta tổng hợp hình ảnh của Tổng giám đốc tạm thời hiện nay để làm một bản giới thiệu trước Hội đồng.
_ Em tưởng đó là việc của Ban thư ký?
_ Cũng không rõ lắm… Nhưng em làm được không?
Nghi buông cốc cà phê xuống, ngạc nhiên:
_ Em thì biết gì về Tổng giám đốc chứ?
_ Có tài liệu kèm theo mà!_ Loan dịu dàng_ Chị còn bận cái vụ với công ty Xuân Hồng nữa. Giúp chị được không?
Nghi mỉm cười gật đầu. Dù sao thì cô cũng cần có một công việc gì đó để làm vào hai ngày cuối tuần này.
_ Rồi em sẽ thích cho mà xem! _ Loan mỉm cười_ Tổng giám đốc là một người tuyệt vời đấy.
_ Những người tuyệt vời thì sẽ có những bà mẹ khắt khe!_ Nghi buột miệng nói.
Loan nhíu mày, vẻ không hiểu. Nhưng Nghi đã đỡ lấu tập tài liệu về Tổng giám đốc, bước lại bàn làm việc của mình. Cô không giở nó ran gay mà nhét vào trong chiếc túi của mình, công việc của ngày hôm nay cũng đủ bận rồi,
_ Không chỉ có nhân viên biết đến sếp của mình đâu… Hình như trong công ty có lệ rằng ai nhận chức Tổng giám đốc đều phải đến thăm các phòng ban, bộ phận của công ty đấy.
Nghi ngẩng đầu lên, gật đầu dù cô không quan tâm lắm tới vấn đề này. Loan thì vẫn mơ mộng nghĩ tới cuộc họp vào tuần sau, theo chị, có lẽ tuần sau là một tuần đầy những sự kiện đáng nhớ. Công ty sẽ được trẻ hóa từ cấp lãnh đạo trở đi… và nhân tài sẽ được trọng dụng, nên chị khuyên Nghi là cứ bình tĩnh, rồi sẽ có người thấy Nghi là một viên ngọc sáng.
“ Một viên ngọc sáng? Để làm gì?” _ Nghi đưa ý nghĩ đi xa một chút nhưng không được. Cô chẳng có mơ ước gì cả, chẳng có gì đáng bận tâm nữa… Cuộc sống của cô chỉ cần trôi đi lặng lẽ như thế này thôi…
_ Các cô đã làm xong vụ Hanmex chưa? _ Giám đốc Tùng đẩy cửa bước vào khiến Loan giật mình. Chị buông rơi chiếc bút, cau có:
_ Anh vẫn chưa sửa được cái tật sộc vào nhà người ta như thế à?
_ Tôi đang bận. Thế đã xong chưa?
Loan đánh mắt sang Nghi, tỏ ý cô không phải người phụ trách vụ ấy. Nghi đứng dậy, tập trung tài liệu, kèm theo bản dự thảo hợp đồng vừa mới làm xong. Cô nói:
_ Gần như hoàn tất rồi thưa giám đốc. Ngày 25 tháng này sẽ gặp mặt chính thức để tiến tới ký hợp đồng.
Giám đốc Tùng mỉm cười hài lòng:
_ Cô làm tốt lắm. Vụ này mà xong chắc chắn có thưởng lớn đấy.
Trao cho giám đốc tập tài liệu, Nghi quay trở lại với công việc ngay. Giám đốc Tùng dù hơi hẫng nhưng đã quen với thái độ đó nên quây sang Loan mà không hề phật lòng. Trong công ty Nghi làm việc hết mình nhưng không hòa đồng với anh chị em cùng hợp tác. Lúc đầu có rất nhiều người khó chịu, sau thì thấy cô cũng hiền lành, không có ý tranh đua với ai nên người ta cũng quen dần và bỏ qua thái độ xa cách đó. Ngay cả sếp trực tiếp cũng còn phải nhượng bộ chứ huống gì ai?
_ Em có về sớm không?_ Đang làm việc Loan ngẩng lên hỏi_ Thứ sáu rồi đấy.
_ Em sẽ về sớm!_ Nghi không ngẩng lên_ Cũng có việc.
Loan nhổm cả người dậy, tò mò:
_ Đi chơi à?
_ Em đi siêu thị mua ít đồ cho gia đình.
Loan xìu xuống. Cuộc sống đời tư của Nghi là một căn phòng bí mật mà khắp công ty ai cũng muốn mở cửa bước vào tìm hiểu. Người ta bàn tán xôn xao rằng Nghi có một ông chồng ghen dữ dội nên lúc nào cũng phải về nhà đúng giờ, không được lang thang với bạn đồng nghiệp dù chỉ là tiệc ăn mừng. Nhưng phỏng đóan đó bị bác bỏ khi có người đọc được tư liệu của Nghi trong hồ sơ nhân viên. Cô viết rất rõ ràng là còn độc thân. Thế là nảy sinh ra một ông bạn trai giữ người yêu như người ta giữ vàng… Cũng không đúng vì chẳng bao giờ thấy một bóng đàn ông nào chờ Nghi trước cổng công ty cả… Bao nhiêu giả định đặt ra và lần lượt bị phủ định. Vì thế mà có một cuộc thi ngấm ngầm được đặt ra, ai là người biết được đời tư của Nghi sẽ được một phần thưởng cực lớn, kèm theo sự kính nể vĩnh viễn của anh em… Phần thưởng hấp dẫn là thế, nhưng công việc lại khó như lên trời…
_ Em về sớm có được không? _ Nghi ngẩng lên.
_ Ừ, được chứ! Em cũng đã xong việc rồi còn gì?
_ Chị cần giúp gì không?
_ Thôi, của chị cũng sắp xong rồi.
Loan phẩy tay, dù gì thì cô cũng đã biết rằng hiện tại Nghi đang sống với gia đình. Hồ sơ nhân viên đã cho biết rằng cô được chuyển từ chi nhánh Thành phố Hồ Chí Minh ra cách đây 6 tháng. Phòng Maketing tưởng là một cô bé miền Nam sôi nổi, ngờ đâu lại là một cô bé Hà Nội gốc thâm trầm, dịu dàng.
Nhìn Nghi sắp gọn bàn làm việc, Loan không ngừng đặt ra những câu hỏi. Nghi như một nữ tu xinh đẹp nhưng lạnh lùng. Đàn ông con trai vây quanh cô nhiều như hoa nở mùa xuân, nhưng rồi cũng rút nhanh như… nước lũ… Một vài người kiên định bám trụ thì cũng bị “ nấm mốc” ăn mòn… Chẳng lẽ Nghi không hề quan tâm tới chuyện tình cảm nam nữ?
_ Em về nhé?
Loan giật mình nhưng cũng kịp gật đầu. Cô bắt gặp nụ cười mê hồn của Nghi, ngơ ngẩn mất vài giây. Phong thái của Nghi, không có gì đáng phàn nàn cả. Nhưng cô độc như thế mà chịu được sao?
Loan thở dài, cúi xuống tập tài liệu của mình. Chị quyết không nghĩ tới chuyện của Nghi nữa… Nghĩ thêm thì lại đau lòng mà thôi! Click xem tập 3,4
This entry was posted
at 3/22/2009
and is filed under
Truyện Dài Tuổi Học Trò ST
. You can follow any responses to this entry through the
comments feed
.