Pages

Thiên Sứ Mùa Đông II 11,12  

Posted by nt in

Tg: Tiêu Hà
PHẦN II

Tập 11
Duy đẩy cửa bước vào, suýt giật mình vì Mai ở đâu nhảy sổ ra, rối rít hỏi:

_ Chị ấy làm sao thế? Chị ấy khóc à?

Duy gạt tay Mai ra, đi vào trong phòng khác. Vũ ngồi im lìm với điếu thuốc trên tay. Duy hơi ngạc nhiên, nhìn bạn đầy nghi vấn. Khi Vũ hút thuốc là những lúc không làm chủ được mình...

Vũ cười nhẹ khi bắt gặp cái nhìn của Duy, anh dụi điếu thuốc vào cái gạt tàn sạch sẽ. Mai níu lấy cánh tay anh, cố gắng đạt được mục đích của mình bằng cách đưa ra những giả thiết khả dĩ nhất:

_ Hay là chuyện gia đình nhỉ? Hay trong công ty có ai đó bắt nạt chị ấy?

_ Thôi nào...

Duy ngồi xuống salông, uống một ngụm nước, rồi mới bắt đầu đáp ứng yêu cầu của Mai bằng cái giọng đều đều như đang giải thích một chuyện khách quan nào đó:

_ Cô ấy chỉ mệt! Anh đã đưa cô ấy về tận nhà, sau đó còn nói chuyện rất lâu nữa... Không có chuyện gì cả!

_ Nhưng... chị ấy bỏ ra ngoài...

_ Có lẽ bài hát đó là một kỷ niệm!_ Duy nhẹ nhàng nói. Vũ nhìn đi đâu đó rất xa xăm... Bàn tay anh nắm chặt lại...

_ Bài hát đó buồn quá mà... Em nghe cũng còn nao lòng nữa là...

Mai chép miệng, ngồi im trên ghế. Cô nghĩ tới những giọt nước mắt lóng lánh trên đôi mắt buồn lặng của Nghi mà đau lòng... Chẳng lẽ chị ấy có những nỗi đau không thể quên ư?

_ Về đây luôn à?

_ Ai? _ Mai giật mình, rồi gật đầu_ Em muốn biết tình hình chị Bống thế nào...nên bảo anh Vũ đưa qua đây chờ anh. Không ngờ lâu thế!

Vũ đứng dậy, lấy áo của anh và Mai đang nằm ngổn ngang trên ghế. Mai vội đứng lên theo, hấp tấp:

_ Sao lại về nhanh thế chứ? Em đã...

_ Muộn rồi!_ Vũ lạnh nhạt_ Anh đưa em về.

_ Ừ... em về đi. Anh muốn một mình!_ Duy phẩy tay, mệt mỏi gục đầu xuống thành ghế. Tâm trạng anh hỗn loạn kể từ khi thấy những giọt nước mắt ấy... Bống không phải là của ngày xưa nữa... Em đang trốn trong một vỏ ốc khóc lặng lẽ cho cuộc đời mình...Những năm vừa qua có hoàn toàn là bình lặng như em nói?

Mai đứng im, hết nhìn Duy rồi nhìn sang Vũ, nửa muốn ở lại, nửa lại muốn chạy theo Vũ. Cuối cùng, cô đặt tay nhẹ nhẹ lên vai Duy, rồi đi ra. Không hiểu sao cô lại thấy nhói lòng khi nhìn đôi vai lặng lẽ của Vũ... Anh ấy đang trở nên rất xa xôi... cô sẽ mất nếu như đứng lại...

Đưa Mai về rồi Vũ lái xe lang thang trong thành phố. Cuối cùng dừng lại trước ngôi nhà có cây đèn màu tím nhạt ngày xưa... Ngôi nhà chìm trong bóng đêm mà dường như đang thở... Cái cửa sổ với tấm rèm có những nét hoa văn tinh tế nhẹ nhẹ bay trong gió đêm... Nhưng không có ánh đèn... Không có Nghi ngày xưa...
Tại sao lại khóc khi nghe bài hát ấy? Tại sao lại bỏ chạy?
Chẳng phải em đã bỏ rơi tôi?

Đẩy cửa xe bước ra, Vũ hơi cười khi thấy đôi trai gái đứng bên nhau dưới ánh đèn vàng nhạt ... Cô gái hôn nhè nhẹ lên môi chàng trai, cười dịu dàng khi lách người ra khỏi vòng tay của người yêu... Nụ cười ấy giống hệt nụ cười chia tay lần cuối cùng khi em nắm tay người con gái khác... quay lưng bước đi...

Hình ảnh méo mó biến mất... Cột đèn trơ trọi cùng với nỗi đau nhói lòng...

Nước mắt của em cùng với trái tim tôi cùng với nỗi nhớ của tôi... cùng với tất cả nỗi oán hận... Vũ đập mạnh tay xuống chiếc xe. Tức giận vì bất lực. Tức giận vì đau đớn... Tức giận vì không thể quên... Và hơn hết là không thể đưa tay ra ôm Nghi vào lòng như đã hứa... Chẳng phải anh đã hứa là sẽ không phải để cô chờ một giây nào hết? Chẳng phải anh đã bảo cô đừng nghe bài hát đó nữa, không đúng với chúng ta đâu? Chẳng phải sao?

Tập 12
Thang máy mở, Vũ bước vào. Mắt anh chạm vào mắt Nghi, anh nở nụ cười xã giao. Nghi cũng vậy. Cô đứng dịch vào một chút, không nói gì. Nhưng hình ảnh tối hôm qua hiện lên trong đầu hai người như một nỗi ám ảnh còn nguyên vẹn... Nghi đã phải dùng hết sức để trang điểm sao cho vết thâm quầng vì khóc vì mất ngủ trên mắt không bị lộ ra... Còn Vũ, anh chọn cách đến muộn, sau khi đã tự trấn áp được bản thân mình... Không ngờ...
Chuông điện thoại reo. Nghi nhấc máy:
_ Alo, Nghi xin nghe ạ! Vâng, trưa nay ạ? Ăn trưa luôn ạ? Nếu vậy anh có thể xúc tiến luôn bản hợp đồng với công ty tôi? Vậy thì hẹn anh trưa nay...
Thang máy dừng. Nghi bước ra, nhưng Vũ đã kéo lại. Trong một khoảng khắc, tưởng như mọi xa cách biến mất... trái tim lại nguyên vẹn như xưa... Nhưng Vũ đã buông tay ra ngay, anh lạnh nhạt nói:
_ Hãy ghé qua chỗ Duy... Hôm qua, cô khiến cậu ta hoảng loạn lắm!
Nghi mỉm cười, khẽ gật đầu:
_ Tôi biết rồi... Cảm ơn anh!
Chỉ có thế... và hai người lại cách xa nhau. Một người ở trong thang máy với hàng nghìn, hàng vạn lần nỗi nhớ nhung bị bao bọc bởi lớp vỏ oán giận... Một người ở bên ngoài, nụ cười đọng trên môi lạnh lẽo... như một kẻ chiến thắng cô đơn...

_ Sao không vào phòng? _ Loan đứng ở đằng sau Nghi, tò mò.
Nghi nhìn chị, khe khẽ lắc đầu.
_ Sao hôm qua lại bỏ về?
_ Em mệt!
_ Làm mọi người mất vui đấy! Lúc nào cũng vẻ ta đây!_ Một cô gái trong đám Vịt trời nói móc ngay phía sau lưng hai chị em. Cô ta khẽ bĩu môi, đẩy cửa bước vào, giọng eo éo:
_ Vip phòng ta tới rồi này...
_ Thế cơ à?
Những giọng còn lại phụ họa...
_ Đến muộn quá không gặp được chàng rồi...
Nghi không nói gì, lẳng lặng đi vào bàn của mình... Đầu óc choáng váng như vừa uống rượu. Một nhành lan trắng ngan ngát đã nằm trên bàn. Nghi mỉm cười vu vơ...

Công việc hình như không suôn sẻ cho lắm khi động tới cái gì cũng hỏng hoặc là Nghi phải tự đi làm lại. Mấy cô gái trong phòng có thái độ bài xích ra mặt. Nghi lẳng lặng làm việc, bỏ ngoài tai những lời xách mé... Buổi trưa, anh chàng giám đốc công ty đối tác cố tình kéo dài công việc sang tận chiều bằng việc hỏi đủ thứ linh tinh, rồi đưa ra các yêu cầu, rồi lại hỏi... Khi về được đến công ty thì cô cũng gần như đuối sức, người ngần ngật như bị say sóng... Gặp Nghi ở cửa, Loan đã kêu ré lên:
_ Trời đất... Sao mặt mày tái mét thế này hả Nghi?
_ Có lẽ tại ... gió!_ Nghi cố sức trả lời cùng với nụ cười nhẹ. Cô lách người qua Loan, đi vào trong. Loan không yên tâm, chị theo Nghi vào, giữ tay cô lại:
_ Nếu mệt thì hãy về nghỉ đi...
_ Em không sao thật mà!_ Nghi hơi gắt. Nếu cô không làm việc thì cô sẽ phải làm gì để không phải nghĩ nữa? Làm thế nào để ngăn không cho bản thân chạy tới nơi ấy... gục đầu vào đôi vai ấy mà khóc? Làm thế nào chứ?
_ Chị không cần phải lo đâu!_ Cuối cùng Nghi quay lại, cười thật tươi.
Loan đỡ lo hơn. Chị buông Nghi ra, gật đầu khe khẽ trước khi xoay lưng bước ra ngoài.
" Sẽ không còn gì để lo lắng nữa... khi mình biết chắc rằng mình không thể quay lại..."
Nghi nhìn mông lung vào cành hoa mà Duy tặng sáng nay, lại nở một nụ cười nữa..." Lúc nào cũng phải mỉm cười đến nỗi khi buồn mình cũng chỉ biết cười mà thôi... Có lẽ nơi đây không phải là để sống... mà chỉ để lưu giữ mà thôi".
_ Đừng làm ra vẻ yếu đuối như thế! Có biết chướng lắm không?
Nghi ngẩng lên, không hề ngạc nhiên khi một vịt trời đang đứng khoanh tay trước bàn làm việc của cô, gương mặt là cả một sự thách thức và đe doạ.
_Tưởng mình xinh đẹp, yếu đuối là đã hay lắm sao?
_ Hãy để tôi yên nếu như chị muốn được yên ổn!_ Nghi tựa đầu vào thành ghế, bật cười_ Loè loẹt, hay thóc mách, chuyên môn yếu, hay đi làm muộn, lại là chuyên gia làm lộ thông tin cho đối thủ... từng đó đủ để tống khứ một ... của nợ ra khỏi căn phòng này đấy.
Vịt trời hơi lùi lại, tím cả mặt vì giận, nhưng đôi mắt thấy rõ sự hoang mang kinh ngạc. mấy vịt trời còn lại ngơ ngác vì phản ứng bất ngờ của Nghi. Nghi nhún vai, phẩy tay:
_ Vì vậy hãy để tôi yên... Tôi không thích nói nhiều lần đâu đấy... Giờ ra chỗ khác được rồi!
_ Mày... mày..
Một vịt trời kéo tay đồng bọn rút lui. Nghi đưa mắt nhìn hết một lượt các cô gái trong phòng, cười lạnh nhạt. Một bài học nho nhỏ cho đám con gái xấu tính ấy bớt cái miệng lại và biết tôn trọng sự riêng tư của người khác hơn... Kể ra, khiến mấy cô đó hoảng hồn cũng là một cách ... giảm stress hiệu quả tức thì ấy nhỉ? Nghi bật cười nho nhỏ... Lần này, nụ cười của cô không phải là gắng gượng nữa...


Sau đó, Nghi hầu như không phải nghe những lời thì thầm cố ý nữa. Cô có một buổi chiều yên lặng, nhưng không thoải mái... Sếp Tùng giao thêm việc mà không hề biết mình đang dần trở thành một " con ác quỷ bốc lột sức người". Nghi cố làm nốt hợp đồng với vị khách buổi trưa rồi mới tắt máy tính để về. Không ngờ, trong phòng đã không còn ai... Bên ngoài, Hà Nội đã lên đèn.
Cơn choáng váng khi đứng dậy làm Nghi suýt ngã. Cô phải bám vào thành bàn một lúc lâu mới có thể vượt qua được... Người như không còn sức để mà tiếp tục nữa...May mà hôm nay không hẹn với Duy.
Xuống được nhà xe dường như là một kỳ tích, Nghi lập cập tra khóa vào ổ. Trời lạnh, tay Nghi lạnh buốt, nhưng đầu thì như bốc hoả... Có lẽ bị cảm! Nghi suy nghĩ, tính toán xem mình còn đủ sức để về nhà hay không... Hôm nay hẹn với Cún về ăn cơm tối.
Cũng không phải là một việc khó khi điều khiển xe... Ngày xưa chẳng phải cô toàn lái xe bằng cảm tính khi trong người đã say ngật ngưỡng? Nghi khẽ lắc đầu khi suy nghĩ đi tới sự kiện đó... Xe dừng lại vì đèn đỏ...
Thêm một cơn choáng váng nữa, Nghi loạng choạng, phải đỡ xe bằng cả hai chân... Hình như những người xung quanh đang nhìn cô... Nghi không muốn thế... Sao người ta cứ phải soi mói mới sống được chứ? Hãy để tôi yên...
Tay Nghi siết chặt, và xe phóng đi... phía bên kia, một chiếc xe vượt đèn vàng trong sự nỗ lực... đâm ngang vào xe Nghi... Nghi ngã xuống, và những chiếc đèn tắt phụt... Click xem tập 13,14

This entry was posted at 3/22/2009 and is filed under . You can follow any responses to this entry through the comments feed .

0 Ý Kiến

Post a Comment