Pages

Thiên Sứ Mùa Đông II 15,16  

Posted by nt in

Tg: Tiêu Hà
PHẦN II

Tập 15
Anh ...

Nghi cảm thấy ngượng ngùng khi Vũ quay lại nhìn cô với đôi mắt thăm thẳm bình lặng. Cô nhận ra một điều hiển nhiên rằng quá khứ bây giờ chỉ thuộc về một mình cô mà thôi ... còn Vũ đã hoàn toàn xa lạ ...

_ Tôi đã không sao rồi. Cảm ơn anh ...và...

_ Cô là nhân viên của công ty tôi!_ Vũ cười nhẹ.

Và cũng là một điều hiển nhiên nữa là trái tim Nghi đã không còn có thể đau đớn thêm được nữa. Cô cũng cười đáp lại, thể hiện một sự cảm động có thể rõ ràng nhất của một nhân viên đang được cấp trên quan tâm.

Vũ đứng dậy, lấy cái bát phở mà Nghi đã bỏ ngang đi. Anh thu bàn lại, dịu dàng hỏi:

_ Cô có còn cảm thấy đau ở đâu không?

_ Tôi không sao cả!

Nghi thản nhiên nhìn đi nơi khác, không muốn bận tâm thêm nữa...Những đêm mất ngủ tràn ngập nước mắt dường như đã ở quá xa. Trái tim tê liệt, nhưng lý trí thì lại sáng rõ...

_ Cô có cần tôi báo cho Duy?

_ Để cho anh ấy lo cuống lên sao?_ Nghi nhìn thẳng vào mắt Vũ, lắc nhẹ đầu_ Dù sao tôi cũng đã không bị sao rồi...

Vũ cũng gật đầu. Anh trở lại giường phía bên kia, lại chìm vào cõi riêng của mình để có thể ngăn cản ước muốn điên cuồng đang hành hạ trái tim anh. Cô ấy đang ở rất gần... chung một căn phòng sau 7 năm tưởng như không thể gặp lại. Và cô ấy bình lặng thả cho quá khứ trôi đi...xa mãi.

Điện thoại của Vũ reo, anh rút nó ra từ túi áo và bước ra ngoài. Nghi tựa đầu vào thành giường, cười nhẹ. Không thể cứ hy vọng rằng cái điện thoại từng lưu giữ rất nhiều kỷ niệm của hai đứa vẫn còn ở bên cạnh Vũ ... Đó là một niềm hy vọng viển vông và vị kỷ. Ai là người đã phản bội nhỉ?

Vũ đi vào, trên tay anh là mấy quyển báo. Nghi mở mắt, lẳng lặng không nói gì.

_ Mệt rồi thì nằm xuống ... Cô cần nghỉ ngơi đấy!

_ Anh nên về!_ Cuối cùng Nghi nói, nhẹ nhưng dứt khoát_ Không có một ông sếp nào lại tốt bụng đến mức trông nom nhân viên mình cả đêm đâu. Tôi lại không muốn người ta dị nghị!

Thản nhiên ngồi xuống giường, và lật mấy trang báo, Vũ coi như không trước lời nói của Nghi. Đối mặt là một sự đau khổ và dằn vặt nhưng nếu như không đi ra khỏi đây... rời bỏ em một lần nữa thì liệu trái tim còn có thể biết đau?

_Nếu như sợ dị nghị ... thì tôi đã không ở đây!_ Vũ ngẩng lên dịu dàng_ Trước khi cô là nhân viên của tôi thì cô đã là ... em gái của người bạn mà tôi vô cùng yêu quý!

Khẽ chuồi người vào tấm chăn, Nghi nhắm mắt lại. Không còn gì để nói. Sự hiện hữu gần giống như là mơ... nhưng lại quá đau buồn... Muốn đưa tay chạm vào... muốn được oà khóc... muốn được trở lại ...

Nước mắt lăn xuống má, chạm môi ... mặn đắng. Nghi dúi mặt xuống gối ...

Tập 16
Mai níu lấy cánh tay Vũ, chút nữa thì bị cái xe đẩy hàng ở phía dưới xô ngã. Chủ nhân của chiếc xe ấy rối rít xin lỗi. Mai lắc nhẹ đầu để cho người đó yên tâm.

_ Đông thật!_ Quay lại nói với Vũ, Mai cười_ Lần sau sẽ cố đi sớm ... Chỉ tại nhà anh Duy hết đồ thôi!

Vũ gật đầu vẻ như không bận tâm lắm. Mắt anh đang chú ý tới cậu bé con ngồi trong xe đẩy hàng phía trước. Nó giữ một vẻ mặt nghiêm túc vì phải gánh trách nhiệm to lớn là trông những món hàng trong xe. Không có người lớn bên cạnh, và nó cũng không hề sợ hãi.

Sắp đến lượt xe hàng của cậu bé, nó đứng dậy, loay hoay không biết làm sao để có thể chất hàng lên bàn chuyển đồ. Cuối cùng thì ánh mắt nó chạm vào ánh mắt của Vũ, nó cười:

_ Chú giúp con được không ạ?

Vũ cũng cười đáp trả, bước lại gần:

_ Cháu muốn giúp gì nào?

_ Chú đặt mấy cái này lên bàn này ...

Thằng bé giải thích, nghiêm trang đến mức Mai phải phì cười. Vũ làm theo lời nó. Toàn là bánh kẹo và thạch rau câu.

_Vậy cháu có muốn ra không? Mà bố mẹ đâu rồi? _ Mai hỏi.

_ Chú bế cháu ra nhé?

_ Ừ.

Vũ gật đầu, bế nó ra bằng một tay. Nhưng anh không thả nó xuống mà giữ lại, hôn nhẹ vào má nó, thì thầm:

_ Sao lại đi một mình vậy?
_ Mẹ đi lấy thêm kẹo.

_Thằng bé đáng yêu quá!_ Mai nắm lấy cánh tay thằng bé, dịu dàng_ Cháu mấy tuổi rồi?

Nó nhìn Mai một cái, nhoẻn cười:

_ Cháu 5 tuổi ạ! Chú cho cháu xuống ...

_ Hay nó sợ ... bố nó ghen? _ Mai ngước nhìn Vũ, trêu chọc_ Tại anh giống giống một người bố đang nựng con lắm mà!

_ Không phải sợ!_ Thằng bé phản ứng_ Mẹ sẽ không thích ...

Mai cười ngất. Còn Vũ thì nựng má của nó một cách thích thú. Thằng bé dúi đầu vào vai anh, tự nhiên bật lên một tiếng reo vui:

_ Mẹ!

Cả Mai và Vũ cùng quay lại ... Nghi đang lách qua các xe đẩy hàng, trên tay là mấy gói M&M ... Cô nhìn thấy Vũ và Mai, gần như không tỏ ra ngạc nhiên, mà chỉ tập trung vào Cún. Thằng bé tụt xuống ngay, đứng ngay cạnh bàn thanh toán dù chỉ nhô được cái chỏm tóc. Nghi hơi cúi đầu để chào hai người quen, rồi đặt mấy gói kẹo lên bàn.

_ Chị ... đây là ...

Mai ấp úng kêu lên. Cô nghĩ tới Duy gần như ngay lập tức, và nỗi thương cảm cho anh trở thành nỗi giận dữ không thể chịu đựng được đối với Nghi. Chị ấy đã lừa dối Duy ... và tất cả mọi người khi tỏ ra mình là một trinh nữ ...

_Đây là mẹ cháu!_ Cún nhanh nhảu giới thiệu với vẻ tự hào bừng sáng.

Nghi nhìn thẳng vào mắt Mai, gật đầu. Mai bước lên, gay gắt:

_ Còn anh Duy thì sao? Sao chị có thể lừa dối anh ấy như thế?

_ Việc có một đứa con là lừa dối sao?_ Nghi cười nhẹ_ Anh Duy chắc sẽ không phản ứng gay gắt như em đâu, Mai nhỉ?

Mai quay đi, cố gắng kiềm chế cơn giận dữ. Vũ nhìn đứa bé, nửa như đang ghét bỏ, nửa lại thương yêu ...Anh đã bế nó trên tay, ôm hôn nó với tất cả niềm thú vị và thương yêu ... Bởi vì nó là con của Nghi, bởi vì ... Nghi yêu thương nó ...Bởi vì ...

_ Mẹ ơi ... Chú ấy giúp con xuống xe đấy!_ Cún nắm lấy tà váy của Nghi,lay lay. Nghi cúi xuống, mỉm cười với con:

_ Mẹ biết rồi ... Giờ ra kia chờ mẹ thanh toán nhé?

_ Dạ!

Cún gật đầu. Nó quay ra chào Vũ và Mai rồi mới bước sang bên kia.

_ Cô lo lắng cho anh Duy lắm à? Việc anh ấy có thêm một người cháu thì có gì là đáng lo đâu?

Mai điên người, cô quay phắt lại, trừng mắt. Nhưng bắt gặp nụ cười buồn dịu của Nghi, lòng cô dội lại ...

Nghi trả tiền rồi đi ra. Một tay cô xách đồ, tay kia dắt bé Cún. Hay mẹ con nói gì đó rất vui vẻ ... Justify FullVũ nhìn như bị thôi miên cho đến khi bóng hai mẹ con khuất dần ... Click xem tập 17,18

This entry was posted at 3/22/2009 and is filed under . You can follow any responses to this entry through the comments feed .

0 Ý Kiến

Post a Comment