Pages

Thiên Sứ Mùa Đông II 23,24  

Posted by nt in

Tg: Tiêu Hà
PHẦN II

Tập 23
Anh không thích những sinh nhật của mình kể từ năm ấy. Nhạt nhẽo và luôn luôn gợi nhớ tới một nỗi đau mang mùi thơm ám ảnh, giống như bây giờ… Cô ấy đứng ở ngay trước mặt, dịu dàng như một thiên sứ đang tung cánh bay. Mái tóc ánh một màu nhung thơm, ngoan ngoãn nằm trong bàn tay của Duy… Rõ ràng là anh cảm thấy ngay rằng bảy năm qua chỉ là một con số, không hơn không kém. Trái tim rơi xuống tận đáy của lòng ghen tuông, gần như cả con người anh muốn lao theo bản năng, kéo Nghi lại phía mình… Cô ấy là của tôi!

Nhưng điều đó đã không xảy ra, bởi đôi mắt của Nghi đã chặn đứng thứ lửa ghen tuông kỳ quái của bảy năm kìm hãm ấy. Đôi mắt quen thuộc, bình lặng như thể trong nó là hình ảnh của một con người xa lạ, có chăng chỉ vì xã giao mà phải nhìn tới. Đôi mắt của cái ngày chấm dứt hơn một năm yêu nhau!

Nhạc dịu nhẹ, rượu vang sóng sánh trên những cái khay đầy được đưa đi đưa lại bởi những tay bồi bàn. Nghi đã cởi áo khoác ngoài ra, và không một ai ở đây có thể sánh bằng cô ấy nữa. Dù phải đi chạm cốc rất nhiều, nhưng Nghi luôn ở trong tầm mắt của anh. Cô ấy cười, rất nhẹ với Duy, quay sang chạm ly với giám đốc Marketing và nói gì đó với vợ của anh ta. Không khí ở nơi đó bừng sáng. Không phải như thế này… ngày xưa em hứa với tôi là một điều khác. Em ở quá xa…

_ Cô gái xinh đẹp mặc chiếc váy trắng kia là bạn gái của cậu?

_ Ông thấy thế nào?

Bà Vân đứng đằng sau, hỏi với một nụ cười tự hào. Vị khách lịch thiệp hơi nghiêng người để có thể nhìn thấy rõ hơn nụ cười tươi rói của Mai đang chào hỏi một đoàn khách mới.

_ Vẻ quyến rũ toát ra từ nụ cười tự tin!_ Ông ta nâng ly lên, mỉm cười_ Chúc mừng cậu, một sinh nhật ý nghĩa đấy chứ?

Vũ cũng nâng ly đáp lại. Anh kéo tay mẹ, thì thầm:

_ Duy tới rồi đấy ạ!

Bà Vân vội gật đầu chào vị khách, quay ra nhìn xung quanh vẻ nôn nóng:

_ Mẹ nghe Mai kể về em gái của Duy mà tò mò quá... Không biết có dẫn theo không nữa?

_ Cô ấy có đến.

Vũ bình thản nhấm một ngụm rượu, cười nhẹ:

_ Mẹ sẽ bất ngờ lắm đây!

Bà Vân không để ý tới lời con, mải mê tìm kiếm. Cuối cùng bà dừng lại nhóm người đứng bên cây Nguyệt Quế có trang trí ánh đèn xanh dịu nhẹ.

Cùng lúc ấy, Nghi cũng nhìn ra. Và quá khứ như một cuộn băng quay chậm, từng cảnh, từng cảnh đã diễn ra tại khu vườn này, tại ngôi nhà này. Bà Vân níu lấy cánh tay Vũ, lắp bắp:

_ Con … con bé ấy?

_ Là em gái của Duy.

Vũ vỗ nhè nhẹ lên tay mẹ, dịu dàng trở lại:

_ Mẹ yên tâm đi. Bảy năm là quá đủ rồi.

Duy đã nhìn thấy bà Vân, anh kéo nhẹ Nghi đi theo mình.

Nghi cúi đầu chào bà Vân cùng với một nụ cười xã giao như hai người chưa từng quen biết trước, hai tay cô bám chặt lấy cánh tay Duy tìm điểm tựa. Lý trí bị cuốn phăng đi trong một tích tắc khi ánh mắt cô chạm vào cái nhìn giá lạnh của Vũ. Trái tim lặng lẽ khóc...
_ Đây là Nghi, người con gái cháu đã luôn đi tìm kể từ khi xa cách! _ Duy cười tươi_ Bác đã cầu mong cho cháu gặp được em ấy và bây giờ thì cháu đã gặp được rồi... Chắc do lời cầu nguyện, bác nhỉ?
Bà Vân gật đầu, nhưng mắt liếc nhìn con trai, lòng đầy lo lắng. Bởi vì kể từ khi trở về, nó chưa từng bước chân vào căn phòng ấy, dù là căn phòng đã được thay đổi hoàn toàn theo ý của bà. Có thể mối tình trẻ dại ngày xưa vẫn là một vết cắt, và người con gái này vẫn còn đâu đó trong trái tim Vũ như một nỗi ám ảnh không thể dứt.
_ Bác đã cầu nguyện, đúng là như vậy!_ Bà Vân nâng nhẹ ly rượu của mình lên _ Cháu tìm được người cháu thương, và Vũ cũng vậy!
Ánh mắt bà nheo lại khi nhìn ra xa. Mai đang tiến lại gần chỗ ba người, từng bước chân cô uyển chuyển theo tiếng nhạc réo rắt ở phía sân khấu.
_ Bác gặp chị Bông rồi đấy. Tuyệt phải không bác? _ Mai hỏi ngay khi cô bước tới, và rất tự nhiên, cô níu lấy cánh tay Vũ như sở hữu. Nghi bắt mình không được quay mặt đi. Đúng là quá khứ đã ở quá xa, người từ bỏ thì không có đường trở lại... Thực tế là một viên thuốc đắng, phải uống để dứt bệnh!
_ Ừ, rất tuyệt! Nhưng chưa bằng cháu được đâu, con gái ạ!
Mai bật cười, hai má ửng hồng. Cô dúi mặt vào ngực Vũ, lắc đầu không nhận lời khen. Duy bông đùa vài câu gì đó, Nghi không nhớ được. Cô đang cố nuốt "viên thuốc", và giữ cho gương mặt được tĩnh lặng... Trước mặt cô, Vũ nhạt nhòa dần...
Bất chợt, những kỷ niệm tưởng như là những mảnh gương vỡ sắc nhọn đã trở thành trong suốt... Nghi đã cố để giữ chúng lại..."Lỗi không phải tại em... Hoàn toàn không phải!" Trái tim Nghi nức nở. Cô buông tay Duy, bước dịch ra để có thể đổi lấy ly rượu khác. Nhấp một ngụm nhỏ để biết vị của rượu như thế nào, Nghi cười. Ừ, cũng không đến nỗi nào, Nghi cười, uống cạn ly. " Đó là ly mừng sinh nhật Vũ... trọn vẹn giống như ngày xưa. Mà ngày xưa mình đã hứa hẹn những gì nhỉ?" Lại lấy thêm một ly nữa, Nghi đưa tay day trán, cố nhớ xem mình đã từng có những gì gọi là kỷ niệm. Không nhớ ra nổi, cô lại uống...
_ Nghi?
_ Dạ?
Nghi đưa mắt nhìn sang, tay lắc lắc ly rượu đã cạn của mình. Duy giữ lại, hỏi nhỏ:
_ Em đã uống ba ly rượu rồi đấy?
_ Ngày xưa em đã từng uống một lúc ba chai cơ mà... Anh không biết đâu nhỉ?
_ Ừ! _ Duy gật đầu, vẻ như cam chịu vì đã đánh mất khoảng thời gian ấy.
_ Em thấy vui một chút. À, chúc mừng sinh nhật anh nhé, Tổng giám đốc!
Nghi lấy một ly nữa từ người phục vụ, bước hẳn lên để đối diện với Vũ. Vũ cũng cười, nâng ly của mình lên, chờ đợi.
_ Chúc hạnh phúc!
_ Cảm ơn!
Hai cốc chạm nhẹ vào nhau, Nghi nghiêng đầu, mái tóc xõa vai, óng ánh và như đang tỏa hương thơm...
Vũ siết chặt ly rượu lại...
Muôn ngàn lần, vạn ngàn lần anh muốn thời gian quay trở lại,
để tay anh có thể chạm vào mái tóc kia, gương mặt kia...
Và đôi môi đang cười kia...

Tập 24
Nhạc dịu nhẹ, và tự nhiên Nghi muốn nhảy. Cô nắm lấy tay Duy và kéo ra giữa khu vườn, nơi có những chậu lớn toàn những hoa Huệ Tây trắng rực trong ánh đèn. Duy mỉm cười, nhẹ nhàng dìu Nghi lướt trong tiếng nhạc. Mọi người bắt đầu chú ý, ngạc nhiên vì vẻ đẹp của cả hai hơn là sự thất lễ vượt qua mặt chủ nhà để khai mạc dạ hội này. Nghi tựa đầu vào vai Duy, tin rằng đây là giây phút cuối cùng của đời mình dành cho những kỷ niệm. Hương thơm ngào ngạt của Huệ tây, cùng với màu sắc lung linh của nhạc và đèn cũng không làm nhạt nhòa được đôi mắt đau đáu ở phía đằng xa kia… Nghi nhắm mắt lại, cầu mong không có một hạt nước nào tràn ra nữa…
_ Em rất lạ!
_ Ừ.
_ Tại sao?_ Duy thảng thốt hỏi lại.
_ Vì ... em không thích hoa màu trắng. Cuộc đời em ...
_Nói vớ vần gì chứ hả? _ Duy dừng lại, đẩy Nghi ra xa hơn để có thể nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt chìm sâu vào một nỗi buồn mênh mang... Lòng Duy tê tái. Anh xiết chặt Nghi trong vòng tay mình, khát khao được chọn lựa lại một lần nữa... để không phải bỏ Nghi ở lại... _ Xin em đừng nói như thế... Hãy quên khoảng thời gian đó đi... Hãy vì anh mà quên đi, được không?
Nhạc đã dừng, nhưng những hạt nước trong như pha lê thì lại bắt đầu rơi. Nghi dúi mặt mình vào lòng Duy, tức tưởi. Những hạt nước thấm qua áo, nóng bỏng tới tận tim... Duy nâng đầu Nghi lên, và tình cảm tuôn trào như một dòng nham thạch ào ạt, Duy hôn gấp gáp lên những hạt nước ấy... Đau đớn đến nghẹt thở...
_DỪNG LẠI ĐI!
Đó là tiếng hét của lòng ghen tuông tích tụ gần chục năm trời... Vũ đã không giam giữ được nó nữa. Anh lao theo nó tới trước mặt người con gái mà mình yêu từ khi trái tim bắt đầu biết thương nhớ, giằng cô ấy ra khỏi vòng tay của người bạn thân.
Bà Vân chết lặng. Quá khứ như một cơn bão được thả ra từ trong chiếc túi bị buộc chặt bao năm, vần vũ trong ngôi nhà này một lần nữa... Luôn luôn là con bé đó... luôn luôn cản trở hạnh phúc của con trai bà... Không thể tha thứ được ...
_ Cậu? _ Duy giữ tay Nghi lại, ngạc nhiên nhìn vào mắt Vũ, chưa định hình được sự việc đang diễn ra là như thế nào ...
Vũ kéo Nghi một lần nữa về phía mình, khiến cô ngã dúi vào ngực anh.
_ Đã quá đủ rồi! _ Vũ gần như không kiểm soát nổi hành vi, anh siết chặt Nghi lại_ Tớ không thể quên nổi cô ấy... Không thể!
Nghi ngước mắt nhìn lên... Gương mặt của Vũ gần tới mức mọi giấc mơ trở thành phù phiếm... Cô có thể chạm ngay lập tức vào Vũ, có thể khóc òa lên vì những tấm tức bao năm dồn lại ... Nhưng ... liệu sẽ giữ được những gì? Cuộc đời này rộng lớn, rộng lớn đến vô cùng… Thời gian thì vô tận… Nhưng anh đã không thể quên được Nghi. Giờ đây, tình yêu trở thành một điều duy nhất trong anh, khao khát được thể hiện, mong mỏi được đáp lại… Vũ không còn thấy ai ngoài Nghi, không còn quan tâm tới bất kể thứ gì khác. Mặc kệ những tổn thương có thể đến với ai đó, chỉ cần… anh lại có Nghi giống như ngày xưa. Và thời gian hạnh phúc ấy lại có thể bắt đầu… _ Em đã hứa rằng sinh nhật nào của anh cũng trọn vẹn, hoàn toàn trọn vẹn khi có em … Vậy bảy năm qua, em ở đâu? Vũ đẩy Nghi ra, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình. Đôi mắt mang một thứ màu đặc quánh nỗi đau đớn không tên… _ Mặc kệ tất cả… chỉ cần em sẽ lại ở bên anh? Nghi khóc. Nỗi đau đớn làm gương mặt cô trắng bệch. Đôi tay của Vũ nắm chặt hai cánh tay Nghi, buốt nhói…Không phải là mơ! Thời gian qua Nghi cứ tưởng mình đã bị lãng quên như những mảng ký ức ngày một mờ nhạt của hai đứa… Nếu có thể bắt đầu lại … _ Anh Vũ! Nghi nhìn thấy, qua những giọt nước mắt, gương mặt ửng hồng và đôi mắt sáng trong của Mai. Cô ấy đang run run bước tới, cố sức để ngăn nỗi xúc động mang tên “ Ghen tuông” và “Thất vọng”… Nhưng Vũ thì không hề để ý tới những nỗ lực của Mai… _ Anh Vũ! Mai gọi một lần nữa, vượt qua những cái nhìn tò mò như kim châm của những vị khách, vượt qua cả lòng tự trọng của một cô gái danh giá, quen được nuông chiều… Và Nghi mỉm cười. Nghi không còn gì để có thể bắt đầu lại như cô gái ấy… Cô là người phản bội. Những bông hoa Huệ tây thì vẫn trắng trong, thơm ngan ngát … Nhưng không phải là để dành cho cô! _ Em xin lỗi! Vậy là đã quá đủ rồi!_ Nghi ngẩng đầu lên, quyết không từ chối ánh mắt tha thiết của Vũ, cô nhẹ nhàng gỡ bàn tay của Vũ ra khỏi cánh tay mình, chậm chạp như người ta đang thả từng cánh hoa trên dòng sông phẳng lặng trong những ngày lễ hội, đổi lại sự thanh thản cho bản thân mình_ Anh không thấy là bảy năm là quá dài so với những kỷ niệm ít ỏi của chúng ta hay sao? Em đã phản bội như thế mà anh vẫn có thể chấp nhận được? Chấp nhận hoàn toàn một người đàn bà không cội nguồn, không còn trong trắng như cô gái đang chờ đợi anh ở phía sau kia? Vũ gật đầu. Anh đã bắt đầu bình tĩnh trở lại và im lặng chờ đợi phản ứng của Nghi. Cô vuốt lại mái tóc, lau thật nhanh những hạt nước còn sót trên mi mắt màu nâu nhạt, rồi nhìn sang bên cạnh. Duy lạnh lùng đứng ở đó, dường như đã hiểu tất cả, và lựa chọn cho mình một vị thế ngoài cuộc tĩnh lặng. Đúng là đã quá đủ cho vai diễn một bù nhìn! Trái đất tròn, cứ quay mãi, quay mãi và dừng lại ở đây… Tất cả dừng lại trong một trò chơi mang cái tên diễm lệ “ TÌNH ÁI”, được gói ghém rất kỹ trong tấm màn nhung của thời gian … Click xem tập 25,26

This entry was posted at 3/22/2009 and is filed under . You can follow any responses to this entry through the comments feed .

0 Ý Kiến

Post a Comment