Pages

Thiên Sứ Mùa Đông II 9,10  

Posted by nt in

Tg: Tiêu hà
PHẦN II

Tập 9
Nghi tới sớm nhất phòng, sắp xếp lại bàn làm việc, mở máy tính và ngồi chờ nó khởi động. Bên ngoài, bước chân hối hả cùng với tiếng chào hỏi rộn ràng. Nghi ngước mắt nhìn lên trần nhà… vô định không níu giữ nổi một ý nghĩ nào thành hồn… Lại bắt đầu một tuần nữa…

_ Tới sớm thế em?

Loan bước vào, cười thật tươi với Nghi khi đặt mũ bảo hiểm xuống bàn. Nghi ngồi thẳng dậy, đáp lời bằng một sự nỗ lực:

_ Không tắc đường chị ạ!

_ Những ngày cuối tuần không được nghỉ sao mà chẳng có sức sống thế em?_ Loan nhướng mắt_ Em có biết hôm nay có sự kiện gì không?

Và không để Nghi trả lời, các cô gái ở nhóm khác đã tới réo Loan ầm ĩ:

_ Chị Loan ơi, phải phòng mình sẽ đi liên hoan không?

_ Đi hát nữa hả chị?

_ Ngay tối nay?

_ Thật không vậy chị?

Ba cô rối rít vây lấy Loan, khiến niềm hân hoan lan nhanh khắp cả phòng. Nghi đã tập trung lại được, đưa mắt quan sát mấy cô. Ước gì có thể sống rực rỡ như thế nhỉ?

_ Các cô phải yên lặng thì tôi mới nói được chứ? _ Loan vờ nhăn mặt_ Trước tiên là phải cám ơn Nghi đã… Nhờ tài marketing của em mà hợp đồng thu lợi hàng tỷ đồng đã được ký kết… Và phòng chúng ta được thưởng nóng!

Một tràng pháo tay vang lên, Nghi mỉm cười, hướng ánh mắt vào mấy cô đồng nghiệp. Loan cao hứng:

_ Và giám đốc Tùng đã đặt tiệc rồi! Vỗ tay nào!

Cả đám lại vỗ tay. Giám đốc Tùng tới khi tiếng vỗ tay dứt và cả bọn lại được phen nhao nhao hỏi lấy hỏi để. Giám đốc Tùng gạt đi rất nhanh, tới chỗ Nghi, nở một nụ cười đậm đặc tính chuyên nghiệp. Nghi đứng dậy, nói ngay:

_ Được rồi, đó là trách nhiệm của em thôi…

_ Nhưng anh phải truyền lại lời của lãnh đạo…Và tối nay dù có bão thì em cũng không được trốn đâu đấy!

_ Em sẽ không trốn đâu! Dĩ nhiên rồi!

Nghi trấn an với mong muốn được yên thân ngay lúc này. Nhưng giám đốc Tùng vẫn cứ thao thao thêm một lúc nữa rồi mới chịu đi giải tán “ xóm vịt trời” ở góc phòng. Loan đặt một tập hồ sơ mới lên bàn của Nghi, nháy mắt:

_ Thêm một vụ nữa nhé!

_ Chị cứ để em!

_ Cuộc sống là những ngày vui như mấy cô kia kìa…

_Đó là một khái niệm mới mà em chưa thể “ tiêu hoá” được chị ạ!

Nghi trả lời vu vơ trong khi mắt đã nhìn sang màn hình vi tính. Loan muốn nói gì đó nữa nhưng chị đã ngăn mình lại, khẽ thở dài quay đi.

_ Tôi có thể vào không?

Loan ngẩng lên, giật mình vì Duy đang đứng trước mặt với nụ cười nửa như thân thiện, nửa lại như là thói quen. Chị bối rối mất mấy giây, nhưng khi giọng nói đã quay trở lại thì Duy đã chú ý sang nơi khác, và nụ cười của anh nở rộng, ấm áp như mặt trời…

_ Nghi!

Cả phòng im lặng khi Duy bước hai bước dài tới trước bàn Nghi, đặt một nhành hoa màu trắng tinh khiết nhưng lạ lùng lên tập hồ sơ Nghi đang đọc, anh dịu dàng:

_ Vẫn không đổi phải không?

_ Vâng!_ Nghi nâng cành hoa lên, mùi thơm dịu dịu thấm vào tận trái tim.

_Trưa đi ăn với anh nhé?

_Em có lịch rồi!_ Nghi vừa đặt cành hoa xuống, vừa mỉm cười.

_ Vậy tối thì sao?_ Duy hơi nhún vai làm bộ.

_ Cũng có lịch rồi!

_ Sao chứ?_ Duy nhướng mắt, rồi cúi xuống, thì thầm_ Cành hoa cũng không thay đổi được tình thế ... muộn màng của anh?

_ Nếu anh địch được với 15 người thì cứ việc!

Duy hiểu ra, mỉm cười, rồi anh hơi lùi lại, nói với vẻ bí hiểm:

_ Không nên tạo ra kẻ thù, phải không nhỉ? Nhất là khi ta cần nhiều đồng minh...

_ Và cũng không nên làm phật lòng sếp!_ Nghi nói thêm, cô vẫy vẫy tay_Anh về phòng làm việc đi.

_ Ừ!

Duy quay ra cười với cả phòng, rồi đi ra mà không hề biết rằng phía sau mình đang bùng nổ một cuộc chất vấn không khoan nhượng...


Đến tận khi cả phòng đã yên vị trên bàn tiệc rồi, Nghi vẫn còn bị những câu hỏi tò mò làm cho bực mình. Giám đốc Tùng phải can thiệp thì mấy cái miệng ấy mới chịu dừng. Nhưng Nghi đã gần như hết hứng thú, cô ăn lấy lệ, và chỉ chờ mong được về ngay lập tức.

_ Mặc kệ bọn họ em ạ, ăn mạnh lên!_ Loan gắp một gắp thức ăn cho Nghi, cười nhẹ_ Đừng có ý nghĩ trốn buổi tối nay đấy!

_ Em hơi mệt!

_ Đi hát thì vẫn cố được chứ? Dân Marketing mà... luôn luôn làm hài lòng đối phương...

Biết không thể thuyết phục được, Nghi chán nản nhìn xung quanh.Giữa ồn ào này sao vẫn luôn luôn cảm thây cô đơn?

Tập 10
Quán Karaoke cũng đã được đặt sẵn một phòng rộng, có sân khấu để mọi người biểu diễn. Và điều bất ngờ hơn nữa là sự gặp gỡ mà theo như lời của Duy và Tùng -" tình cờ quá đi!" _ đã diễn ra ở quầy tiếp tân của quán, các cô gái của phòng Marketing sung sướng không sao kể xiết khi gặp được Tổng giám đốc cùng cô bạn gái xinh đẹp, còn Duy thì tìm thấy Nghi và ngay lập tức bám lấy cô như thể chẳng còn ai tồn tại. Hai nhóm hợp thành một, cùng vào hát với nhau, coi như một buổi giao lưu lớn. Nghi chọn cho mình một góc khuất, Duy cũng ngồi xuống bên cạnh. Dù sao cũng gặp được cô bằng một sự nỗ lực lớn khi thuyết phục Vũ và Mai đi hát, Duy không bỏ lỡ cơ hội được.

Mai và Duy ngồi ở tít đầu kia của cái ghế hình vòng cung, được ánh đèn mờ ảo chiếu sáng. Mọi người ai cũng thấy sự tương xứng của hai người từ phong thái cho đến cách nói chuyện. Giám đốc Tùng ngồi bên cạnh, tiếp nước uống và cố gắng điều hành đám nhân viên của mình sao cho bớt kích động đi, nhưng dường như đó là sự cố gắng thất bại. Nhóm vịt trời xung phong hát trước với phong cách trẻ trung và có hiệu quả đôi chút khi tìm được sự chú ý của Mai. Cô vỗ tay tán thưởng, và thi thoảng nhún nhảy theo nhạc.

_ Em chọn bài nào nhỉ? _ Duy làm vẻ suy nghĩ_ Ngày xưa thì chẳng bao giờ thấy em hát...

_ Nhưng anh thì có đúng không?_ Nghi cười nhẹ_ Anh hát tặng em bài nào đó đi...

_ Dĩ nhiên rồi!_ Duy cười toe_ Anh đã tập rất kỹ trong suốt cả chiều nay đấy, dĩ nhiên là sau khi sắp xếp được...

_ Sự tình cờ này chứ gì?

_ Anh chỉ đang kiếm tìm đồng minh...

Nghi tựa đầu ra thành ghế, quay sang nhìn Duy, cười nhè nhẹ. Mái tóc suôn mềm hờ hững, gương mặt u buồn thuần khiết, cùng với nụ cười hiền lành, Nghi trở thành điểm nhấn duy nhất trong mắt Duy. Âm thanh ồn ào dường như chìm hẳn xuống, chỉ còn tiếng cười nhẹ của cô... Bao nhiêu năm rồi nhỉ? Bao nhiêu năm ta xa em... để bây giờ nỗi nhớ lại đầy thêm... kể cả khi ta ở bên em như thế này...

_ Tổng giám đốc hát một bài nhé?_ Tiếng một cô gái trong nhóm " vịt trời' vang lên ở trên sân khấu_ Chúng em rất mong đấy ạ!

_ Đúng rồi! Em với anh hát nhé? _ Mai níu tay Vũ, đề nghị_ Mấy bài ngày xưa tụi mình hay hát ấy? Nhé?

Nghi nhắm mắt lại, thì thầm với lòng mình rằng không sao cả...rằng ... tất cả đã là quá khứ rồi...

Nhưng Vũ đã không hát. Anh từ chối bằng cách chọn cho Mai một bài yêu thích, và nâng lon bia lên để khuyến khích. Mai vờ giận dỗi khi lên sâu khấu. Nhưng bài hát với vũ điệu quá hay nên cô đã nhập hồn vào ngay, và hát rất tình cảm.

_ Mệt quá hả Nghi? _ Loan nhoài sang hỏi nhỏ. Nghi mở mắt, khe khẽ lắc đầu.

_ Cô ấy có một thói quen là luôn nhắm mắt mỗi khi muốn che giấu một xúc cảm nào đấy!_ Duy bình thản trả lời_ Và chắc em không muốn nói ra đâu nhỉ?

_ Vâng!_ Nghi gật đầu không hề nghĩ tới cảm giác của đối phương. Và Duy cũng không hề phật lòng, anh vuốt nhẹ mái tóc cô, âu yếm như với một cô em gái nhỏ:

_ Bởi em chỉ cần có người bên cạnh lặng im là đủ... Luôn luôn là thế!

Mọi cảm xúc của Loan dừng lại, và bắt đầu được lý giải. Cuối cùng thì cũng có một người đàn ông hiểu được tâm tư của Nghi... hiểu một cách sâu sắc và tận cùng...

Mai xuống, cả đám vỗ tay và yêu cầu cô hát thêm bài nữa. Thật sự Mai có giọng hát rất tròn, mềm mượt như chính con người cô...Mai gần như hài lòng về ấn tượng mà mình mang lại cho mọi người. Cô ngồi xuống bên cạnh Duy, cầm lấy lon bia của anh, uống rất tự nhiên. Mấy cô gái bên ghế đối diện có vẻ như không hài lòng lắm. Họ bực tức ấn một bài hát, và ngay lập tức, nhạc dạo vang lên...

Nghi ngồi hẳn dậy, gần như hốt hoảng... Và ánh mắt cô chạm vào ánh mắt của Vũ, mọi cảm xúc gần như vỡ oà. Nghi đau đớn cả cõi lòng khi biết mình sẽ không thể ngăn nổi bản thân mình nếu giai điệu ấy tiếp tục vang lên...

_ A... bài hát ưa thích của mình!_ Loan la lên_ Ai đã chọn hộ vậy?

_ Chị lên hát đi... Chỉ có điều hơi buồn nhỉ?

_ Ừm...

Loan không để ý lắm khi cô đã bước lên sân khấu. Nghi úp mặt vào lòng bàn tay, giấu đôi mắt đã bắt đầu hoen nước...

" Hè sang thu tới... Và anh chưa đến... Khung trời trong lành một nỗi nhớ...

Vòng tay ấm áp

Nụ hôn đậm sâu

Mắt cười sao sáng

Làn tóc xoã...

Dòng sông đầy nắng... Bờ đê đầy gió... Anh gần mơ hồ như khói thuốc..."

Nghi đứng bật dậy, giấu mặt trong tóc, và giọng gần như thì thầm:

_ Em phải về... Em có việc...

Duy giữ tay cô lại, bắt cô nhìn anh. Và đôi mắt cô đẫm nước mắt...

_ Có chuyện gì thế? Chuyện gì vậy Nghi?

" Vì anh chưa đến... Ở đây mình em... Tình yêu chỉ mãi là giấc mơ... Nụ cười ánh sáng...Bờ môi biển sâu... Đời em ở đâu? Hay chỉ là giấc mơ?"
Nghi giằng tay mình ra khỏi bàn tay Duy, bước nhanh ra ngoài... Nước mắt khiến mọi thứ nhoè nhoẹt. Nhưng cô cứ lao ra ngoài, mặc kệ những cái va chạm đau điếng. Phía sau cô, tiếng Duy day dứt... Click xem tâp.11,12

This entry was posted at 3/22/2009 and is filed under . You can follow any responses to this entry through the comments feed .

0 Ý Kiến

Post a Comment