Pages

Thiên Sứ Mùa Đông II 25,26  

Posted by nt in

Tg: Tiêu Hà
PHẦN II

Tập 25
Mai mở mắt khi ánh sáng rực rỡ hất ngược vào mặt. Một cơn choáng ập tới, trong tích tắc mọi vật tối sẫm một màu. Mai nhớ ra rằng từ đêm qua, cuộc đời của cô đã rơi xuống địa ngục!

_ Mai!

Tiếng mẹ gọi dịu dàng kéo cô trở lại. Mai mở mắt lần nữa khi bàn tay mát lạnh của mẹ chạm vào trán của cô…

_ Mọi điều mới chỉ bắt đầu thôi con ạ! Hãy dũng cảm lên!

Mai dụi đầu xuống gối để giấu những giọt nước mắt bắt đầu rơi. Bắt đầu làm sao được khi mà người ta đã xuất phát từ bảy năm về trước? Cô ta đã ám ảnh anh trong suốt ngần ấy năm, nay lại làm bùng cháy lên ngọn lửa khao khát của thứ tình yêu không được trọn vẹn ấy! Cô chưa từng bao giờ thấy anh như thế!

_ Hôm qua con đã xử sự rất đúng! _ Mẹ cô mỉm cười nhẹ_ Cô gái đó đã là quá khứ rồi, ai cũng biết vậy!

_ Mẹ đừng an ủi con!_ Mai nghẹn ngào_ Con chưa bao giờ bước được vào tâm tư anh Vũ cả! Chưa bao giờ mẹ ạ!

_ Mẹ cũng đã từng rơi vào tình cảnh như con …Yêu tha thiết mà không được đáp lại!

Mai quay trở ra, cố không khóc nữa để có thể nghe thấy tiếng mẹ dịu dàng. Mẹ cầm lấy tay cô, vuốt nhẹ từng ngón yêu thương… Bà mỉm cười khe khẽ:

_ Nhưng mẹ đã không bỏ cuộc. Mẹ ở bên cạnh người mẹ yêu như một lẽ tự nhiên phải vậy, chăm sóc ông ấy, xoa dịu ông ấy mỗi khi tình cảm với người con gái rơi vào bế tắc…Trái tim đàn ông ấy, mỏi mệt rồi là không thể tiếp tục nhiệt thành được nữa… Mẹ cứ chờ đợi, chờ đợi… Cuối cùng ông ấy đã quay trở về với mẹ, và … mẹ đã có một gia đình hạnh phúc, có một đứa con gái nhỏ đáng yêu…

_ Con …

Cúi xuống hôn vào trán Mai một nụ hôn ngọt ngào, bà mẹ thì thầm:

_ Bởi đó là tình yêu con ạ! Không thể hy sinh tình yêu cho người khác được đâu!

Nước mắt đọng trên những chiếc lông mi cong vút của Mai như những hạt ngọc trong suốt. Bà mẹ như thấy hình ảnh của mình trong đôi mắt con gái, một nỗi buồn thầm lặng nén chặt trong tim. Dù sao cũng phải cố gắng tới giây phút cuối cùng …để tình yêu dở dang là có tội với tương lai …

_ Con ước gì, mẹ ạ, con có được nghị lực như mẹ! _ Mai ngồi trở dậy, vuốt ngược tóc ra sau. Hôm qua, mọi nỗ lực đã được sử dụng đến cạn kiệt khi cô kéo Vũ trở lại, giữ chặt anh trong tay mình để anh không chạy theo cô ta…Lần đầu tiên trong đời, cô phải chịu những cái nhìn thương hại gần như thái quá… Lòng tự trọng bị tổn thương, nhưng sao mà cô vẫn yêu anh nhiều như thế? Nếu để anh đuổi theo cô ta… Mai đã nghĩ mình có thể chết ngay lập tức… Vậy thì những điều khác có là gì?

_ Con sẽ mạnh mẽ và biết phải làm gì!_ Mẹ cô mỉm cười_ Mẹ biết mà, con gái của mẹ yêu Vũ nhiều như thế nào… Và mẹ thì không phàn nàn gì về anh con rể như vậy cả!

Mai cũng cười nhẹ, dụi đầu vào lòng mẹ, mong cho trái tim mình bình yên... Trong cô vẫn còn nguyên vẹn kỷ niệm vui tươi của thời gian học tập bên Mỹ. Vũ sẽ không thể biến mất khỏi cuộc sống của cô được …Cô sẽ không để điều đó xảy ra…

Nghi đặt tờ đơn xuống trước mặt giám đốc Tùng, anh ta không thèm liếc qua lấy một cái, mà đứng lên, chỉ vào ghế salông ở góc phòng. Nghi thở dài:

_ Hãy duyệt cho em!_ Cô nói khẽ nhưng chắc nịch.

_ Thì có gì hãy ngồi xuống đã chứ?_ Tùng nhíu mày.

Nghi đành đi lại và ngồi xuống. Tùng hỏi cô muốn uống gì, nhưng không đợi cô trả lời, anh bấm máy gọi thư ký cho hai cốc cà phê. Nhìn Nghi một cái đầy ý nghĩa, anh thở hắt ra:

_Nếu vì chuyện tối hôm qua thì …

_ Vì chuyện tối qua đấy ạ!_ Nghi cười nhẹ _ Và sáng nay đã trở thành chủ đề lớn rồi.

_ Cô chuyển vào trong đó thì cũng thế thôi.

_ Sẽ nhẹ hơn chứ ạ? Dù sao đó cũng là nơi tôi xuất phát … Mọi người sẽ dễ chấp nhận hơn.

Cô thư ký đi vào, đặt cốc cà phê xuống trước mặt Nghi, rồi lạnh lùng đi ra. Trước khi vào đây, Nghi đã hứng chịu cái nhìn như dao cạo của cô ta rồi…

_ Cô không phải là người sợ hãi dư luận!_ Tùng nhận xét khi nhìn thẳng vào mắt Nghi, giọng anh trở lên nghiêm túc_ Tôi có thể ký để cô chuyển vào chi nhánh trong đó, nhưng người quyết định là là Tổng giám đốc… Không dễ gì ông ấy để cho một nhân viên có năng lực tới một nơi không thể phát huy hết khả năng được đâu… Nghiêm túc mà nói, chuyện riêng tư cá nhân tôi không quan tâm…

_ Nếu anh ký thì mọi chuyện cũng sẽ xong thôi!_ Nghi cười cười. Gương mặt cô bình thản tựa như đang nói về một chuyện của ai đó. Riêng đôi mắt thì như đang bị lạc đi đâu… sâu thăm thẳm …

Tập 26
Dung dăng dung dẻ dắt trẻ đi chơi… _ Dắt Cún đi chơi chứ mẹ? Nghi cúi xuống nhìn con, mỉm cười: _ Ừ, dắt Cún đi chơi, đến ngõ nhà Trời… Nghi dừng lại vì chạm phải dáng người đang đứng tựa ở cổng nhà. Bất chợt, cô nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của cu Cún. _ Mẹ … đến ngõ nhà Trời thì sao nữa?_ Cu Cún ngẩng lên, giục mẹ. Nhưng rồi nó cũng nhìn về phía trước, nheo mắt như người lớn và chợt kêu lên: _ A, cái chú ở siêu thị mẹ ạ! Rồi không chờ mẹ trả lời, nó tự giằng tay mình ra, chạy về phía trước. Vũ cũng đứng hẳn lên, nở một nụ cười với thằng bé. _ Cháu chào chú! _ Chào cháu!_ Vũ ngồi xuống và ôm trọn thằng bé trong vòng tay mình. Anh nhấc bổng nó lên, hôn thật lâu vào đôi má bầu bĩnh còn thơm mùi sữa của nó. Cún cười khanh khách vì vui sướng và thích thú. Lờ đi cái nhìn lạnh lẽo và xa lạ của Nghi, Vũ thản nhiên nói: _ Tôi tới thăm cu Cún. _ Vũ cười, lại hôn chụt một cái vào cổ thằng bé khiến nó cười sặc lên_ Chúng tôi đã là bạn của nhau rồi, phải không nào? _ Dạ. Mẹ chẳng bế con như thế này bao giờ!_ Thằng bé thôi cười, dụi đầu vào ngực Vũ, thì thầm _ Chú ăn KFC không? Cháu và mẹ vừa mua về đấy! _ Ừ, chú thấy rồi. Vũ nhìn xuống túi đồ mà Nghi đang xách. Anh quay hẳn vào phía cổng, đùa nghịch với thằng bé như thể đó là chuyện tự nhiên nhất trên đời này. Nghi nắm chặt tay lại, dằn mớ cảm xúc bòng bong của mình xuống tận đáy tim. Cô lục tìm chìa khóa cổng mất một lúc, mở được cổng thì còn lâu hơn. Và cô ném cho Vũ cái nhìn trách móc trước khi cả ba vào nhà… Vũ vẫn giữ Cún trong lòng và vuốt ve mớ tóc tơ đen nhánh của nó trong khi chờ Nghi sắp xếp đồ ăn. Cu Cún như sực nhớ ra điều quan trọng, nó nghiêm mặt lại: _ Cháu là Cún … Chú là gì? _ Chú Vũ! Con nhớ kỹ nhé. Trước chú là bạn của mẹ cháu, giờ là bạn của cháu rồi… _ Thế mẹ không chơi với chú nữa à? _ Giọng nó cao vút, vọng cả vào trong phòng bếp. Nghi bậm chặt môi… _ Dĩ nhiên là vẫn còn chứ?_ Vũ cười vu vơ _ Nhưng mà không như cháu với chú đâu. Cu cún gật gù: _ Chắc cũng không như mẹ với bác Duy nhỉ? Hôn nhẹ vào đầu thằng bé, Vũ ậm ờ. Anh đưa mắt quan sát ngôi nhà, cảm thấy ấm áp lạ lùng. Chỉ có mùi hương của em tràn ngập khắp không gian… _ Chú có thích KFC không? _ Ừ… _ Mẹ bảo là sẽ béo nếu ăn nhiều … _ Ừ, mẹ bảo đúng đấy. Cu Cún tụt ra khỏi vòng tay Vũ, thở dài với cái vẻ cam chịu non nớt: _ Vậy nên chỉ khi nào vú không có nhà cháu mới được ăn KFC. _ Cún! _ Giọng Nghi nghiêm lại ở phía sau. Nó quay ra, cười toe toét. _ Ăn được chưa ạ? _ Con vào trong đó ăn trước đi!_ Nghi dịu giọng lại _ Mẹ cần nói chuyện với chú Vũ. Thằng bé ngoan hiền gật đầu. Nó chạy ù vào trong, vừa nói vọng ra: _ Con sẽ để dành cho chú Vũ một cái đùi gà nhé?
_ Chú cám ơn!_ Vũ bật cười_ Thằng bé đáng yêu thật… _ Chúng ta không còn gì để gặp nhau như thế này cả. Nghi ngắt lời anh, lạnh lẽo. Nhưng nụ cười vẫn còn đọng trên môi Vũ. Anh tựa hẳn người vào thành salông, ngắm nhìn Nghi bằng ánh nhìn say mê dịu dàng… Cô ấy đứng đó, với sự giận dữ của một thiên sứ trắng trong, vai run nhè nhẹ vì phải cố đè nén cảm xúc… Ước gì anh có thể với tay ra và ôm Nghi vào lòng, thật chặt, để cho nỗi nhớ nhung và lòng khao khát được thỏa sức … Nghi à… _ Vậy nên… _ Tôi vẫn đang ngồi ở nhà em đó thôi!_ Vũ ngắt lời Nghi, dịu dàng_Em nghĩ rằng tôi sẽ im lặng chấp nhận khi không nhận được một lời giải thích đúng nghĩa cho sự ra đi của em? Nghi im lặng, nhưng tránh cái nhìn của Vũ. Cô loay hoay tìm một lời nào đó thật đắng cay để đáp trả và để chấm dứt mọi chuyện… Vẻ như là vô nghĩa khi Vũ đã đứng dậy, tự nhiên đi về phía những tấm phù điêu bằng đất nung, ngắm nghía chúng với sự thoải mái hiếm có. Cu Cún phá vỡ sự im lặng ấy khi nó không muốn ăn một mình. Nghi đi vào trong, quyết định chờ một cơ hội khác. _ Chú Vũ không ăn sao? _ Không ăn đâu… Mình có mua cho chú ấy đâu? _ Con chia cho chú ấy một ít, mẹ cũng vậy… _ Mẹ không chia đâu!_ Nghi bực mình nhìn vào đĩa của Cún, cau mày_ Con không ăn được hết sao? Cu Cún có vẻ như ngạc nhiên trước thái độ của mẹ, nó nhíu mày rất người lớn, tuột khỏi ghế, đi ra tìm Vũ. Vũ đón nó lên tay, cười tươi: _ Chú nhìn hai mẹ con ăn cũng đủ rồi! _ Mẹ tự dưng khó tính chú ạ!_ Cu Cún phát biểu, nó nghịch ngợm mấy sợi tóc mềm mại của Vũ, chăm chú nhìn vào mắt anh thì thầm_ Con không ăn nữa, nhường cho chú đấy! _ Con ngoan quá! Hôn vào má nó một cái thật kêu, Vũ tiến vào phòng bếp. Căn phòng đủ rộng cho một gia đình nho nhỏ ba người. Các kệ bếp được sắp xếp một cách ngăn nắp, riêng nơi đặt máy pha cà phê tiện lợi thì vẫn còn mấy cái cốc chưa được cọ rửa, trên đó vẫn còn lưng bình cà phê. Nghi ngồi bên bàn ăn, vày vò miếng gà một cách bức bối. Rất tự nhiên, Vũ đặt Cún xuống một chiếc ghế, kéo lấy chiếc khác và ngồi xuống ngay cạnh Nghi. _ Em có định mời khách một ly cà phê không? _ Không! Vũ kéo phần gà cẩn thận lại cho Cún, không quan tâm tới thái độ bất hợp tác của Nghi. Anh thuyết phục thằng bé về việc tiếp tục ăn hết phần của nó, tự bật bếp hâm nóng bình cà phê và rót cho mình một tách. Anh bỏ ba muỗng đường, khuấy ba vòng theo thói quen từ ngày xưa. Nghi lặng lẽ ngắm nhìn anh từ phía sau… Sau bao năm, thật sự là anh đã quay trở về? _ Em muốn một tách chứ? _ Ừm… Nghi bối rối quay đi khi Vũ xoay lưng lại. Anh tìm thấy một cái tách màu xanh nhạt có hình một con rùa con ngộ nghĩnh trong đám cốc chưa kịp rửa. _ Chắc hẳn em thay nước bằng cà phê rồi phải không? Không thấy Nghi trả lời, Vũ tự động rót cho cô một ly nước lọc, mỉm cười: _ Như thế không tốt cho dạ dày. _ Đây là nhà của tôi! _ Anh biết! _ Vũ quay sang Cún_ Con phải ăn hết chứ nhỉ? No rồi sao? _ Dạ… Tại mẹ cũng không ăn hết! _ Em làm gương xấu cho con kìa! Nghi đứng bật dậy, bỏ ra ngoài. Nước mắt của cô chỉ chút nữa là trào ra… _ Chú? Mẹ sao vậy? _ Mẹ con bối rối một chút thôi… Tại chú lâu quá không trở về… _ Vậy… chú không đi nữa chứ? _ Ừ. Chú sẽ mãi ở đây! Mãi mãi. Cu Cún cười toe toét. Nó chăm chú vào phần ăn của mình một cách ngoan ngoãn. Vũ xoa nhẹ đầu nó, hướng mắt về phía phòng khách. Nghi ngồi lặng lẽ, cố không khóc. Sự xuất hiện của anh có lẽ chỉ là một giấc mơ mà thôi, không hơn không kém… Nhưng nếu giấc mơ quá dài, khi tỉnh dậy sẽ chỉ thấy nước mắt và sự trống rỗng… Đã biết bao lần tự hỏi, bao giờ người là của ta? _ Mẹ! Cu cún sà vào lòng Nghi, bàn tay nhỏ nhắn của nó ôm lấy gương mặt cô, thì thầm: _ Con ăn hết rồi! _ Ừ, giỏi lắm!_ Cô mỉm cười nhợt nhạt, ôm ghì lấy nó. _ Chú Vũ đang dọn bàn! Nghi gật đầu, chà môi vào cổ thằng bé, giấu đi nỗi buồn mênh mang… _ Của em này! Vũ đặt cốc cà phê thơm nức xuống bàn, ngồi xuống ghế đối diện. Cu Cún ngoan ngoãn chạy sang, chui vào lòng anh. _ Sau 7 năm, anh lại bắt đầu sai lầm. Nghi cười nhẹ, nét buồn thấm đẫm đôi mắt. _ Ngay từ đầu mọi chuyện là lẽ tự nhiên. Em luôn là duy nhất! Vũ cũng mỉm cười. Anh hôn nhẹ vào mái tóc Cún, mắt không rời khỏi gương mặt hoang mang, ngơ ngác của Nghi. _ Và anh không hề quan tâm tới những gì đã xảy ra nữa… Bảy năm là quá đủ rồi. Anh không đủ sức để xa em, nên em sẽ không thể đẩy anh ra như ngày xưa được đâu! _ Tại sao? _ Nghi thì thầm… Nước mắt không hiểu sao lại rơi lã chã xuống đôi bàn tay gầy xương của cô. Nghi gục mặt xuống lòng bàn tay, nức nở. _ Tôi đã cố hết sức… hết sức rồi mà… Cu Cún vội rời khỏi lòng Vũ, như đã thành phản xạ, nó lao qua để ôm mẹ vào vòng tay bé nhỏ. Không khóc theo như mọi đứa trẻ nhỏ, nó chỉ im lặng để chờ… Chờ mẹ lại giang tay ra, đón nó vào lòng! Trái tim Vũ ngừng đập trước hình ảnh ấy. Quá khứ như thức phim quay ngược trở nên vỡ nát từng mảnh vụn. Hoàn toàn là tại anh…tại anh bắt cô phải chờ đợi trong nỗi cô đơn không thể chia sẻ. Vòng tay không đủ rộng của đứa trẻ năm tuổi đã thay anh trong bao năm? Vũ bước qua, ôm trọn vẹn cả hai mẹ con, thật chặt… Nghi òa khóc thật lớn… và cu Cún cũng nức nở theo… Căn phòng vỡ ra trong nước mắt của bao năm xa cách và đợi chờ mòn mỏi. Anh đã trở về… xin nước mắt hãy ngừng rơi… Click xem tập 27,28

This entry was posted at 3/22/2009 and is filed under . You can follow any responses to this entry through the comments feed .

0 Ý Kiến

Post a Comment