Tg: Tiêu Hà
PHẦN II
Tập 17
Anh gọi điện cho Nghi mãi mà không thấy cô nhấc máy, sốt ruột, anh quyết định đến thăm cô ... và nhân tiện đưa cô sang nhà anh, cùng làm một bữa tiệc ngoài trời theo kế hoạch của Mai. Duy nghĩ tới gương mặt ngạc nhiên của Nghi, trong lòng hạnh phúc vô cùng. Đôi mắt sẽ mở to một chút, đôi môi hồng hơi nhếch lên ... và cô ấy cúi đầu xuống để cho mái tóc che gần hết gương mặt ... Đó là lúc cô ấy ngạc nhiên ...
Cổng nhà Nghi khoá, và phía trong nhà không có một biểu hiện gì của một ngôi nhà đang có chủ. Anh dựng xe bên cạnh bờ tường bị che gần hết bởi vô số thân cây hoa Tigôn. Đi một lượt để nhòm qua khe cổng sắt sơn xanh nhạt, Duy dừng lại bên cạnh xe, tựa đầu vào thành tường, ngẩng lên ngắm nhìn những bông hoa Tigôn nhỏ xíu đang rung rinh. Chờ đợi một người nào đó có cảm giác thi vị như thế này sao? Duy mỉm cười nhẹ ... Lần đầu tiên thời gian trở thành một điều kỳ diệu, và niềm cảm xúc tựa như có cánh và mang màu hồng nhạt ...Anh đang đứng ở đây, ngôi nhà có người con gái tuyệt vời nhất trên thế gian này ... và chờ để được ngắm nhìn nụ cười dịu nhẹ, thân ái chỉ dành cho duy nhất mình anh ... Điều đó thật tuyệt vời biết bao nhiêu...
Nắng buổi chiều mùa đông rải nhẹ trên đường một lớp ánh bạc. Người qua đường cũng trở nên thơ mộng và đáng yêu. Một vài cô bé đi qua, khúc khích cười. Duy cũng cười đáp trả. Anh đang vui, và không có lý do gì mà lại không cho cả thế giới này biết điều đó...
Phía cuối đường, nơi bắt đầu của những vệt nắng, bóng dáng như thiên thần của Nghi xuất hiện ... Mái tóc xoã bay nhẹ theo gió... tưởng như đang toả ra ánh nắng... Và cô ấy mỉm cười ...
Duy bước hẳn ra lề đường, chờ đợi cùng với một nụ cười trên môi ... Nghi cũng đã nhận ra Duy, nụ cười của cô đọng lại...
Duy kịp nhìn thấy cái dáng nhỏ xíu đang ôm chặt lấy eo Nghi từ phía sau. Anh nghe tim đánh thịch một cái ... Không suy nghĩ...
_ Mẹ ... đến nhà rồi!
Thằng bé cất giọng trong trẻo khi Nghi vừa dừng lại. Nó nhìn thấy Duy, cười tươi:
_ Có khách mẹ ạ!
_ Con chào bác Duy đi! _ Nghi quay lại, dịu dàng bế đứa trẻ xuống, đặt nó bên cạnh Duy. Buồn cười là thằng bé chỉ có cao hơn đầu gối anh, nhưng nó ra sức ngẩng lên, ngoan ngoãn:
_ Cháu là Cún ... Cháu chào bác Duy!
Duy ngồi hẳn xuống để không làm cái cổ nhỏ bé của Cún phải mỏi thêm. Anh chìa tay ra, mỉm cười:
_ Bác Duy chào Cún! Bác cháu mình bắt tay nào!
Cún đặt bàn tay mũm mĩm của nó vào lòng tay Duy. Anh kéo nhẹ nó vào lòng, hôn lên má nó một cái thật kêu ... Anh biết là trái tim mình đang rơi tự do ... nhưng thằng bé là tình yêu của Nghi ... cũng là tình yêu của anh. Dù thế nào thì cũng không nghĩ nữa...
_Anh chờ em lâu chưa?_ Nghi hỏi khi cả ba đã ngồi ở phòng khách nhà Nghi. Căn phòng nhỏ nhưng ấm cúng và được bài trí theo kiểu giản đơn gần như là sơ sài. Bộ bàn ghế bằng mây, có mấy chiếc gối ngồi màu đỏ rực được thêu những hoa văn dân gian ngộ nghĩnh. Trên bàn bày một bát hoa với những bông hoa cúc vàng nhẹ nhàng trên mặt nước xanh biếc... Gần chân cầu thang có đặt một tấm phù điêu lớn bằng gốm nung hình những cô gái chăm-pa đang nhảy múa... Phía sau chắc chắn là một bình hoa lớn, cắm những cành hoa hoa khô được sơn trắng...
Nghi đặt hai cốc nước cam xuống trước mặt hai bác cháu, động viên Cún bằng ánh mắt, còn cô chờ đợi câu trả lời từ Duy. Anh bắt chước Cún, tu một ngụm nước, mỉm cười:
_ Nước cam ngon nhỉ?
_ Vâng!_ Cún gật đầu. Nghi cười.
_ Thế có bao nhiêu người ở đây?
_ Ba.
Duy nhìn Nghi, bắt mình phải điềm tĩnh.
_ Em, Cún và Vú Ba.
_ Còn ...
_ Con không có ba!_ Cún cười, nói xen vào_ Con chỉ cần mẹ thôi mà.
_ Ai dạy nó nói thế chứ? _ Duy vờ nhăn mặt, quyết phải thẩm định chính xác thông tin đó bằng cách nhìn thẳng vào mắt Nghi, dù trái tim đang phản đối dữ dội ... Nếu như không phải như thế thì ... sẽ phải làm sao?
_ Nó nói đúng đấy ...Em không có chồng!
Giọng Nghi không đượm một chút tình cảm gì. Duy gần như đã đứng vững trở lại ...Anh nhìn xuống Cún, tình cảm thương yêu tự nhiên nảy nở trong tim, khiến anh có cảm giác như chính mình là cha của đứa nhỏ, lâu ngày quá mới gặp lại. Thằng bé cũng nhìn anh và cười. Nụ cười của nó phảng phất nụ cười tươi rói của Nghi của những năm về trước khi mà anh tình cờ bắt gặp trong một bức ảnh đã cũ...Mãi mãi ... Nghi là như thế, tồn tại trong anh với một sự trinh bạch thuần khiết. Và trái tim anh biết một điều hiển nhiên rằng vĩnh viễn anh không thể rời xa cô được nữa...
Tập 18
_ Anh ở đâu mà không chịu nghe máy vậy?_ Mai hỏi ngay khi vừa mở cổng cho Duy vào. Duy chỉ cười nhẹ, đẩy xe vào trong.
Với tâm trạng nằng nặng, Mai cũng không cố hỏi cho bằng được như mọi khi nữa. Cô lặng lẽ đóng cổng lại, đi chầm chậm phía sau Duy. Không hiểu sao cô có cảm tưởng anh mình đang chống chọi với một nỗi đau rất lớn, khiến đôi vai kiêu hãnh phải trĩu nặng... Có khi nào? Mai nhớ tới thằng bé con dễ yêu của Nghi, thoảng qua một nỗi buồn dìu dịu của chị ấy, và cô dấn thêm một bước nữa... Nhưng Duy đã đi nhanh vào nhà, như không quan tâm tới cô em gái vừa mới lấy được dũng khí để thành thật.
Trong nhà, Vũ đang ngồi giữa đống lon bia ngổn ngang. Hết bia, và cả hai đã bắt đầu xử lý tới chai rượu vang đỏ Krug, là một sản phẩm đặc sắc trong bộ sưu tập vĩ đại của Duy. Nhưng hiện tại thì Duy không có tâm trạng để mà giận dữ. Anh thả mình xuống cạnh Vũ, tự tay mình khuyu rượu, rót ra ba ly, rồi cười nhẹ:
_ Uống vì tất cả nào!
Mai tròn mắt:
_ Sao ...? Có chuyện gì sao?
Vũ đã nâng ly lên, nhìn thẳng vào mắt Duy, chờ đợi.
_ Cho những sự bất ngờ ... cho những hoài vọng và niềm tin yêu ...
Duy nói, rồi đổ rượu vào họng, uống liền một hơi. Anh không để tâm tới cái nhăn mặt của Mai, cũng không chú ý rằng Vũ cũng đã hành động giống như anh ...
_Anh ... vừa đi đâu?_ Mai đánh liều hỏi nhỏ.
Duy đang rót rượu vào ly của mình, ngẩng lên, rất nghiêm túc:
_ Anh ở nhà Nghi ...
Mai cúi đầu. Chấm dứt những lo lắng chơi vơi không định hình, cô nhận ra rằng mọi việc đã sáng rõ. Nhưng cái cách Nghi phủ nhận hoàn toàn những chờ mong và hoài vọng của Duy như thế khiến Mai bứt rứt. Cô giằng chai rượu ra khỏi tay Duy, gắt lên:
_ Anh không phải như thế? Anh phải làm cho chị ta hiểu rằng anh đã chờ chị ấy như thế nào? Đã kiếm tìm và thuỷ chung ra sao? Cứ im lặng mà chịu đựng vậy sao?
Uống cạn ly rượu mới của mình, Duy xoay cái ly trong tay. Sắc màu của cái ly nhoà đi, lóng lánh mờ ảo... Dù thế nhưng anh vẫn nhìn thấy nụ cười của Nghi, sáng trong và dịu dàng... Tất cả mọi thứ như thế có đáng gì chứ? Cuối cùng thì cũng tìm thấy em ... để bắt đầu những tháng ngày có ý nghĩa và niềm vui... để sống thực sự!
Duy mỉm cười. Trái tim nhẹ nhõm...
_Bởi vì cuối cùng cũng đã nhận ra một điều ... sự tồn tại của cô ấy là tuyệt vời hơn tất cả...Và ở bên cô ấy là một thiên ân!
Đôi mắt Duy rực sáng. Nhưng Mai thì bất lực, buông tay khỏi chai rượu. Cô tìm sự đồng cảm từ Vũ, và đáp lại cô là ánh mắt mênh mông quen thuộc của anh. Trái tim cô lại nhói lên từng nhịp...
Ánh mắt ấy không hề có cô...
Và trong anh liệu còn có ai khác chăng?
Người đáng lẽ phải quên nhưng không thể quên được?
Mai cúi gằm mặt xuống. Chút nữa thì nước mắt lại rơi, giống như bao lần trong những năm qua...
Không gian yên lặng.
Vũ và Duy cũng lặng lẽ uống cạn những ly rượu của mình. Trái tim cùng hướng về một cô gái với những niềm rất riêng... Click xem tập 19,20
PHẦN II
Tập 17
Anh gọi điện cho Nghi mãi mà không thấy cô nhấc máy, sốt ruột, anh quyết định đến thăm cô ... và nhân tiện đưa cô sang nhà anh, cùng làm một bữa tiệc ngoài trời theo kế hoạch của Mai. Duy nghĩ tới gương mặt ngạc nhiên của Nghi, trong lòng hạnh phúc vô cùng. Đôi mắt sẽ mở to một chút, đôi môi hồng hơi nhếch lên ... và cô ấy cúi đầu xuống để cho mái tóc che gần hết gương mặt ... Đó là lúc cô ấy ngạc nhiên ...
Cổng nhà Nghi khoá, và phía trong nhà không có một biểu hiện gì của một ngôi nhà đang có chủ. Anh dựng xe bên cạnh bờ tường bị che gần hết bởi vô số thân cây hoa Tigôn. Đi một lượt để nhòm qua khe cổng sắt sơn xanh nhạt, Duy dừng lại bên cạnh xe, tựa đầu vào thành tường, ngẩng lên ngắm nhìn những bông hoa Tigôn nhỏ xíu đang rung rinh. Chờ đợi một người nào đó có cảm giác thi vị như thế này sao? Duy mỉm cười nhẹ ... Lần đầu tiên thời gian trở thành một điều kỳ diệu, và niềm cảm xúc tựa như có cánh và mang màu hồng nhạt ...Anh đang đứng ở đây, ngôi nhà có người con gái tuyệt vời nhất trên thế gian này ... và chờ để được ngắm nhìn nụ cười dịu nhẹ, thân ái chỉ dành cho duy nhất mình anh ... Điều đó thật tuyệt vời biết bao nhiêu...
Nắng buổi chiều mùa đông rải nhẹ trên đường một lớp ánh bạc. Người qua đường cũng trở nên thơ mộng và đáng yêu. Một vài cô bé đi qua, khúc khích cười. Duy cũng cười đáp trả. Anh đang vui, và không có lý do gì mà lại không cho cả thế giới này biết điều đó...
Phía cuối đường, nơi bắt đầu của những vệt nắng, bóng dáng như thiên thần của Nghi xuất hiện ... Mái tóc xoã bay nhẹ theo gió... tưởng như đang toả ra ánh nắng... Và cô ấy mỉm cười ...
Duy bước hẳn ra lề đường, chờ đợi cùng với một nụ cười trên môi ... Nghi cũng đã nhận ra Duy, nụ cười của cô đọng lại...
Duy kịp nhìn thấy cái dáng nhỏ xíu đang ôm chặt lấy eo Nghi từ phía sau. Anh nghe tim đánh thịch một cái ... Không suy nghĩ...
_ Mẹ ... đến nhà rồi!
Thằng bé cất giọng trong trẻo khi Nghi vừa dừng lại. Nó nhìn thấy Duy, cười tươi:
_ Có khách mẹ ạ!
_ Con chào bác Duy đi! _ Nghi quay lại, dịu dàng bế đứa trẻ xuống, đặt nó bên cạnh Duy. Buồn cười là thằng bé chỉ có cao hơn đầu gối anh, nhưng nó ra sức ngẩng lên, ngoan ngoãn:
_ Cháu là Cún ... Cháu chào bác Duy!
Duy ngồi hẳn xuống để không làm cái cổ nhỏ bé của Cún phải mỏi thêm. Anh chìa tay ra, mỉm cười:
_ Bác Duy chào Cún! Bác cháu mình bắt tay nào!
Cún đặt bàn tay mũm mĩm của nó vào lòng tay Duy. Anh kéo nhẹ nó vào lòng, hôn lên má nó một cái thật kêu ... Anh biết là trái tim mình đang rơi tự do ... nhưng thằng bé là tình yêu của Nghi ... cũng là tình yêu của anh. Dù thế nào thì cũng không nghĩ nữa...
_Anh chờ em lâu chưa?_ Nghi hỏi khi cả ba đã ngồi ở phòng khách nhà Nghi. Căn phòng nhỏ nhưng ấm cúng và được bài trí theo kiểu giản đơn gần như là sơ sài. Bộ bàn ghế bằng mây, có mấy chiếc gối ngồi màu đỏ rực được thêu những hoa văn dân gian ngộ nghĩnh. Trên bàn bày một bát hoa với những bông hoa cúc vàng nhẹ nhàng trên mặt nước xanh biếc... Gần chân cầu thang có đặt một tấm phù điêu lớn bằng gốm nung hình những cô gái chăm-pa đang nhảy múa... Phía sau chắc chắn là một bình hoa lớn, cắm những cành hoa hoa khô được sơn trắng...
Nghi đặt hai cốc nước cam xuống trước mặt hai bác cháu, động viên Cún bằng ánh mắt, còn cô chờ đợi câu trả lời từ Duy. Anh bắt chước Cún, tu một ngụm nước, mỉm cười:
_ Nước cam ngon nhỉ?
_ Vâng!_ Cún gật đầu. Nghi cười.
_ Thế có bao nhiêu người ở đây?
_ Ba.
Duy nhìn Nghi, bắt mình phải điềm tĩnh.
_ Em, Cún và Vú Ba.
_ Còn ...
_ Con không có ba!_ Cún cười, nói xen vào_ Con chỉ cần mẹ thôi mà.
_ Ai dạy nó nói thế chứ? _ Duy vờ nhăn mặt, quyết phải thẩm định chính xác thông tin đó bằng cách nhìn thẳng vào mắt Nghi, dù trái tim đang phản đối dữ dội ... Nếu như không phải như thế thì ... sẽ phải làm sao?
_ Nó nói đúng đấy ...Em không có chồng!
Giọng Nghi không đượm một chút tình cảm gì. Duy gần như đã đứng vững trở lại ...Anh nhìn xuống Cún, tình cảm thương yêu tự nhiên nảy nở trong tim, khiến anh có cảm giác như chính mình là cha của đứa nhỏ, lâu ngày quá mới gặp lại. Thằng bé cũng nhìn anh và cười. Nụ cười của nó phảng phất nụ cười tươi rói của Nghi của những năm về trước khi mà anh tình cờ bắt gặp trong một bức ảnh đã cũ...Mãi mãi ... Nghi là như thế, tồn tại trong anh với một sự trinh bạch thuần khiết. Và trái tim anh biết một điều hiển nhiên rằng vĩnh viễn anh không thể rời xa cô được nữa...
Tập 18
_ Anh ở đâu mà không chịu nghe máy vậy?_ Mai hỏi ngay khi vừa mở cổng cho Duy vào. Duy chỉ cười nhẹ, đẩy xe vào trong.
Với tâm trạng nằng nặng, Mai cũng không cố hỏi cho bằng được như mọi khi nữa. Cô lặng lẽ đóng cổng lại, đi chầm chậm phía sau Duy. Không hiểu sao cô có cảm tưởng anh mình đang chống chọi với một nỗi đau rất lớn, khiến đôi vai kiêu hãnh phải trĩu nặng... Có khi nào? Mai nhớ tới thằng bé con dễ yêu của Nghi, thoảng qua một nỗi buồn dìu dịu của chị ấy, và cô dấn thêm một bước nữa... Nhưng Duy đã đi nhanh vào nhà, như không quan tâm tới cô em gái vừa mới lấy được dũng khí để thành thật.
Trong nhà, Vũ đang ngồi giữa đống lon bia ngổn ngang. Hết bia, và cả hai đã bắt đầu xử lý tới chai rượu vang đỏ Krug, là một sản phẩm đặc sắc trong bộ sưu tập vĩ đại của Duy. Nhưng hiện tại thì Duy không có tâm trạng để mà giận dữ. Anh thả mình xuống cạnh Vũ, tự tay mình khuyu rượu, rót ra ba ly, rồi cười nhẹ:
_ Uống vì tất cả nào!
Mai tròn mắt:
_ Sao ...? Có chuyện gì sao?
Vũ đã nâng ly lên, nhìn thẳng vào mắt Duy, chờ đợi.
_ Cho những sự bất ngờ ... cho những hoài vọng và niềm tin yêu ...
Duy nói, rồi đổ rượu vào họng, uống liền một hơi. Anh không để tâm tới cái nhăn mặt của Mai, cũng không chú ý rằng Vũ cũng đã hành động giống như anh ...
_Anh ... vừa đi đâu?_ Mai đánh liều hỏi nhỏ.
Duy đang rót rượu vào ly của mình, ngẩng lên, rất nghiêm túc:
_ Anh ở nhà Nghi ...
Mai cúi đầu. Chấm dứt những lo lắng chơi vơi không định hình, cô nhận ra rằng mọi việc đã sáng rõ. Nhưng cái cách Nghi phủ nhận hoàn toàn những chờ mong và hoài vọng của Duy như thế khiến Mai bứt rứt. Cô giằng chai rượu ra khỏi tay Duy, gắt lên:
_ Anh không phải như thế? Anh phải làm cho chị ta hiểu rằng anh đã chờ chị ấy như thế nào? Đã kiếm tìm và thuỷ chung ra sao? Cứ im lặng mà chịu đựng vậy sao?
Uống cạn ly rượu mới của mình, Duy xoay cái ly trong tay. Sắc màu của cái ly nhoà đi, lóng lánh mờ ảo... Dù thế nhưng anh vẫn nhìn thấy nụ cười của Nghi, sáng trong và dịu dàng... Tất cả mọi thứ như thế có đáng gì chứ? Cuối cùng thì cũng tìm thấy em ... để bắt đầu những tháng ngày có ý nghĩa và niềm vui... để sống thực sự!
Duy mỉm cười. Trái tim nhẹ nhõm...
_Bởi vì cuối cùng cũng đã nhận ra một điều ... sự tồn tại của cô ấy là tuyệt vời hơn tất cả...Và ở bên cô ấy là một thiên ân!
Đôi mắt Duy rực sáng. Nhưng Mai thì bất lực, buông tay khỏi chai rượu. Cô tìm sự đồng cảm từ Vũ, và đáp lại cô là ánh mắt mênh mông quen thuộc của anh. Trái tim cô lại nhói lên từng nhịp...
Ánh mắt ấy không hề có cô...
Và trong anh liệu còn có ai khác chăng?
Người đáng lẽ phải quên nhưng không thể quên được?
Mai cúi gằm mặt xuống. Chút nữa thì nước mắt lại rơi, giống như bao lần trong những năm qua...
Không gian yên lặng.
Vũ và Duy cũng lặng lẽ uống cạn những ly rượu của mình. Trái tim cùng hướng về một cô gái với những niềm rất riêng... Click xem tập 19,20
This entry was posted
at 3/22/2009
and is filed under
Truyện Dài Tuổi Học Trò ST
. You can follow any responses to this entry through the
comments feed
.