Pages

Thiên Sứ Mùa Đông II 7,8  

Posted by nt in

Tg: Tiêu Hà
PHẦN II

Tập 7
_ Chị là bé Bông? _ Mai bật lên câu hỏi khi Nghi và Duy vừa ngồi xuống. Cô quay sang Vũ, giọng vẫn đượm sự ngạc nhiên_ Không có một tấm ảnh nào… em cứ tưởng… Nào ngờ … chị đẹp như một thiên sứ ấy!
Nghi mỉm cười nhẹ:
_ Em quá khen rồi!
_ Em là Mai, em họ của anh Duy!_ Mai chìa tay ra và Nghi khẽ nắm lấy. Ánh mắt cô dừng lại ở Vũ… rất nhanh. Vũ cũng không nhìn cô, anh để tâm đến Duy nhiều hơn.
_ Trông vui ghê nhỉ?
_ Không vui mới lạ! _ Mai chen vào_ Anh ấy chỉ suốt ngày nhắc đến chị thôi đấy!
Duy không phản đối, anh nhìn sang Nghi trìu mến.
_ Em ăn gì? _ Vũ hỏi Mai khi người bồi bàn mang đến thực đơn. Mai mở ra, suy nghĩ mất một lúc rồi mới gọi món.
Trong bữa ăn, Mai nói cười rất nhiều. Cô bảo rằng đây là bữa tiệc chia tay vai trò “ bảo mẫu” tình cảm bất ổn định cho ông anh họ, nên phải thật vui vẻ. Phong cách của Mai phóng khoáng nhưng lại dễ thương khiến cho những người bên cạnh cũng cuốn theo cảm xúc của cô. Nghi chỉ lắng nghe, thi thoảng trả lời một số câu hỏi không có tính cách cá nhân quá sâu…Vì vậy mà cuối cùng Mai kết luận Nghi sẽ bị ông anh họ … tinh quái bắt nạt …nếu như không có cô ở bên cạnh! Cô thẳng thắn thừa nhận là mình rất thích Nghi… giống như có một mối đồng cảm ngay từ khi nhìn thấy nụ cười hiền dịu trên gương mặt trinh bạch của Nghi. Nghi chỉ cười…
_ Chị thật sự khó nắm bắt!_ Mai đặt ly rượu của mình xuống, nghiêm túc_ Chị coi em là em gái nhé?
_ Cô này thật khôn quá nhỉ? _ Duy bật cười_ Lúc nào cũng nhận mình bé bỏng cả!
_ Anh Vũ xem…có … bội bạc quá không chứ?_ Mai phụng phịu, kéo tay áo Vũ.
_ Thế thì chịu rồi!_ Duy nhún vai, nháy mắt với Nghi_ Hai người này luôn luôn một phe đấy. Giờ có em rồi, anh không sợ mình thua … phiếu nữa rồi!
Thế là Mai la lên, không chịu. Cô nhất quyết kéo Nghi về phe mình, dựa trên tiêu chí “mình là chị em phụ nữ không bênh nhau thì bênh ai”, và dù có là Tiến sỹ Luật thì Duy cũng … “ bó tay” …
Bữa ăn kết thúc khá là muộn. Và vì Nghi không thể đi tiếp được nữa nên cả bốn đã chia tay nhau ở trước nhà hàng. Vũ và Mai lên ô tô đi trước. Nhìn theo bóng chiếc xe cho đến khi nó lẫn vào dòng xe trên đường, Nghi mới quay lại, mỉm cười với Duy. Anh cũng cười với cô, rất dịu dàng.
_ Anh đưa em về nhé!
_ Vâng!
Nghi trao chìa khoá xe cho Duy, và liền sau đó, nhân viên nhà hàng mang xe ra.
_ Có biết là anh chờ dịp này lâu lắm rồi không? Vì thế từ lúc về Việt Nam đến giờ anh chưa từng đi xe máy đâu đấy.
_ Nguy hiểm nhỉ?
Dù nói thế nhưng cô vẫn leo lên xe, tự nhiên bám vào eo anh. Cảm giác tin tưởng ngày xưa trở lại khiến cô thư thái hẳn ra. Cả bữa ăn, cả người cô căng như một quả bóng… Từng giây, từng phút sống trong giả dối với chính cảm giác của mình, trái tim và trí óc mệt nhoài, đến nỗi cô thấy như mình không còn tồn tại nữa … Và Duy, bỗng dưng trở thành một sợi dây giữ cô lại…
_ Hiện tại của em ra sao hả bé Bông?
Nghi mỉm cười ở phía sau anh, không thành tiếng. Duy quay lại, dụ dỗ:
_ Chắc chắn không có thêm ai nữa… phải không?
_ Giống như anh nghĩ!_ Nghi nói lớn_ Ngoại trừ việc trở nên cô đơn, em vẫn không có gì thay đổi… so với ngày anh đi cả!
_ Em sẽ không cô đơn nữa… Thật đấy!
Tựa đầu vào vai Duy, Nghi nhắm mắt lại… Hình ảnh đầu tiên của Duy, gợi lại trong cô một tình cảm mà gần như đã biến mất gần mười năm nay. Mẹ và chú Phương đã ra đi mãi mãi… nhưng Duy thì đã quay trở lại, đem giấc mơ bé dại về một mái nhà ấm áp đặt vào tay cô… Tự nhiên, cô ôm nhẹ lấy anh, nước mắt mằn mặn chảy xuống môi!

Tập 8
Vú Ba bước nhè nhẹ qua phòng của Nghi. Bà dừng lại vì tiếng nhạc quen thuộc nhưng buồn lặng lẽ đang thấm vào không gian. Khẽ đẩy cánh cửa đang khép hờ, bà ứa nước mắt. Nghi đang gục đầu xuống cái bàn kiểu Nhật ở giữa phòng, vai run bần bật… Gần 5 năm năm nay, bà chỉ nghe thấy bài hát này… và chỉ nhìn thấy cảnh này…
….” Vì anh chưa đến…
Ở đây mình em… Tình yêu chỉ mãi là giấc mơ…”…
_ Cô Nghi… Cô Nghi…
_ Cháu… cháu không sao!_ Nghi ngẩng lên, nhưng không quay lại.
_ Sao cô phải khổ thế chứ? Tôi không thể nào chịu nổi cô khóc thêm nữa đâu…
Bà khóc nức nở. Từ lâu rồi, tình cảm của bà dành cho Nghi sâu nặng như tình yêu của một người mẹ… Rất nhiều lần bà muốn ôm cô vào lòng, ấp ủ nỗi đau của cô và gánh chịu hết…
_ Chỉ là thói quen!_ Nghi lau nước mắt rồi mới quay lại. Cô cười gượng_ Sao bác lại khóc chứ? Có khi bác lại nhiều nước mắt hơn cháu ấy chứ?
Vú Ba gạt nước mắt, bà ngồi xuống cạnh Nghi, nắm lấy tay cô, thì thầm:
_ Nếu thấy vất vả quá thì quay trở lại đi. Ông bà vẫn muốn cô trở về đấy… Ở đây, nhìn cô cô đơn thế này, tôi đau lòng lắm… Lại còn…
_ Quê của cháu ở đây mà!_ Nghi nhìn xuống bàn tay chai sạn của bà_Cháu không xa được Hà Nội nhiều hơn được nữa… Rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp…
Nghi mỉm cười để bà an lòng. Trong cô, tiếng nhạc vẫn đang xáo động… Buổi trưa mùa thu, trong không gian bình yên của lớp học… Vũ đã nói với cô rằng anh sẽ chờ cô mãi mãi… Nhưng đó chỉ là một giấc mơ nhạt nhoà…
“ Vì anh chưa đến…
Ở đây mình em… tình yêu chỉ mãi là giấc mơ…
Nụ cười ánh sáng, bờ môi biển sâu…
Đời em ở đâu… ở đâu?”….
_ Sao cô không yêu ai đi?_ Vú Ba rụt rè, mắt vú nhìn đăm đăm vào chiếc đài đĩa đang chạy với ước ao nó đang nhả ra bài hát ngọt ngào chứ không đau buồn như thế này…
_Chưa đến lúc bác ạ! Cháu nghĩ rồi thì cháu cũng sẽ lấy chồng thôi … khi mà… muốn làm ai đó thật sự hạnh phúc!
Rồi cô mỉm cười vu vơ. Để ai đó quên mình đi mãi mãi, chắc chỉ có cách đó thôi nhỉ? Ngày xưa, cô đã không thể thực hiện được chỉ vì cô còn non dại quá, mềm yếu quá… Bây giờ thì khác rồi… Sau bảy năm, cô đã biết sống cho người khác nữa ngoài bản thân mình và … người ấy! Đúng là cô còn có một thứ rất quan trọng…
Cửa lại mở lần nữa… Cả Nghi và vú Ba cùng quay ra. Nghi đưa tay về phía ấy, dịu dàng:
_ Con không ngủ được sao Cún?
_ Con muốn ngủ với mẹ cơ!
Thằng bé lũn cũn chạy vào vòng tay Nghi, bá lấy cổ cô mà đu lên. Nghi hít hà vào cổ thằng bé, lòng dạt dào tình yêu thương…
_ Vậy tối nay xin phép Vú cho Cún ngủ với mẹ nhé! Mẹ cũng nhớ Cún lắm!
Vú Ba đứng dậy, không nghĩ rằng người con gái đang chìm ngập trong tình yêu kia vừa mới khóc vì cô đơn và vì một nỗi khổ đau nào đó trong quá khứ… Thằng bé dường như biết mình quan trọng như thế nào trong vòng tay mẹ, nó vẫn đứng im, vòng tay nhỏ bé ôm chặt…
Bởi đây là cứu cánh cho cuộc đời cô đơn của cô, nên cô sẽ sống vì nó…
Tuy đã thức giấc, nhưng Nghi chưa vội dậy, cô xoay người sang bên, ngắm nhìn gương mặt bụ bẫm đang chìm trong giấc ngủ của con trai. Một buổi sáng bình yên… và không phải suy nghĩ gì nhiều!
Đặt một nụ hôn lên trán con, Nghi nhè nhẹ ngồi dậy. Lại bắt đầu một tuần mới… nhưng những bản thân thì lại không mới hơn được nữa. Những mối quan hệ tưởng như đã đứt, những người tưởng như không thể còn duyên… lại hiện hữu, quá gần… đè nặng lên trái tim đến mức sáng nào cũng là một sự cố gắng vượt bậc để đến nơi ấy…
Xả nước và úp mặt xuống bồn, Nghi nghĩ tới nơi im lặng mãi mãi…
_ Mẹ...
Cu Cún xuất hiện trong gương với khuôn mặt ngái ngủ. Nghi quay lại, gạt những hạt nước trên mặt, mỉm cười:
_ Mẹ làm con giật mình à?
_ Mẹ lại đi làm đến tối mịt… Con sợ mẹ quên con…
Kéo cu Cún vào lòng, Nghi hôn lên khắp mặt nó, thì thầm:
_ Làm sao mẹ lại quên con được chứ? Mẹ yêu con đến thế con mà…
_ Con cũng yêu mẹ, mẹ ạ!_ Thằng bé nghiêm túc nói sau cơn mưa hôn của mẹ. Nó thơm lên má Nghi, trịnh trọng tuyên bố_ Yêu nhất đời luôn!
_ Hứa chắc nhé?
_ Vâng!
Nghi bật cười, hôn con lần cuối trước trước khi đứng lên. Dù sao thì cô cũng phải đối mặt với cuộc sống này…
_ Mẹ vẫn phải đi làm Cún ạ! Con giúp mẹ chọn một bộ đồ đẹp nhất cho buổi sáng tràn đầy hạnh phúc như thế này chứ nhỉ?
_Mẹ mặc gì cũng đẹp cả!
_ Ừm… nhưng phải có bộ nào đó đẹp nhất chứ?
Cún chạy tới tủ quần áo, chỉ vào chiếc váy xanh lam vẫn hay treo ở góc tủ. Nghi cười vu vơ.
_ Mẹ chỉ mặc nó khi sinh nhật con thôi cưng ạ!
_ Vậy bộ này …
Lấy chiếc áo ra theo yêu cầu của Cún, Nghi ướm lên người. Cô gật gù, cúi xuống thật thấp để hôn lên trán con. Cô nói:
_ Cún của mẹ giỏi quá! Con chọn đúng cái áo mẹ thích đấy!
Và thế là thằng bé cười, hơi lùi lại:
_ Vú Ba bảo khi người khác thay đồ, con phải đi ra chỗ khác…
_ Giỏi lắm. Con xuống bảo Vú Ba đánh răng cho đi!
_ Dạ.
Thằng bé nhanh nhẹn đi ra. Nó còn ngoan ngoãn khép cửa lại rất cẩn thận. Nghi quay lại nhìn chiếc váy màu xanh, món quà sinh nhật của một người bạn đã đi rất xa, cùng với mối tình không hồi kết… Vuốt nhẹ tà váy, Nghi ngăn mình không được khóc. Mỗi người một số phận… Như thế cũng là một cách để lãng quên… Click xem tập 9,10

This entry was posted at 3/22/2009 and is filed under . You can follow any responses to this entry through the comments feed .

0 Ý Kiến

Post a Comment