Tg: Tiêu Hà
PHẦN II
Tập 21
Sinh nhật Tổng giám đốc không phải là một sinh nhật của quần chúng, nên những nhân viên bình thường chỉ có thể ngồi nhà và cầu nguyện. Mấy cô nàng Vịt trời không thấy thế làm buồn lòng, họ thi nhau đến phòng trợ lý Tổng giám đốc... gửi quà kém theo những lời chúc mừng dạt dào, không quên tên và mã số nhân viên!
Nghi gần như phát sốt theo " nhiệt độ" trong phòng, muốn yên thân mà không tìm ra chỗ nào có thể yên tĩnh đúng nghĩa. Đâu đâu cũng là sinh nhật của Tổng giám đốc, mọi ngóc ngách, mọi bàn làm viêc... Nơi nào có những cô gái mơ mộng là nơi đó có Nguyễn Đình Nhất Vũ!
_ Em sao thế?
Đó là câu hỏi quen thuộc của chị Loan, Nghi tựa hẳn người vào thành ghế, tay bóp thái dương...
_ Sức khoẻ của em dạo này...
_ Không sao!_ Nghi chặn lại bằng giọng uể oải_ Có lẽ em chỉ cần một tách cà phê thôi!...
Nhưng Nghi nhớ ra đó là nơi ồn nhất của các cô, và cái mong ước giản dị đó lặn mất không tăm tích.
_ Để chị lấy cho, chị cũng đang cần!
Loan hồ hởi đứng dậy, với một nụ cười hạnh phúc. Chị đi ra rất nhanh, và trở về cũng với một vận tốc như vậy, kiểu như lo sợ Nghi có thể biến mất ngay lập tức nếu thiếu cốc cà phê của chị. Nghi đón lấy cốc cà phê, kèm theo một lời cảm ơn. Loan tựa vào bàn làm việc của Nghi, không có ý định quay trở lại công việc. Chị nhâm nhi cốc cà phê với vẻ nôn nóng. Nghi cười nhẹ sau mấy sợi khói mờ:
_ Có chuyện nói với em à?
_ À... ừ... cũng có chút việc!_ Loan bỏ cốc xuống, quay lại nhìn Nghi, mắt ánh lên sự chờ đợi một câu trả lời thành thật khi chị hỏi _ Em sẽ đến dự sinh nhật Tổng giám đốc chứ?
_ Chị thấy em có giấy mời sao?
_ Không... nhưng em là bạn của Luật sư cố vấn!
Vị cà phê tan ở đầu lưỡi, Nghi nhận ra mình bình tĩnh trở lại. Cô uống thêm một ngụm nữa, mới bắt đầu tập trung đưa ra đáp án cho Loan.
_ Em không thể đến đó được đâu! Bạn của ai đi chăng nữa thì em cũng không có tư cách để đặt chân lên thềm nhà ấy... Đó là một cái thềm nhà bằng ngọc, không chấp nhận những bàn chân có tỳ vết...
Loan quay hẳn lại, chị bắt gặp ánh mắt thản nhiên của Nghi, lòng dội lại một niềm đau không tên. Dường như nỗi đau ấy đang từ Nghi dồn sang cho chị, mong chị chia sẻ... Loan không biết mình có đúng không khi chị nắm lấy bàn tay luôn luôn lạnh giá của Nghi, se sẽ nắm chặt lại. Nghi cười, nhưng không có âm sắc. Đôi mắt cô mờ đục như làn khói, đặc quánh nỗi cô đơn...
_ Cảm ơn chị!
_ Nếu có gì đó...
_ Nhưng không có gì cả!_ Nghi co mình lại, lảng tránh bàn tay của Loan_ Đôi khi có những suy nghĩ ngu ngốc thấm vào đầu em như thế...
_ Chị luôn tin rằng em xứng đáng được hạnh phúc, nếu em mở rộng lòng mình... Hãy cho bản thân một cơ hội... và cho cả người khác nữa!
Một người phản bội thì có xứng đáng được hưởng hạnh phúc không? Nghi đánh một dấu hỏi lớn trong đầu, uống cạn cốc cà phê, và im lặng.
_ Cô Loan!
Loan đứng hẳn lên, hơi nhún vai:
_ Lại có chuyện rồi!
Chị chậm chạp đi vào phòng sếp Tùng, không quên càu nhàu gì đó. Nghi vứt vỏ cốc vào sọt rác, quyết tâm tập trung vào tập tài liệu của một đối tác mới... Những lời thì thầm của nhóm Vịt trời như bị văng đi đâu xa lắm, Nghi không để ý nữa... Nhưng cái bậc thềm màu ngọc thì vẫn còn ở lại... Trái tim Nghi run nhè nhẹ...
Người ta đã rất thẳng thắn khi từ chối một người có quá khứ tối tăm và không nguồn cội...
Người ta đã lạnh lùng đóng sập cánh cửa bước vào nhà sau khi bắt con người tội nghiệp ấy thề phải biến mất vĩnh viễn...
Còn Người thì ở quá xa...
Kết thúc nửa buổi làm việc, Duy tới, đòi bằng được Nghi đưa tới một nhà hàng Trung Quốc nổi tiếng để ăn trưa. Với cái giọng thiết tha, và điệu bộ tự nhiên như thể không ai tồn tại xung quanh, Duy đã được ngồi đối diện với Nghi tại một nhà hàng… Nhật, gần ngay toà nhà công ty. Nghi nói rằng cô tự nhiên thích một không gian nhỏ bé, ấm áp và riêng tư. Tại trời lạnh, và cũng có thể … Nghi cười … em đang cảm thấy cô đơn!
_ Tại sao lại cô đơn khi bây giờ lúc nào em cũng có anh?
Duy nắm nhẹ tay cô, mắt đăm đăm nhìn vào gương mặt lúc nào cũng thanh thản của Nghi. Cô bình lặng nở một nụ cười. Đôi khi cách trả lời này của cô đã đánh bật Duy tới một nơi xa, cách cô cả vạn dặm …
_ Sao em lại cười? Cười như thể nỗi cô đơn là con người em?
_ Em… có lẽ là như thế thật!
Giọng Nghi nhẹ như thể đó là chuyện tự nhiên.
Thức ăn được mang vào, cô phục vụ cúi đầu chúc hai người ngon miệng. Duy miễn cưỡng bỏ tay Nghi ra, sắp xếp bát và đũa cho cô.
_ Thật sự là trông em rất gầy. Em có ăn đủ bữa và đúng cách không nhỉ?
_Em còn có vú Ba và cu Cún mà!_ Nghi bật cười_ Em nghĩ người đáng lo không phải là em.
_ Bởi nỗi cô đơn đấy! _ Duy cũng chọn cách nhẹ nhàng_ Anh sẽ giúp em … Vì vậy hãy để anh ở bên cạnh em … luôn luôn và mãi mãi … Được không?
_ Vâng!
Nghi gật đầu. Bởi vì đây là nhân duyên của cô và anh, đơn giản như sự sinh tồn của vạn vật vậy thôi! Anh đã ở đâu đó rất xa… nhưng cuối cùng anh đã ở đây… ấm áp và an toàn!
_ Em sẽ đến sinh nhật của Vũ với anh chứ?
Duy hỏi khi vừa sực nhớ ra, Nghi không ngẩng lên, và vẫn im lặng.
_ Bác Vân rất muốn gặp em! Khi nghe anh nói rằng anh đã tìm thấy em, bác ấy cứ giục mãi ...
_ Em không ...
_Và anh đã hứa rồi!_ Duy buông đũa xuống, cười nhẹ_Em gái của anh sao lại thiếu được trong sinh nhật của thằng bạn thân nhất chứ?
Nghi ngẩng lên, cười. Vẫn chưa thuyết phục chút nào...
_ Đi với anh nhé bé Bông? Anh sợ lẻ loi lắm lắm!
_ Nếu em nói rằng em không thể?
_ Thì anh rất buồn, buồn vô hạn!
_ Nếu em nói rằng đó là nơi em không thể đến?
_ Anh sẽ biến đó là nơi em có quyền đến!
Nhói một cái ở tim. Không phải Vũ nói câu đó, mà là Duy ... Nhưng còn gì để trông đợi nữa chứ?
_ Vâng.
Nghi mím nhẹ môi.
Đơn giản vì cô không thể từ chối.
Và Vũ thì đã ở ngoài tầm tay với rồi!
Tập 22
“ _ Sinh nhật, Vũ muốn quà gì?
Nghi rời mắt khỏi quyển sách, chăm chú nhìn vào gương mặt bừng sáng vì nụ cười của Vũ, chờ đợi.
_ Ừ … Một ngày trọn vẹn bên Nghi, được không?
_ Thế này không phải sao?
Kéo chiếc ghế của Nghi lại gần hơn, Vũ thì thầm:
_ Thử tính xem. Một ngày có 24 giờ, phải dành ra cho Nghi 8 tiếng để ngủ, 6 tiếng để Vũ học. Còn 10 tiếng thì cũng không đơn giản là chúng ta được ở riêng với nhau hay gặp mặt nhau… Mà tại sao Vũ có thể chịu đựng nổi như vậy trong suốt bao nhiêu tháng trời nhỉ?
Nghi bật cười. Cô chạm nhẹ những ngón tay luôn luôn mát lạnh của mình vào mặt Vũ. Vũ cũng cười, hỏi tiếp:
_ Vậy là phải thật trọn vẹn trong ngày sinh nhật Vũ?
_ Ừ._ Nghi gật đầu.
_ Và luôn luôn thế trong những sinh nhật sau?
Nghi rút tay lại, nhưng Vũ đã nhanh hơn khi giữ nó trong bàn tay ấm áp của cậu, siết nhè nhẹ. Bất giác, Nghi gật đầu… nhưng cô không dám nhìn vào gương mặt luôn bừng sáng của Vũ nữa…”
Nghi đưa mắt nhìn ra ngoài ban công, gần như lại muốn khóc khi nhớ tới ngày hôm ấy. Bên cạnh cô, chiếc váy màu xanh lóng lánh dưới tia nắng cuối ngày hắt qua khung cửa sổ. Vân đã nói rằng phải thật hạnh phúc khi mặc nó, như ngày Vân cưới chẳng hạn… Chạm tay vào chiếc váy, chất lụa mềm mại, mát lạnh như nụ cười của Vân, Nghi khẽ thở dài. Hôm nay cũng là một ngày hạnh phúc, một ngày đặc biệt như ngày mà Vân mơ ước… Giá mà Vân có ở đây! Nghi cúi đầu, nhắm mắt lại. Nhưng Vân đã lựa chọn khác, để rồi bỏ lại giấc mơ không thể thành hiện thực …“ Có lẽ cả hai chúng ta đều giống nhau, Vân nhỉ?”
Ánh nắng tắt hẳn, Nghi đứng dậy, quyết định dứt khoát những gì mình có thể làm trong tối nay. Trái tim không được phép run rẩy, và nước mắt … đã quá nhiều trong những ngày trước đây. Không có sự lựa chọn nào mang tên “ Hối tiếc” và hôm nay là một ngày hạnh phúc…
Đặt thỏi son xuống bàn trang điểm, Nghi nhìn lại mình lần cuối trước khi đứng dậy. Phản chiếu trên gương là gương mặt quen thuộc với ánh nhìn lạnh nhạt, không hề lưu giữ một điều gì trong tinh thể cầu nâu sáng. Nghi khẽ mỉm cười, tấm gương như động đậy, nhưng nhẹ nhàng như mặt nước mùa thu...Bởi vì con người hết lòng vì yêu đã buộc phải biến mất vĩnh viễn, nên mùa thu trở thành vĩnh cửu...
Nhấc cái áo vest dài lên tay, Nghi bước ra khỏi mùa thu với một sự quyết tâm thấm đẫm trong từng tế bào.
Ở dưới nhà Duy đã đợi sẵn cùng với cu Cún đang nghịch ngợm trong lòng. Khi nghe thấy bước chân của Nghi, cả hai cùng nhìn lên, chờ đợi. Bóng dáng của Nghi thanh thoát, lướt trên các bậc thang, tựa như đang bay. Cu Cún gần như ngay lập tức rời khỏi vòng tay của Duy, không kịp thấy vòng tay ấy đã lới lỏng từ lúc nào. Nó nhào vào lòng Nghi, sau khi la lớn:
_ Mẹ đẹp quá. Hôm nay là một ngày đặc biệt phải không mẹ?
_ Ừ!
Nghi gật đầu, phủ lên mặt con những nụ hôn.
Thằng bé rời mẹ ngay sau đó, nó kéo Nghi ra giữa phòng khách, nơi có một người gần như im lặng trong cái nhìn say mê.
_ Bác Duy thấy mẹ con đẹp không? _ Nó hỏi cùng với nụ cười toe toét.
Duy đứng dậy, xoa đầu thằng bé, nhưng mắt anh thì dừng lại trên gương mặt đẹp tựa thiên sứ của Nghi …
_ Em đẹp lắm!
Nghi cảm ơn bằng một nụ cười. Cô đưa cho Duy chiếc áo, rồi ngồi xuống để có thể ngang bằng với Cún, cô dặn dò:
_ Có thể mẹ về thì con đã ngủ rồi, nên không được quấy vú Ba nghe chưa?
_ Vâng ạ! _ Cu Cún gật đầu chắc nịch, nó ngước mắt nhìn lên Duy, nghiêm túc_ Bác nhớ bảo vệ mẹ con nhé?
_ Bằng … cuộc đời của bác nên con cứ yên tâm!
Dường như tin tưởng vào lời hứa của Duy, thằng bé khiễng chân hôn lên má mẹ, thì thầm:
_ Con sẽ ngoan.
Vú Ba đi ra, bế nó trong tay, lặng lẽ nhìn hai người trẻ tuổi với niềm mơ ước của một người mẹ.
Dừng lại phía sau những chiếc ô tô đỗ dài cả con phố, Duy và Nghi xuống xe, đi bộ một đoạn dài mới tới được nơi không khí nhộn nhịp đang diễn ra. Thời tiết quá đẹp cho một bữa tiệc ngoài trời, Duy đã nói khi anh ngẩng lên ngắm nhìn màu nhung đen mượt của bầu trời đêm. Gió nhẹ, không còn mang cái giá lạnh bên trong, trở nên dễ chịu và đáng yêu. Nó quẩn quanh trong mái tóc dày, suông dài của Nghi, đùa nghịch với từng lọn một cách thích thú. Duy cười, nói rằng anh muốn làm ngọn gió ngay bây giờ, cảm giác tự do bày tỏ tình cảm quả là không có gì dễ chịu bằng. Nghi ở bên cạnh anh, ôm nhẹ cánh tay anh, bước qua từng chiếc ô tô một, cười nhẹ khi đưa tay giữ tóc lại.
_ Đến rồi này!
Duy dừng lại, chạm nhẹ vào bàn tay của Nghi đang để hờ trên cánh tay mình. Cái lạnh giá ngay lập tức truyền sang anh khiến anh phải giật mình nhìn sang. Dưới ánh sáng của ngọn đèn cổng rực rỡ, gương mặt Nghi như lắng đọng một nỗi ám ảnh nguyên sơ. Duy siết chặt tay cô, lay động chốn nguyên sơ đó bằng sự ấm áp. Dù sao cũng đã có anh ở đây… luôn luôn ở mãi bên em…
_Em … luôn có cảm giác bất an trong những bữa tiệc … như thế này… anh đã biết rồi, đúng không?
Duy gật đầu. Anh nhớ tới những lần hai đứa trốn những bữa tiệc dì Lan mở tại vườn nhà một cách vất vả, và Nghi luôn luôn là người ngớ ngẩn chui đầu vào những góc tối đầy muỗi và mạng nhện.
_ Không sao đâu! Giờ chúng ta đã là những người lớn rồi mà!
Duy vuốt nhẹ lọn tóc trên má của Nghi, cài chúng thật nhẹ vào sau vành tai mát dịu, mắt anh chìm sâu trong niềm yêu thương:
_ Đã có anh ở bên cạnh, đừng lo lắng gì cả!
Nghi nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay ấm nóng của Duy, mỉm cười. Như mọi lần trốn trong góc tối, anh luôn là người tìm thấy cô cùng với nụ cười và câu nói này…
_ Hai người làm gì mà giờ này mới tới vậy?
Nghi và Duy quay ra, bắt gặp nụ cười kiểu như ta đây biết vì sao của Mai và gương mặt lạnh lẽo của chủ nhân buổi tiệc. Nghi hơi bước dịch ra, mỉm cười:
_ Cả một đoạn đường dài, đi mãi mà tưởng như không tới được!
_ Ừ! Hôm nay cũng đông thật! Tớ ko thể tìm được chỗ đậu xe ngay cổng nhà cậu được!_ Duy nháy mắt với Vũ_ Chúc mừng sinh nhật!
_ Cảm ơn… Mọi người vào đi, tiệc sắp bắt đầu rồi!
Rồi Vũ xoay người đi trước. Mai ngạc nhiên, nhưng cô đã gạt đi ngay, chạy theo và níu lấy cánh tay anh.
_ Ta cũng vào thôi!
Duy đưa tay ra, chờ đợi. Và đúng là ở đây, cô chỉ có một mình Duy mà thôi! Click xem tập 23,24
PHẦN II
Tập 21
Sinh nhật Tổng giám đốc không phải là một sinh nhật của quần chúng, nên những nhân viên bình thường chỉ có thể ngồi nhà và cầu nguyện. Mấy cô nàng Vịt trời không thấy thế làm buồn lòng, họ thi nhau đến phòng trợ lý Tổng giám đốc... gửi quà kém theo những lời chúc mừng dạt dào, không quên tên và mã số nhân viên!
Nghi gần như phát sốt theo " nhiệt độ" trong phòng, muốn yên thân mà không tìm ra chỗ nào có thể yên tĩnh đúng nghĩa. Đâu đâu cũng là sinh nhật của Tổng giám đốc, mọi ngóc ngách, mọi bàn làm viêc... Nơi nào có những cô gái mơ mộng là nơi đó có Nguyễn Đình Nhất Vũ!
_ Em sao thế?
Đó là câu hỏi quen thuộc của chị Loan, Nghi tựa hẳn người vào thành ghế, tay bóp thái dương...
_ Sức khoẻ của em dạo này...
_ Không sao!_ Nghi chặn lại bằng giọng uể oải_ Có lẽ em chỉ cần một tách cà phê thôi!...
Nhưng Nghi nhớ ra đó là nơi ồn nhất của các cô, và cái mong ước giản dị đó lặn mất không tăm tích.
_ Để chị lấy cho, chị cũng đang cần!
Loan hồ hởi đứng dậy, với một nụ cười hạnh phúc. Chị đi ra rất nhanh, và trở về cũng với một vận tốc như vậy, kiểu như lo sợ Nghi có thể biến mất ngay lập tức nếu thiếu cốc cà phê của chị. Nghi đón lấy cốc cà phê, kèm theo một lời cảm ơn. Loan tựa vào bàn làm việc của Nghi, không có ý định quay trở lại công việc. Chị nhâm nhi cốc cà phê với vẻ nôn nóng. Nghi cười nhẹ sau mấy sợi khói mờ:
_ Có chuyện nói với em à?
_ À... ừ... cũng có chút việc!_ Loan bỏ cốc xuống, quay lại nhìn Nghi, mắt ánh lên sự chờ đợi một câu trả lời thành thật khi chị hỏi _ Em sẽ đến dự sinh nhật Tổng giám đốc chứ?
_ Chị thấy em có giấy mời sao?
_ Không... nhưng em là bạn của Luật sư cố vấn!
Vị cà phê tan ở đầu lưỡi, Nghi nhận ra mình bình tĩnh trở lại. Cô uống thêm một ngụm nữa, mới bắt đầu tập trung đưa ra đáp án cho Loan.
_ Em không thể đến đó được đâu! Bạn của ai đi chăng nữa thì em cũng không có tư cách để đặt chân lên thềm nhà ấy... Đó là một cái thềm nhà bằng ngọc, không chấp nhận những bàn chân có tỳ vết...
Loan quay hẳn lại, chị bắt gặp ánh mắt thản nhiên của Nghi, lòng dội lại một niềm đau không tên. Dường như nỗi đau ấy đang từ Nghi dồn sang cho chị, mong chị chia sẻ... Loan không biết mình có đúng không khi chị nắm lấy bàn tay luôn luôn lạnh giá của Nghi, se sẽ nắm chặt lại. Nghi cười, nhưng không có âm sắc. Đôi mắt cô mờ đục như làn khói, đặc quánh nỗi cô đơn...
_ Cảm ơn chị!
_ Nếu có gì đó...
_ Nhưng không có gì cả!_ Nghi co mình lại, lảng tránh bàn tay của Loan_ Đôi khi có những suy nghĩ ngu ngốc thấm vào đầu em như thế...
_ Chị luôn tin rằng em xứng đáng được hạnh phúc, nếu em mở rộng lòng mình... Hãy cho bản thân một cơ hội... và cho cả người khác nữa!
Một người phản bội thì có xứng đáng được hưởng hạnh phúc không? Nghi đánh một dấu hỏi lớn trong đầu, uống cạn cốc cà phê, và im lặng.
_ Cô Loan!
Loan đứng hẳn lên, hơi nhún vai:
_ Lại có chuyện rồi!
Chị chậm chạp đi vào phòng sếp Tùng, không quên càu nhàu gì đó. Nghi vứt vỏ cốc vào sọt rác, quyết tâm tập trung vào tập tài liệu của một đối tác mới... Những lời thì thầm của nhóm Vịt trời như bị văng đi đâu xa lắm, Nghi không để ý nữa... Nhưng cái bậc thềm màu ngọc thì vẫn còn ở lại... Trái tim Nghi run nhè nhẹ...
Người ta đã rất thẳng thắn khi từ chối một người có quá khứ tối tăm và không nguồn cội...
Người ta đã lạnh lùng đóng sập cánh cửa bước vào nhà sau khi bắt con người tội nghiệp ấy thề phải biến mất vĩnh viễn...
Còn Người thì ở quá xa...
Kết thúc nửa buổi làm việc, Duy tới, đòi bằng được Nghi đưa tới một nhà hàng Trung Quốc nổi tiếng để ăn trưa. Với cái giọng thiết tha, và điệu bộ tự nhiên như thể không ai tồn tại xung quanh, Duy đã được ngồi đối diện với Nghi tại một nhà hàng… Nhật, gần ngay toà nhà công ty. Nghi nói rằng cô tự nhiên thích một không gian nhỏ bé, ấm áp và riêng tư. Tại trời lạnh, và cũng có thể … Nghi cười … em đang cảm thấy cô đơn!
_ Tại sao lại cô đơn khi bây giờ lúc nào em cũng có anh?
Duy nắm nhẹ tay cô, mắt đăm đăm nhìn vào gương mặt lúc nào cũng thanh thản của Nghi. Cô bình lặng nở một nụ cười. Đôi khi cách trả lời này của cô đã đánh bật Duy tới một nơi xa, cách cô cả vạn dặm …
_ Sao em lại cười? Cười như thể nỗi cô đơn là con người em?
_ Em… có lẽ là như thế thật!
Giọng Nghi nhẹ như thể đó là chuyện tự nhiên.
Thức ăn được mang vào, cô phục vụ cúi đầu chúc hai người ngon miệng. Duy miễn cưỡng bỏ tay Nghi ra, sắp xếp bát và đũa cho cô.
_ Thật sự là trông em rất gầy. Em có ăn đủ bữa và đúng cách không nhỉ?
_Em còn có vú Ba và cu Cún mà!_ Nghi bật cười_ Em nghĩ người đáng lo không phải là em.
_ Bởi nỗi cô đơn đấy! _ Duy cũng chọn cách nhẹ nhàng_ Anh sẽ giúp em … Vì vậy hãy để anh ở bên cạnh em … luôn luôn và mãi mãi … Được không?
_ Vâng!
Nghi gật đầu. Bởi vì đây là nhân duyên của cô và anh, đơn giản như sự sinh tồn của vạn vật vậy thôi! Anh đã ở đâu đó rất xa… nhưng cuối cùng anh đã ở đây… ấm áp và an toàn!
_ Em sẽ đến sinh nhật của Vũ với anh chứ?
Duy hỏi khi vừa sực nhớ ra, Nghi không ngẩng lên, và vẫn im lặng.
_ Bác Vân rất muốn gặp em! Khi nghe anh nói rằng anh đã tìm thấy em, bác ấy cứ giục mãi ...
_ Em không ...
_Và anh đã hứa rồi!_ Duy buông đũa xuống, cười nhẹ_Em gái của anh sao lại thiếu được trong sinh nhật của thằng bạn thân nhất chứ?
Nghi ngẩng lên, cười. Vẫn chưa thuyết phục chút nào...
_ Đi với anh nhé bé Bông? Anh sợ lẻ loi lắm lắm!
_ Nếu em nói rằng em không thể?
_ Thì anh rất buồn, buồn vô hạn!
_ Nếu em nói rằng đó là nơi em không thể đến?
_ Anh sẽ biến đó là nơi em có quyền đến!
Nhói một cái ở tim. Không phải Vũ nói câu đó, mà là Duy ... Nhưng còn gì để trông đợi nữa chứ?
_ Vâng.
Nghi mím nhẹ môi.
Đơn giản vì cô không thể từ chối.
Và Vũ thì đã ở ngoài tầm tay với rồi!
Tập 22
“ _ Sinh nhật, Vũ muốn quà gì?
Nghi rời mắt khỏi quyển sách, chăm chú nhìn vào gương mặt bừng sáng vì nụ cười của Vũ, chờ đợi.
_ Ừ … Một ngày trọn vẹn bên Nghi, được không?
_ Thế này không phải sao?
Kéo chiếc ghế của Nghi lại gần hơn, Vũ thì thầm:
_ Thử tính xem. Một ngày có 24 giờ, phải dành ra cho Nghi 8 tiếng để ngủ, 6 tiếng để Vũ học. Còn 10 tiếng thì cũng không đơn giản là chúng ta được ở riêng với nhau hay gặp mặt nhau… Mà tại sao Vũ có thể chịu đựng nổi như vậy trong suốt bao nhiêu tháng trời nhỉ?
Nghi bật cười. Cô chạm nhẹ những ngón tay luôn luôn mát lạnh của mình vào mặt Vũ. Vũ cũng cười, hỏi tiếp:
_ Vậy là phải thật trọn vẹn trong ngày sinh nhật Vũ?
_ Ừ._ Nghi gật đầu.
_ Và luôn luôn thế trong những sinh nhật sau?
Nghi rút tay lại, nhưng Vũ đã nhanh hơn khi giữ nó trong bàn tay ấm áp của cậu, siết nhè nhẹ. Bất giác, Nghi gật đầu… nhưng cô không dám nhìn vào gương mặt luôn bừng sáng của Vũ nữa…”
Nghi đưa mắt nhìn ra ngoài ban công, gần như lại muốn khóc khi nhớ tới ngày hôm ấy. Bên cạnh cô, chiếc váy màu xanh lóng lánh dưới tia nắng cuối ngày hắt qua khung cửa sổ. Vân đã nói rằng phải thật hạnh phúc khi mặc nó, như ngày Vân cưới chẳng hạn… Chạm tay vào chiếc váy, chất lụa mềm mại, mát lạnh như nụ cười của Vân, Nghi khẽ thở dài. Hôm nay cũng là một ngày hạnh phúc, một ngày đặc biệt như ngày mà Vân mơ ước… Giá mà Vân có ở đây! Nghi cúi đầu, nhắm mắt lại. Nhưng Vân đã lựa chọn khác, để rồi bỏ lại giấc mơ không thể thành hiện thực …“ Có lẽ cả hai chúng ta đều giống nhau, Vân nhỉ?”
Ánh nắng tắt hẳn, Nghi đứng dậy, quyết định dứt khoát những gì mình có thể làm trong tối nay. Trái tim không được phép run rẩy, và nước mắt … đã quá nhiều trong những ngày trước đây. Không có sự lựa chọn nào mang tên “ Hối tiếc” và hôm nay là một ngày hạnh phúc…
Đặt thỏi son xuống bàn trang điểm, Nghi nhìn lại mình lần cuối trước khi đứng dậy. Phản chiếu trên gương là gương mặt quen thuộc với ánh nhìn lạnh nhạt, không hề lưu giữ một điều gì trong tinh thể cầu nâu sáng. Nghi khẽ mỉm cười, tấm gương như động đậy, nhưng nhẹ nhàng như mặt nước mùa thu...Bởi vì con người hết lòng vì yêu đã buộc phải biến mất vĩnh viễn, nên mùa thu trở thành vĩnh cửu...
Nhấc cái áo vest dài lên tay, Nghi bước ra khỏi mùa thu với một sự quyết tâm thấm đẫm trong từng tế bào.
Ở dưới nhà Duy đã đợi sẵn cùng với cu Cún đang nghịch ngợm trong lòng. Khi nghe thấy bước chân của Nghi, cả hai cùng nhìn lên, chờ đợi. Bóng dáng của Nghi thanh thoát, lướt trên các bậc thang, tựa như đang bay. Cu Cún gần như ngay lập tức rời khỏi vòng tay của Duy, không kịp thấy vòng tay ấy đã lới lỏng từ lúc nào. Nó nhào vào lòng Nghi, sau khi la lớn:
_ Mẹ đẹp quá. Hôm nay là một ngày đặc biệt phải không mẹ?
_ Ừ!
Nghi gật đầu, phủ lên mặt con những nụ hôn.
Thằng bé rời mẹ ngay sau đó, nó kéo Nghi ra giữa phòng khách, nơi có một người gần như im lặng trong cái nhìn say mê.
_ Bác Duy thấy mẹ con đẹp không? _ Nó hỏi cùng với nụ cười toe toét.
Duy đứng dậy, xoa đầu thằng bé, nhưng mắt anh thì dừng lại trên gương mặt đẹp tựa thiên sứ của Nghi …
_ Em đẹp lắm!
Nghi cảm ơn bằng một nụ cười. Cô đưa cho Duy chiếc áo, rồi ngồi xuống để có thể ngang bằng với Cún, cô dặn dò:
_ Có thể mẹ về thì con đã ngủ rồi, nên không được quấy vú Ba nghe chưa?
_ Vâng ạ! _ Cu Cún gật đầu chắc nịch, nó ngước mắt nhìn lên Duy, nghiêm túc_ Bác nhớ bảo vệ mẹ con nhé?
_ Bằng … cuộc đời của bác nên con cứ yên tâm!
Dường như tin tưởng vào lời hứa của Duy, thằng bé khiễng chân hôn lên má mẹ, thì thầm:
_ Con sẽ ngoan.
Vú Ba đi ra, bế nó trong tay, lặng lẽ nhìn hai người trẻ tuổi với niềm mơ ước của một người mẹ.
Dừng lại phía sau những chiếc ô tô đỗ dài cả con phố, Duy và Nghi xuống xe, đi bộ một đoạn dài mới tới được nơi không khí nhộn nhịp đang diễn ra. Thời tiết quá đẹp cho một bữa tiệc ngoài trời, Duy đã nói khi anh ngẩng lên ngắm nhìn màu nhung đen mượt của bầu trời đêm. Gió nhẹ, không còn mang cái giá lạnh bên trong, trở nên dễ chịu và đáng yêu. Nó quẩn quanh trong mái tóc dày, suông dài của Nghi, đùa nghịch với từng lọn một cách thích thú. Duy cười, nói rằng anh muốn làm ngọn gió ngay bây giờ, cảm giác tự do bày tỏ tình cảm quả là không có gì dễ chịu bằng. Nghi ở bên cạnh anh, ôm nhẹ cánh tay anh, bước qua từng chiếc ô tô một, cười nhẹ khi đưa tay giữ tóc lại.
_ Đến rồi này!
Duy dừng lại, chạm nhẹ vào bàn tay của Nghi đang để hờ trên cánh tay mình. Cái lạnh giá ngay lập tức truyền sang anh khiến anh phải giật mình nhìn sang. Dưới ánh sáng của ngọn đèn cổng rực rỡ, gương mặt Nghi như lắng đọng một nỗi ám ảnh nguyên sơ. Duy siết chặt tay cô, lay động chốn nguyên sơ đó bằng sự ấm áp. Dù sao cũng đã có anh ở đây… luôn luôn ở mãi bên em…
_Em … luôn có cảm giác bất an trong những bữa tiệc … như thế này… anh đã biết rồi, đúng không?
Duy gật đầu. Anh nhớ tới những lần hai đứa trốn những bữa tiệc dì Lan mở tại vườn nhà một cách vất vả, và Nghi luôn luôn là người ngớ ngẩn chui đầu vào những góc tối đầy muỗi và mạng nhện.
_ Không sao đâu! Giờ chúng ta đã là những người lớn rồi mà!
Duy vuốt nhẹ lọn tóc trên má của Nghi, cài chúng thật nhẹ vào sau vành tai mát dịu, mắt anh chìm sâu trong niềm yêu thương:
_ Đã có anh ở bên cạnh, đừng lo lắng gì cả!
Nghi nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay ấm nóng của Duy, mỉm cười. Như mọi lần trốn trong góc tối, anh luôn là người tìm thấy cô cùng với nụ cười và câu nói này…
_ Hai người làm gì mà giờ này mới tới vậy?
Nghi và Duy quay ra, bắt gặp nụ cười kiểu như ta đây biết vì sao của Mai và gương mặt lạnh lẽo của chủ nhân buổi tiệc. Nghi hơi bước dịch ra, mỉm cười:
_ Cả một đoạn đường dài, đi mãi mà tưởng như không tới được!
_ Ừ! Hôm nay cũng đông thật! Tớ ko thể tìm được chỗ đậu xe ngay cổng nhà cậu được!_ Duy nháy mắt với Vũ_ Chúc mừng sinh nhật!
_ Cảm ơn… Mọi người vào đi, tiệc sắp bắt đầu rồi!
Rồi Vũ xoay người đi trước. Mai ngạc nhiên, nhưng cô đã gạt đi ngay, chạy theo và níu lấy cánh tay anh.
_ Ta cũng vào thôi!
Duy đưa tay ra, chờ đợi. Và đúng là ở đây, cô chỉ có một mình Duy mà thôi! Click xem tập 23,24
This entry was posted
at 3/22/2009
and is filed under
Truyện Dài Tuổi Học Trò ST
. You can follow any responses to this entry through the
comments feed
.