Tg: Tiêu Hà
PHẦN II
Tập 13
Vũ thấy Nghi ở phía trước khi xe đang dừng lại chờ đèn đỏ. Dáng vẻ cô đơn của cô tách biệt hẳn với những người xung quanh... Vũ như nhìn thấy vầng hào quang toả ra từ Nghi... Vẻ như cô ấy sắp bay lên trời... Cô ấy hoàn toàn thoát tục, không đoái hoài tới những con mắt xung quanh.. và cả anh nữa...
_ Trời... Không thấy thằng điên bên kia sao mà chạy vậy?
Tài xế kêu lên, Vũ giật mình... Nghi lao xe về phía trước... Và rồi cô ấy ngã xuống... Tưởng như hàng triệu triệu năm qua đi... một thứ ánh sáng chiếu rọi mọi thứ... Và Vũ nhận ra một điều Nghi là thiên sứ, luôn luôn là thiên sứ... Cô ấy sẽ đi... đi mãi... Đẩy mạnh cửa xe, Vũ lao ra... Không còn một ý nghĩ nào ngoài ý nghĩ phải kéo cô ấy trở lại... Cô ấy là của anh...
Đám đông sau một phen hốt hoảng, bắt đầu tụ lại... Vũ chạy rất nhanh, dường như không kịp thở... Không thấy gì ngoài gương mặt trắng xanh và đôi mắt nhắm nghiền của Nghi... Anh ôm cô vào lòng, thật chặt...
Có ai đó kéo tay anh... Vũ nhìn lại... Và người tài xế cương quyết đặt vào tay anh chìa khóa xe...
_ Cậu đưa cô ấy đến bệnh viện mau lên... Mọi việc ở đây tôi lo.
Như có một phép kỳ lạ nào đó, Vũ bế Nghi lại xe. Những người xung quanh níu chặt tên đi ẩu lại, mắng nhiếc và buộc tội... Một số người dạt xe ra để nhường đường...
Vũ đặt Nghi nằm trên ghế, kê đầu của cô lên trên đùi anh, rất cẩn thận rồi mới lái xe đi...
Tay anh nắm chặt tay cô... Cái lạnh từ tay Nghi thấm vào tim anh, giúp anh tỉnh táo trở lại...
Giờ thì anh đã hiểu... Anh có thể sống như bây giờ sau bao năm trời bởi vì anh biết một điều chắc chắn rằng Nghi vẫn còn đâu đó trong cuộc đời này... Sẽ có lúc anh tìm lại được cô, thấy cô cười hạnh phúc... Sẽ có lúc anh bước đằng sau cô, âm thầm bảo vệ cho tới tận cuối đời... Chứ không phải như thế này... Không phải sau bao năm anh trở về và cô nằm im lặng, không sức sống... Dù em có ở bên người khác cả đời đi chăng nữa... xin em đừng bỏ anh mà đi...
Cúi xuống hôn nhẹ vào bàn tay Nghi... đã có chút ấm áp... Trái tim đông cứng của anh bắt đầu tan chảy... Bấm còi inh ỏi để xin đường, Vũ len lỏi tìm khoảng trống để lách xe...
Tập 14
Bóng tối dường như đang bị lùi dần một cách rất nhanh chong.. Khoảng trắng tiếp nối, lạnh lẽo và đơn côi... Nghi gần như chới với giữa hai không gian liên tục thay nhau trong cái chớp mắt. Một cơn choáng dội lại, và Nghi mở mắt...
Cứ nghĩ rằng mình sẽ gặp một màu ghi sậm, thanh thản và ẩn chứa tình yêu... cứ nghĩ rằng sẽ thấy một đôi mắt dịu dàng...
Nhưng...
_ A, chị tỉnh rồi!
Tiếng nói thanh nhẹ của cô y tá giúp Nghi hoàn toàn trở về thực tại. Mùi thuốc và cái màu trắng lạnh ở xung quanh định hình một không gian quen thuộc đến mức không cần phải gọi tên. Trái tim Nghi đập thịch một cái... Quá hãi hùng khi biết mình đang ở đâu. Quá khứ chụp xuống người, đau đớn tựa như có kim châm... Hai người ấy đã từng ở đây... rồi ra đi vĩnh viễn!
_ Chị đang ở bệnh viện!_ Tưởng Nghi còn đang ngơ ngác, cô y tá giải thích_ Chồng chị đưa chị vào... Giờ anh ấy đang đi mua đồ ăn!
Chồng? Nghi nhìn cô y tá dò hỏi. Trông cô giống một thiếu phụ lắm hay sao nhỉ?
_Chị yên tâm. Tuy bị ngã xe nhưng không có vấn đề gì nghiêm trọng hết.
_ Thế sao tôi phải truyền nước?
Nghi nhìn cái đám dây lòng thòng từ trên cao xuống dưới cánh tay mình, hơi bực bội vì lời nói của cô y tá. Nhưng vì quá quen với các thái độ của bệnh nhân, cô ta chỉ cười nhẹ:
_ Vì chị bị suy nhược do thiếu ngủ, làm việc quá sức và bị sốt nhẹ!
Nghi nghĩ tới vụ tai nạn. Nếu bình thường chắc cô cũng tránh được, nhưng vì các lý do vừa mới liệt kê trên mà cuối cùng cô phải vào viện... Thế... cuối cùng ai là chồng cô?
_ Anh nhà chị chắc yêu chị lắm nhỉ?_ Cô y tá vừa kiểm tra ống truyền nước, vừa nói với vẻ mặt hơi ghen tỵ_ Anh ấy lao vào phòng cấp cứu như thể cả thế giới này sắp sụp đổ rồi... Bác sỹ bảo chị không sao nhưng anh ấy không tin, một mực nhờ bác sỹ xem lại... Và giờ thì bắt tôi phải ở đây không được đi đâu một bước, trước khi anh ấy quay về...Món cháo ở đây cũng khá ngon đấy!
Nghi đưa mắt nhìn lên trần nhà. Không nghĩ ra ai có thể lo cho mình được như thế. À, có thể là Duy...
Tiếng động ngoài cửa làm đứt mất mạch suy nghĩ của Nghi. Cô y tá quay ra, mỉm cười:
_ Chị ấy tỉnh rồi anh ạ!
_ Cảm ơn cô!
Nghi biết rằng trái tim mình lại đang run lên, đầu óc lại quay cuồng... Và cái giấc mơ sau cơn say rượu lại bắt đầu như thể không có gì là gián đoạn được...
_ Anh cho chị ấy ăn xong rồi uống thuốc này... Phải ở đây một đêm, mai mới xuất viện được.
_ Tôi biết rồi!
Cô y tá đi ra. Và hình dáng của Vũ thay vào đó, làm lu mờ khoảng không trắng lạnh. Mắt Vũ gặp mắt Nghi... mặt hồ vẫn tĩnh lặng...
_Thật may là cô không sao!_ Cuối cùng Vũ nói bằng chất giọng của một người khách qua đường dạt dào lòng nhân đạo.
_ Cảm ơn anh đã đưa tôi vào đây! Và... tôi đã tỉnh anh không...
_ Cô ăn một chút đi!_ Vũ ngắt lời Nghi_ Bác sỹ bảo sức khoẻ của cô bị suy nhược... Chẳng lẽ công việc vất vả thế sao?
Nghi ngước nhìn lên, nhưng Vũ đã quay ra phía tủ, đặt một túi lớn lên giường bên cạnh. Anh lấy ra một cặp lồng to, một cái bát tô và đôi đũa... Khi cặp lồng được mở ra, Nghi nghe mùi thơm của phở Huế ngào ngạt... Vậy là Vũ vẫn còn nhớ rằng cô không thể ăn được cháo!
Nghi hơi nhổm dậy nhưng gần như ngay lập tức bàn tay Vũ đã giữ cô lại. Anh không nói gì mà nhẹ nhàng đỡ lấy vai cô, nâng lên nhè nhẹ, đặt lại cái gối cẩn thận rồi mới để Nghi tựa vào. Anh kéo chiếc bàn tự động qua người Nghi, rồi đặt bát phở thơm lừng trước mặt Nghi.
_ Cô ăn đi không nguội hết bây giờ!
Vũ nhắc khi Nghi ngần ngừ cầm đũa không muốn ăn. Những cảm giác hỗn độn trong cô nghẹn cứng trong tim…
Tiếng nhạc quen thuộc vang lên, Nghi ngó xung quanh để tìm. Vũ mở tủ, lấy ra chiếc túi của cô.
_ Có lẽ vú Ba gọi!
Nghi ngẩng lên nhìn Vũ, tim ngừng đập. Anh cười nhẹ:
_ Lúc cô vẫn chưa tỉnh thì bác ấy gọi.
_ Anh nói sao?
_ Nói sự thật chứ sao?_ Vũ nhướng mắt_ Nhưng tốt nhất là vẫn giấu bé Cún phải không?
Âm sắc thờ ơ trong giọng nói của Vũ làm Nghi yên lòng. Cô nhận lấy chiếc điện thoại đang kiên nhẫn hát nho nhỏ.
_ Bác à… Vâng, cháu không sao. Không sao thật mà. Mai cháu về. Chỉ là ở bệnh viện truyền nước thôi!
Đặt điện thoại xuống bàn, Nghi cắm cúi ăn, dù chỉ như là đang ăn một thứ gì đó không mùi vị. Vũ ngồi bên kia giường, nhìn qua khung cửa sổ… Bên ngoài ánh điện vàng vọt chiếu sáng những con thiêu thân đang lao vào địa ngục với một niềm hân hoan.
Khi bác sỹ thật sự khẳng định Nghi không sao, anh mới hoàn toàn bình tĩnh được. Cô y tá gọi " chồng của bệnh nhân Nghi ra quầy đóng tiền viện phí" thì anh ớ người ra, lát sau trí nhớ mới hoạt động lại. Trong lúc cấp bách, người ta hỏi gì anh cũng ừ, kể cả chuyện " trên thiên đường" này. Nếu không có cái ngày ấy thì liệu bây giờ anh có ấm ớ thế này không?
Nhưng anh đã không được suy nghĩ thêm bởi người tài xế xuất hiện cùng với túi đồ của Nghi. Anh ta nói rằng đã gửi xe của Nghi cẩn thận, không hề có hỏng hóc gì. Cái tên đâm vào Nghi thì bị giữ lại đồn công an rồi. Việc này cũng đã không còn quan trong đối với anh và Nghi... Cuối cùng, cô ấy đã không bay lên trời... vẫn có thể tiếp tục được cùng cô ấy sống trong thế giới này!
Tiếng nhạc dạo của Endless Love vang lên trong túi xách của Nghi, lẽ dĩ nhiên anh là người nhận điện. Gần như choáng váng khi anh nghe thấy giọng của một đứa trẻ, trong trẻo và đáng yêu:
_ Mẹ ơi... Sao mẹ chưa về? Vú Ba bảo con gọi cho mẹ đấy...
Đất dưới chân như nứt ra, và anh bị hút vào vực thẳm...
_ Mẹ ... Alô ... mẹ ơi...
Thằng bé bắt đầu sụng sịu sợ hãi, Vũ tựa người vào tường... bắt lý trí phải mạnh mẽ:
_ Mẹ cháu không có ở đây...
_ Chú là ai?_ Giọng trong vắt như pha lê.
_ Chú là... bạn của mẹ cháu...Mẹ cháu có việc rất bận ở công ty, chưa thể về được ... Cho chú gặp vú Ba được không?
_ Nhưng Cún muốn gặp mẹ...
_ Thế ... Cún ăn cơm chưa?
_ Dạ, rồi.
_ Mẹ cũng phải đi ăn mà... Cho chú gặp...
_ Vú ơi ... bạn mẹ gặp này!
Bám chặt tay vào điện thoại. Bảy năm ... cho một sự thay đổi không thể tưởng tượng nổi? Làm thế nào ta có thể vượt qua? Click xem tập 15,16
This entry was posted
at 3/22/2009
and is filed under
Truyện Dài Tuổi Học Trò ST
. You can follow any responses to this entry through the
comments feed
.