Pages

Thiên Sứ Mùa Đông II 3,4  

Posted by nt in

Tg: Tiêu Hà
Phần II

Tập 3
Nghi ngồi vào bàn làm việc dù là đã quá khuya. Tay cô chạm phải tập tài liệu về Tổng Giám đốc. Cô mỉm cười. Thế là tối nay, ngày mai và ngày kia không phải buồn chán nữa. Nhớ là mình chưa pha một tách cà phê, Nghi đứng dậy, thật nhẹ nhàng rời khỏi phòng và xuống lầu dưới. Mọi người trong nhà đã đi ngủ hết, cô không muốn làm họ thức giấc.
Hương vị cà phê sộc vào cánh mũi, đánh thức những cảm giác trong Nghi. Gần 7 năm sống trong Thành phố Hồ Chí Minh, thói quen dùng cà phê đã ngấm vào máu. Không có cà phê, Nghi cảm thấy trống vắng một vị gì đó khiến cô có cảm giác công việc không được suôn sẻ… Một thói quen xấu, biết thế, nhưng không thể bỏ được!
Đặt cốc cà phê xuống bàn, Nghi chăm chú nhìn vào tập tài liệu, mơ hồ có cảm giác khó chịu. Cô không quen biết vị Tổng giám đốc cao sang này, cũng chưa từng diện kiến… Vậy sao lại đau lòng? Nghi lắc nhẹ đầu, cố dằn lòng xuống, tay run run lật tờ bìa của tập tài liệu…
Hiện ra trước mắt cô, giống như trong mọi giấc mơ là gương mặt quen thuộc, đến mức Nghi phải ngửa mặt lên để hớp lấy không khí vì cảm giác khó thở… Nguyễn Đình Nhất Vũ! Nghi buông thõng tay, bất lực… Nước mắt không thể dừng lại được, chảy tràn xuống như đã từng chảy bao ngày qua, bao đêm qua… dằng dặc suốt 7 năm trời… Bức tường sơn vôi trắng trước mặt lại nhòa đi, mờ mờ trong đó là những mảnh ghép cuối cùng của những nỗi đau… Nghi thấy đó là buổi sáng của ngày sau đêm diễn ấy, cô đang ngồi trước mặt bà Vân, nhỏ bé và yếu ớt đến tội nghiệp…
<_>
Nghi nắm chặt tay lại để ngăn tiếng hét khan từ trong lồng ngực đang muốn bật tung ra. Đã tưởng mọi việc kết thúc rồi… kết thúc rồi mà… Nghi gục xuống bàn, nức nở nhưng không ra tiếng… Màn đêm ngoài kia đen thẫm và dày đặc khiến không khí như bị hút đi đâu hết… Nghi chìm dần vào một biển sóng mịt mờ nào đó… trái tim dường như đã ngừng hẳn lại… hai bàn tay buông xuôi… mặc kệ những con sóng tung trời trắng xóa kia…

Ở bên kia của thành phố cũng có một người vừa trải qua những giây phút đau dài như một đời người… Lướt nhìn qua những bản hồ sơ của nhân viên, Vũ đã đứng tim khi dừng lại gương mặt quen thuộc đến mức ám ảnh của Nghi… Đỗ Hoàng Hải Nghi! Vũ đập mạnh tay xuống bàn… Sao cô không biến mất mãi mãi đi chứ? Sao không biến đi… biến đi…
Cái bàn tựa như cũng đang run lên trước sự giận dữ tột cùng của Vũ… Anh nắm chặt tay, cố để đầu óc trống rỗng nhưng bất lực… Những lời nói cuối cùng của Nghi như những mũi khoan, xoáy vào đầu anh… buốt nhói!
Lần ấy, khi vừa mới bước vào phòng, anh đã nhìn thấy bức thư màu hồng nhạt của Nghi nằm lặng im trên mặt bàn. Thật buồn cười là anh còn tưởng cô đang chơi một trò mới… gửi thư cho người yêu dù hai người đang ở rất gần nhau! Nhưng khi đọc hết lá thư thì mọi ảo tưởng trở nên xám xịt, Vũ đã không kịp suy nghĩ, lao ngay xuống… trên tay vẫn là bức thư thơm dịu nhẹ!
_ Con đứng lại đó!_ Giọng bà Vân vang lên từ phòng khách_ Nó đã bỏ đi rồi. Tìm làm gì hả?
_ Nghi chỉ đang đùa thôi!_ Vũ gấp gáp_ Con đi tìm cô ấy!
Bà Vân cau mày, đứng bật dậy mà hét lên:
_ Con còn mê muội đến bao giờ? Nó đã đi theo cái thằng con trai nơi nó làm thêm rồi… Hừ… con tin cho lắm vào?
Vũ siết chặt bức thư, xoay chân bước thẳng ra ngoài, mặc cho bà Vân đứng như trời trồng trong nỗi tức giận điên cuồng…
Trong suốt quãng đường dằng dặc đến sân bay, Vũ đã tin như thể chưa từng tin như thế bao giờ, rằng Nghi đang ở đó đợi anh, chỉ đợi anh mà thôi… Anh không tin bất cứ điều gì nếu như không được nghe Nghi nói… Cô ấy đã chịu biết bao điều ấm ức khi bước chân vào nhà anh, vì thế… phải, có thể như thế…
Bỏ mặc chiếc xe ở trước cửa sân bay, Vũ lao như điên vào trong, cố giữ bình tĩnh để có thể đứng im quan sát xung quanh. Nhưng giữa đám đông hỗn độn không hề có bóng dáng thân quen!
Vũ định leo lên tầng trên để có thể nhìn rõ hơn, nhưng mắt anh chạm phải màu áo quen thuộc của Nghi ở cửa kiểm soát bên phải… Tim anh đập thình thịch…Chân tựa hồ như không thể đứng vững được nữa!
_ Nghi…
Giọng của Vũ mà tưởng như giọng của ai đó. Nhưng Nghi đã nghe thấy và quay lại. Trong đôi mắt cô là sự trống rỗng buồn thảm, cô mỉm cười. Bên cạnh cô, người thanh niên mà Vũ đã từng gặp một lần khi đi đón cô từ chỗ làm, anh ta quay ra, tay nắm lấy cánh tay Nghi như sở hữu.
Cố không tin vào những gì đã diễn ra trước mắt, Vũ đưa tay ra.
_ Mình về thôi Nghi!
_ Không được đâu!_ Nghi thở dài_ Chúng ta chỉ là những đứa trẻ quen được chiều chuộng theo ý thích… Nghi cần một sự che chở thật sự an toàn… Những tình cảm trẻ con của chúng ta, rồi sẽ… ừm … đã chết chìm trong cuộc đời đầy bon chen này …
Nghi níu lấy cánh tay của người kia một cách tin cậy, cô tỏ ra không quan tâm tới gương mặt xơ xác của Vũ, cười rất tươi:
_ Nghi chọn anh Hoàng … Vì vậy, xin Vũ hãy quên Nghi đi! Hãy … cho Nghi được tự do!
Hai tay nắm thật chặt, Vũ đứng chết lặng nhìn Nghi xoay lưng bước đi. Trên môi của cô vẫn đượm một nụ cười hạnh phúc… Đó là hình ảnh cuối cùng, sâu đậm nhất vẫn luôn luôn ám ảnh anh trong mọi giấc mơ, triền miên trong những ngày tháng lê thê trên đất khách quê người… Đến tận bây giờ, anh vẫn còn thấy mình đang đứng chơ vơ trong đám đông… nhìn một phần hồn của mình bước theo chân người khác!
Mệt mỏi, rời khỏi bàn làm việc, Vũ đi ra ban công. Không khí của đêm sộc vào buồng phổi khiến anh tỉnh táo dần ra… Anh nhìn sang ban công phòng bên cạnh, tưởng như có thể thấy nụ cười rất tươi của Nghi đang ở đó… Căn phòng ấy, kể từ khi về nước anh đã không hề đặt chân vào…Mẹ đã dọn dẹp và thay đổi lại nhưng dù thế nào thì cũng không thể xóa bỏ được phần ký ức ấy… Thời gian đã bất lực rồi sao?
Đứng lặng nhìn xuống sân nhà có những vệt sáng từ chiếc bóng đèn ở hiên hắt ra, Vũ như thấy một màn sương mờ mịt, không phân biệt nổi những thứ có ở trên sân được nữa. Vũ nhắm mắt lại… Anh mỉm cười. Không phải thời gian đã bất lực mà là chính anh đã …đầu hàng với chính tình cảm của mình… 7 năm qua cứ ôm mãi nỗi hận đắng chát trong lòng nên chẳng thể nào quên được… Bây giờ, mọi chuyện đã trở thành quá khứ, anh phải buông tay ra thôi! Có buông thì mới có thanh thản được…

Tập 4
Thứ hai, buổi họp Hội đồng quản trị diễn ra vào buổi sáng. Công ty nhộn nhạo hẳn lên vì các thành phần lãnh đạo quan trọng sẽ đến và có thể sẽ tham quan các ban, phòng. Loan bận đến nỗi chỉ kịp hỏi Nghi đã làm xong bài giới thiệu chưa rồi đi luôn. Nghi thì cố tập trung vào công việc nhưng có vẻ như không được thành công lắm vì những cái loa phát sóng bên cạnh, bàn luận về các nhà lãnh đạo trẻ của công ty. Tên của Vũ được nhắc đi nhắc lại nhiều lần với một sự tôn thờ gần như là thần thánh. Anh đã lấy được hai tấm bằng tiến sỹ ở nước ngoài mà chỉ trong có 7 năm… Thật quá là kỳ tài!
Đến giờ, Nghi rời khỏi phòng làm việc, đi từng bước chậm chạp đến phòng họp lớn. Dù thế nào thì cũng phải đối mặt quá khứ… với lỗi lầm cùng với sự phản bội… cả đời không thể rửa sạch được! Nghi hít một hơi thật sâu, ngồi xuống một cái ghế ở phòng ngoài, chờ đến lượt mình. Đến giữa buổi họp, chị Loan gọi Nghi vào. Trong phòng tối mờ mờ, chỉ có một thứ ánh sáng duy nhất phát ra từ chiếc đèn của máy chiếu. Nghi đứng phía sau lưng các vị lãnh đạo… Đó là một điều may mắn… Không ai trông thấy cô vì sự chú ý của họ đã tập trung ngay vào bài giới thiệu về Vũ vừa mới được mở ra. Nghi, không cần nhìn vào laptop cũng có thể nói vanh vách những điều đã được cô soạn đi soạn lại trong hai ngày cuối tuần qua. Bắt đầu là hình ảnh Vũ đăng quang trong cuộc thi Olympia và kết thúc là bức ảnh anh chụp chung với hai người bạn thân nhất. Nụ cười tự tin cuối cùng ấy khiến các vị lãnh đạo lão thành rất tán thưởng. Họ vỗ tay nhiệt liệt… còn Nghi, cô dịu dàng kết thúc:
_ Chúng tôi, toàn bộ nhân viên của Tổng công ty luôn luôn ủng hộ quyền Tổng giám đốc Nguyễn Đình Nhất Vũ! Xin cảm ơn đã lắng nghe.
Rồi cô rút lui trong thầm lặng…
Giọng nói đó, dù có lâu đến mấy cũng chẳng hề thay đổi! Vũ chìm hẳn vào suy nghĩ, cố không quay trở lại để tìm kiếm bóng hình cô. Có ai đó vỗ vai anh, và yêu cầu anh đứng lên phát biểu cảm tưởng. Vũ phải mất mấy giây để định thần lại. Anh đứng thẳng dậy, đưa mắt về phía cuối phòng. Đèn đã được bật sáng, và ở đó không còn ai nữa cả!...
Buổi họp kết thúc, Vũ chính thức nhận chức. Duy đón anh ở cửa phòng họp, giơ tay thật cao để anh đập tay của mình vào đó, cười tươi:
_ Chắc phải uống rượu ăn mừng rồi, Tổng giám đốc!
_ Còn một nghĩa vụ cuối cùng…_ Vũ thận trọng nói_ Tao phải đến thăm các phòng, ban!
_ Ừ, nhỉ? _ Duy nhăn mặt_ Vậy thì để đến tối vậy. Mình rủ em Mai luôn?
Vũ gật đầu, chia tay với Duy để nhập vào đoàn lãnh đạo cao cấp của Tổng công ty. Đoàn dừng ngay ở cửa phòng Marketing và nghe anh chàng trợ lý của Chủ tịch Hội đồng giới thiệu sơ qua thành tích khá nổi cộm của các nhân viên Marketing. Giám đốc Tùng nhanh nhẹn đi ra, bắt tay lần lượt từng người, không quên chúc mừng tân Tổng giám đốc. Vũ chỉ gật đầu chứ không nói gì. Anh đưa mắt quan sát khắp phòng và nhận ra những gương mặt căng thẳng lẫn vui mừng.
_ Mọi người cứ làm việc bình thường đi! _ Một người trong đoàn vừa cười vừa nói_ Chúng tôi rất vui vì thành tích mà các bạn đã đạt được và lần này chắc chắn có thưởng, phải không Tân Tổng giám đốc.
Vũ gật đầu:
_ Chắc chắn rồi!
Không có Nghi ở đây! Trong lòng Vũ nửa vui mừng, nửa thất vọng. Tùng đưa anh đi giới thiệu với từng người một. Khi dừng trước một chiếc bàn trống, Vũ nhận ra ngay đó là của Nghi… Bao giờ cũng có một con rùa bằng đá xanh chặn ở trên đống tài liệu!
_ Cô ấy có hẹn với khách hàng nên không thể ở lại đón tiếp! _ Tùng cười_ Tôi cũng không ngờ cô ấy lại có thể làm bài giới thiệu về Tổng giám đốc hay như thế … như thể cô ấy hiểu rõ về sếp vậy!
_ Ra là cô gái này à? _ Bố anh gật gù ở phía đằng sau_ Khá đấy!
Vũ xoay chân quay đi. Anh muốn chấm dứt ngay thứ tình cảm hỗn độn đang bừng bừng này lại. Mọi cái chẳng phải đã kết thúc rồi sao?
Giám đốc Tùng có vẻ băn khoăn nhưng không dám hỏi. Anh ngơ ngác dẫn cả đoàn đi ra, cố lục lại mọi hành động xem mình có làm điều gì không hài lòng hay Tổng giám đốc hay không… Khách quan mà nói, có gì sai sót đâu?
_ Cô có thấy … tôi sai gì không? _ Tùng hỏi Loan ngay sau khi thấy bóng người cuối cùng của đoàn khuất dạng.
Loan nhún vai:
_ Có vẻ là không… Ngay từ đầu tôi đã thấy Tổng giám đốc có vẻ … lạnh lùng ghê lắm rồi!
_ Vậy là không phải tôi! _ Tùng thở hắt ra.
_ Anh cũng biết sợ cơ à? _ Loan kéo dài giọng hơi mỉa mai. Tùng tốt tính nếu không tính đến cái tật tham vọng một cách thái quá.
_ Sợ chứ! Tôi vẫn là con người mà!
Tùng trả lời rồi quay đi. Loan hơi bĩu môi, nhìn vào màn hình máy tính của mình. Mấy cô gái ở bàn bên kia tụm lại, bàn tán xôn xao. Đây là lần đầu tiên họ thấy Tổng giám đốc trực tiếp như vậy, tim đập loạn xạ vì phong thái quá sức cuốn hút của anh. Loan hơi cười khi chợt nghĩ tới Nghi, không hiểu con bé sẽ nói gì về Tổng giám đốc đây nhỉ?

Không cần Vũ phải lên tiếng mà Mai đã tới đón anh từ rất sớm. Cô nói là muốn anh đưa đi ăn bằng chính ô tô của ngài Tân Tổng giám đốc, và nằng nặc bắt anh cầm lái. Cuối cùng Vũ cũng để cô thuyết phục, rời khỏi phòng làm việc sớm hơn 10 phút, dẫn cô xuống nhà xe. Vũ không thích đi ô tô vì nó khá là bất tiện vào những giờ tan tầm ở Hà Nội. Có khi phải chờ hàng tiếng mới nhích lên được chút ít … Nếu là xe máy thì anh có thể luợn lách dễ dàng hơn.
Vừa ngồi được vào trong ô tô, Vũ đã chết sững người vì dáng người phía trước. Đó là Nghi! Sau bao năm, đến lúc này anh mới được nhìn thấy cô… Tim Vũ đập thình thịch như trái tim một cậu bé mới biết yêu. Nghi lục tìm chìa khóa xe trong chiếc túi khá to đeo trên vai nên khuôn mặt cô gần như bị mái tóc che hết. Tóc Nghi sóng sánh đen mượt, không hề dài hay ngắn đi so với năm ấy… Nghi đã tìm được, ngẩng lên đưa mắt tìm kiếm…Vũ nắm chặt lấy vô_lăng…
_ Anh …
Mai kêu lên, cô nhoài người sang, xoay chìa khóa để khởi động máy. Vũ thoát khỏi cõi mơ, gật nhẹ đầu và cho xe chạy. Qua kính chiếu hậu, Vũ cũng thấy xe của Nghi đang chạy chầm chậm đằng sau.
Vậy đấy, sau 7 năm cô đã tìm thấy “ tự do” của mình chưa?
Đèn đỏ. Vô duyên vô cớ Nghi dừng ngay cạnh xe anh, nhưng thấp hơn một chút. Cô đeo kính màu xanh, không đeo khẩu trang nên Vũ có thể thấy trọn vẹn đôi môi hơi mím lại vẻ suy nghĩ, cái cằm thon nhỏ bướng bỉnh… Trái tim anh mệt nhoài nhưng đôi mắt anh không thể rời khỏi gương mặt cô… Ước gì đèn đỏ cứ bật mãi.
Nghi giật mình, hình như có điện thoại… Cô đã thay điện thoại khác, nhưng vẫn treo con rùa màu xanh nho nhỏ ở đầu điện thoại... Không khác mà lại khác quá nhiều! Những năm ấy… cô hạnh phúc lắm phải không?
Nghi bất giác cười rất tươi và gật đầu trước khi cúp máy. Và chính như thế, Vũ mới lấy lại bình tĩnh cho bản thân mình… Những câu nói và hình ảnh cuối cùng lại hiện ra, nhắc cho anh nhớ rằng mình đang ở mốc thời gian nào, và tình cảm của mình hiện nay ra sao…
Đèn xanh sáng trở lại. Vũ tăng tốc rất nhanh. Anh sẽ là người đi trước… và sẽ dứt bỏ được tất cả, giống như cô đã từng dứt bỏ để đi tìm tự do của mình… Click xem tập 5,6

This entry was posted at 3/22/2009 and is filed under . You can follow any responses to this entry through the comments feed .

0 Ý Kiến

Post a Comment